Một đêm trôi qua, sau khi ngủ một giấc, suy nghĩ của Cố Thời Nghênh cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại, nhưng cậu nhìn thấy Phó Hoán vẫn phát hoảng nếu chạm vào anh.
Chiều Chủ nhật, hai bạn cùng phòng của cậu đều đã trở về, cuối cùng Cố Thời Nghênh cũng không phải một mình đối mặt với Phó Hoán nữa.
Trương Tri đi leo núi đêm qua, hồi sáng sau khi về trường đã ngủ một giấc no nê. Buổi tối, cậu ta định đến phòng Cố Thời Nghênh tìm cậu đi ăn tối ở nhà ăn.
Cố Thời Nghênh ngăn cậu ta lại và cầm thuốc mỡ, gạc và tăm bông đến phòng ký túc xá của cậu ta.
Trương Tri liếc mắt đã thấy cái túi trong tay cậu: “Nghênh Nhi, cậu làm gì thế? Cái túi này là đồ ăn sao?”
Cố Thời Nghênh: “Một ngày chỉ biết ăn, chẳng biết quan tâm đến bố mày gì cả.”
Trương Tri cười hì hì: “Ái chà, hôm nay ăn phải thuốc súng sao, nói chuyện xéo xắt thế, thằng khốn nào bắt nạt cậu, để tôi đi hỏi xem nó bắt nạt cậu thế nào.”
Cố Thời Nghênh ném cái túi vào lòng cậu ta: “Cút đi, bôi thuốc cho bố mày.”
Trương Tri tất nhiên không từ chối: “Chạm đến vùng kiến thức mù của tôi rồi, bôi thế nào?”
Cố Thời Nghênh: “Tháo gạc ra trước, rồi bôi thuốc mỡ, sau đó băng gạc lại thôi.”
Trương Tri nhìn tay mình: “Không làm đau cậu chứ, tôi cảm thấy tôi không làm được việc tỉ mỉ như vậy. Nhưng mà, vì con trai tôi, vẫn phải cố gắng thử một lần.”
Nói xong cậu ta bắt tay vào tháo gạc cho Cố Thời Nghênh, băng dính vừa xé được một đoạn nhỏ, Cố Thời Nghênh đã kêu thảm một tiếng.
“Vãi, cậu đừng đè lên vết thương của tôi.”
Trương Tri giơ hai tay lên không dám làm tiếp: “Thế làm sao?”
Cố Thời Nghênh: “Hay là cậu xé từ từ thôi, hôm qua tôi cũng phải nén đau mới xé ra được.”
Trương Tri lại thử một lần nữa, Cố Thời Nghênh lại kêu thảm thiết, cậu ta không dám ra tay nữa.
Vài phút sau, Cố Thời Nghênh đau đến mức trán vã mồ hôi mới tháo được miếng gạc ra.
Trương Tri: “Tối qua ai bôi thuốc cho cậu thế, băng chuyên nghiệp ghê?”
Cố Thời Nghênh lau mồ hôi trên trán: “Phó Hoán.”
Trương Tri: “Chính là cái tên mặt lạnh như đưa đám trong phòng cậu á? Tôi nhớ hai người còn chẳng nói chuyện với nhau cơ mà.”
Cố Thời Nghênh nghĩ đến Phó Hoán là đau đầu, cậu không thể nói Phó Hoán nào có phải là không nói chuyện với cậu, rõ ràng là yêu thầm cậu không nói, trong lòng còn có đủ thứ suy nghĩ dọa người chết khϊếp về cậu.
Cố Thời Nghênh kể lại chuyện mình được anh cứu.
“Lúc đó nguy hiểm như vậy, đa số mọi người chắc đều sợ chết khϊếp, mà cậu ta còn có thể xông lên cứu cậu, chứng tỏ cậu ta là một người đàn ông đích thực, sau này cậu phải coi cậu ta là anh em tốt đấy.”
Cố Thời Nghênh suýt bị nước miếng của chính mình sặc chết, Phó Hoán là gay, cái đàn ông đích thực trong miệng cậu đó, cậu ta là gay đấy! Cậu ta còn có ý đồ với anh em của cậu nữa!
“Bôi thuốc cho tôi trước đã.”
Vết thương đang trong quá trình đóng vảy, vừa rồi bị chạm vào hai lần có hơi đau, may mà không chảy máu nữa.
Trương Tri tiếp tục bôi thuốc cho Cố Thời Nghênh, nhưng trong quá trình này, Cố Thời Nghênh bị cậu ta làm đau mấy lần, suýt muốn tuyệt giao với đối phương.
Tuy nhiên, có Trương Tri ở đây, Cố Thời Nghênh có thể đến nhà ăn của trường ăn cơm, cậu gọi món, Trương Tri đi lấy cơm, quá hoàn hảo.
Vừa ngồi xuống chuẩn bị ăn thì nhận được tin nhắn mới, là của Liễu Văn Tình gửi đến.
Trương Tri mắt tinh, liếc một cái đã thấy tin nhắn của Liễu Văn Tình.
“Thành thật khai báo, hai ngày nay tôi không có nhà, sao cô ấy lại thân với cậu như vậy?”
Sao Cố Thời Nghênh có thể nói đối tượng cậu ta thích lại thích bạn cùng phòng của cậu được.
Cố Thời Nghênh: “Chẳng phải là vì cậu sao, cậu mãi không tán được người ta, anh em giúp cậu thăm dò xem đối phương có thích ai chưa.”
Trương Tri: “Xin lỗi, là tôi trách nhầm cậu, vậy cậu thăm dò ra chưa?”
Cố Thời Nghênh ra vẻ thâm trầm: “Có ít manh mối rồi.”
Trương Tri: “Vậy rốt cuộc cô ấy thích ai chưa?”
Cố Thời Nghênh: “Tôi nghi là có.”
Trương Tri còn cười hớn hở một giây trước, một giây sau trời như sụp đổ.
“Đừng mà!”
Cố Thời Nghênh: “Vậy cậu còn tán nữa không?”
Trương Tri: “Tán chứ! Tôi chắc chắn đẹp trai và ưu tú hơn người cô ấy thích!”
Cố Thời Nghênh: “...” Mặc dù tiếng lòng của Phó Hoán vàng khè không có giới hạn, nhưng không thể phủ nhận, nhan sắc và chiều cao của bạn cốt nhà cậu không bằng đối phương.
Cậu lại liếc nhìn tin nhắn của Liễu Văn Tình: [Có thể gửi danh thϊếp WeChat của Phó Hoán cho tôi được không? [pls][pls]]
Trong đầu Cố Thời Nghênh lóe lên hình ảnh Phó Hoán vàng khè không biết nặng nhẹ, dứt khoát chọn cách bơ luôn. Phó Hoán là gay, không thể làm hại con gái nhà lành được.
Để không phải ở một mình với Phó Hoán, Cố Thời Nghênh ở lại phòng ký túc xá 701 của Trương Tri một lúc lâu mới về. Lúc này, hai bạn cùng phòng khác của họ cũng đã trở về.