Lời vừa dứt, Cố Thời Nghênh cảm thấy thuốc mỡ mát lạnh đã được bôi lên vết thương của mình.
Hôm qua là rửa sạch vết thương trước, sau đó tiêm một mũi uốn ván, toàn thân đau nhức. Bây giờ sau khi Phó Hoán bôi thuốc cho cậu xong, còn dùng tay quạt quạt cho cậu, vết thương không còn cảm giác nóng rát nữa mà được mát lạnh bao bọc.
Cố Thời Nghênh từ từ mở con mắt đang nhắm chặt ra, thuốc mỡ dạng gel trong suốt đã được bôi đều lên vết thương, vết thương có vẻ dữ tợn, nhưng không đau lắm, ít nhất là không đau bằng lúc cậu tự bôi.
Tại sao lúc Phó Hoán bôi thuốc thì không đau, mà cậu thì đau chết đi sống lại?
Phó Hoán vứt tăm bông đi, ngẩng đầu nói: “Xong rồi, lát nữa băng lại cho cậu.”
Cố Thời Nghênh gật đầu, đồng thời công nhận kỹ thuật bôi thuốc của Phó Hoán: “Sao cậu bôi thuốc không đau chút nào vậy.”
Phó Hoán nhìn thẳng vào mắt Cố Thời Nghênh: “Tôi có kỹ thuật tốt.”
Nếu là trước đây, nhìn thẳng vào mắt một người đồng giới, cậu sẽ không nghĩ gì cả, thậm chí còn nghiên cứu xem mặt đối phương có rửa sạch không. Nhưng bây giờ, cậu nhìn rõ đôi mắt đen dưới mái tóc rối của Phó Hoán cứ như bị thợ săn nhắm trúng.
Cố Thời Nghênh giả vờ bình tĩnh dời tầm mắt, nhìn vào vết thương của mình: “Vẫn là nên băng lại thì tốt hơn, xấu quá.”
Ánh mắt Phó Hoán không còn dừng lại trên mặt Cố Thời Nghênh nữa, anh bắt đầu băng gạc cho cậu.
Nụ cười trên khóe môi anh rất nhẹ, không nhìn kỹ sẽ không nhận ra: “Đúng là xấu thật.”
Cố Thời Nghênh nghĩ lại: “Nhưng đây là huy chương dũng mãnh của một người đàn ông như tôi, sau này tôi có thể khoe với bất cứ ai.”
Phó Hoán nhẹ nhàng băng gạc lại, rồi dùng băng dính dán chặt, anh đỡ cổ tay phải của Cố Thời Nghênh nhìn mấy lần.
“Suýt bị đâm một nhát, đúng là có thể khoe chuyện này cả đời.”
Cố Thời Nghênh: “...” Đúng là cái hay không nói đi nói cái dở.
Cậu rút tay khỏi lòng bàn tay Phó Hoán, cậu không muốn nghe tiếng lòng của anh.
Nhưng tiếng lòng lại len lỏi vào khắp nơi, chỉ cần chạm vào quá một giây là sẽ bị ép phải nghe.
[Tay thon thật, lúc dùng có sức không?]
Ủa?
Thằng này muốn dùng tay mình làm gì? Cái gì gọi là có sức hay không?
Phó Hoán cần tay cậu làm gì?
Cố Thời Nghênh sắp bị hành hạ đến tê người, sau khi ngẩn ra một lúc liền hiểu ngay.
Đều là đàn ông, sao cậu có thể không hiểu!
Cậu thầm tung một tràng liên hoàn đấm vào mặt Phó Hoán trong đầu, mẹ kiếp, Phó Hoán, cậu đúng là giữ vững hình tượng thật đấy, nhìn tay tôi mà sao lại nghĩ đến mấy cái cảnh bậy bạ đó!
Có những người rõ ràng có một gương mặt trông vô dục vô cầu, nhưng trong lòng lại chỉ có một màu vàng khè.
Lần đầu tiên Cố Thời Nghênh căm ghét sự “thông minh đột xuất” của mình.
Phó Hoán vẫn chưa mang ghế đi, Cố Thời Nghênh đứng dậy muốn kéo giãn khoảng cách với anh, nhưng vừa rồi để bôi thuốc cho cậu, hai chân dài của Phó Hoán dang rộng vừa hay kẹp lấy cạnh ghế của cậu.
Cố Thời Nghênh: “...” Bây giờ cậu hoàn toàn không thể nhìn thẳng vào giữa hai chân của Phó Hoán.
Đậu má!
Không phải, là tay của cậu.
Chết tiệt, lại bị dẫn đi lệch hướng rồi.
“Tôi đi vệ sinh, dịch chân ra đi.”
Phó Hoán không nhúc nhích, chỉ lười biếng dựa vào lưng ghế, ánh mắt lướt qua đôi chân dưới chiếc quần đùi của cậu: “Tự bước qua đi.”
Cố Thời Nghênh: “...” Cậu biết ẩn ý của Phó Hoán, cậu thầm tự thôi miên bản thân, đừng overthinking, Phó Hoán chỉ muốn đùa thôi.
Lý trí biết rằng việc tự thôi miên của mình chẳng có tác dụng gì, chắc chắn trong đầu Phó Hoán lại đang nghĩ về đôi chân của cậu.
Cố Thời Nghênh sắp bị ám ảnh đến phát điên, hoàn toàn bị tiếng lòng của Phó Hoán dẫn đi lạc lối.
Cậu tiếp tục tự thôi miên mình: Cố Thời Nghênh, đừng quan tâm nó, đừng để ý, giả vờ như không nghe thấy gì cả, mày có thể làm được, mày có thể lờ đi.
Cố Thời Nghênh cố gắng giữ bình tĩnh, cậu chìa tay phải về phía Phó Hoán: “Lỡ tôi bị vấp ngã thì sao? Tay tôi đau không muốn bị ngã.”
Phó Hoán thật sự dịch đôi chân dài của mình ra, đứng dậy xách ghế về chỗ ngồi của mình: “Đi đi, đừng có tè ra quần.”
“Cậu mới tè ra quần ấy!”
Cố Thời Nghênh lườm anh một cái rõ sắc, sau đó lao vào nhà vệ sinh với tốc độ nhanh nhất, đối diện tấm gương trước bồn rửa mặt mà thầm chửi mấy câu cha này mẹ kia. Nếu không phải vì nể nang vết thương trên tay, cậu đã bắt đầu đấm tường rồi.
Phó Hoán, mẹ kiếp nhà cậu có bệnh chắc, có bệnh, có bệnh!
Ông là trai thẳng, mẹ kiếp nhà cậu có thể dọn dẹp đống rác rưởi màu vàng trong đầu cậu đi được không, làm cay cả não tôi rồi!
Cố Thời Nghênh ở trong nhà vệ sinh trút giận trước gương xong mới giả vờ bình tĩnh về phòng. Tiếp đó cậu đeo tai nghe, dù làm gì cũng tránh mặt Phó Hoán, cố gắng giữ khoảng cách với đối phương như trước đây.