Chương 12

Đợi một lúc lâu, Cố Thời Nghênh vẫn không nghe thấy Phó Hoán trả lời.

Cố Thời Nghênh nghĩ rằng tiếng ồn trên đường quá lớn, cậu lại hỏi lần thứ hai, đồng thời tiến lại gần hơn, đi sang bên tay trái của Phó Hoán.

Cố Thời Nghênh: “Phó Hoán, có phải cậu không có kinh nghiệm cua gái không?”

Phó Hoán trầm trầm liếc cậu một cái: “Có.”

Cố Thời Nghênh đột nhiên cứng họng, khoan đã, chuyện này khác với tưởng tượng của cậu, Phó Hoán là gay, sao lại có kinh nghiệm cua gái được, không lẽ đối phương là bi thật à, nam nữ ăn tất, đúng là trap bi!

Trong lòng cậu chửi rủa không ngớt, nhưng miệng vẫn giả vờ thoải mái hỏi: “Vậy cậu thường theo đuổi mấy cô gái khó tán thế nào, chỉ tôi với?”

Quay trở lại kế hoạch ban đầu của mình, tuy không nói rõ mình có bạn gái, nhưng phải cho đối phương biết rõ mình thích cô gái nào đó, chắc qua hai ngày nữa đối phương sẽ không còn suy nghĩ vẩn vơ về mình nữa, nếu không, hai người ngày nào cũng gặp nhau, còn ở chung một phòng, ngại chết đi được!

“Chỉ cậu cua Liễu Văn Tình ban nãy sao?”

Cố Thời Nghênh đơ ra một giây: “?”

Phó Hoán hiểu lầm cậu thích Liễu Văn Tình?

Đây là con đường cậu chưa từng nghĩ tới.

Việc dập tắt suy nghĩ của đối phương về mình có vẻ khả thi đấy!

Cố Thời Nghênh lập tức gật đầu như giã tỏi, lặp lại một lần những lời Trương Tri từng nhận xét về Liễu Văn Tình: “Đúng vậy, cậu ấy xinh đẹp như thế, thành tích học tập cũng tốt, lại đa tài đa nghệ, cũng tốt tính, người cũng tự tin phóng khoáng, nhiều người thích nên không dễ theo đuổi.”

Môi Phó Hoán mím thành một đường thẳng, giọng nói cũng trở nên không rõ ràng: “Cậu đánh giá cô ấy rất cao.”

Cố Thời Nghênh cười cười, còn cố ý gãi đầu giả vờ bối rối: “Cũng tàm tạm, chủ yếu là có cảm tình với cậu ấy thôi.” Tạm thời xin lỗi bạn cốt nhé.

Hai người đi một lúc thì đến cổng trường.

Phó Hoán phải đi trả xe, bảo Cố Thời Nghênh tự về ký túc xá.

Cố Thời Nghênh vui vẻ quay người về trường, trong lòng mừng như điên, cậu đã thể hiện mình thích cô gái nào đó rồi, chắc chắn Phó Hoán sẽ dần dần mất hứng thú với cậu.

Phó Hoán có cảm tình với cậu chắc chắn là vì cậu không có bạn gái nên hiểu lầm cậu có thể thích con trai, bây giờ đã thể hiện rõ lập trường của mình, chắc chắn Phó Hoán sẽ chuyển hướng chú ý!

Quả nhiên, sau khi đi trả xe, cả buổi chiều Phó Hoán không về ký túc xá.

Đến tối, Cố Thời Nghênh đang vui vẻ vắt chân chữ ngũ chờ Trương Tri về thay thuốc cho mình.

Ai ngờ, bảy giờ tối, Trương Tri chỉ gửi đến một tin nhắn.

Trương Tri: [Nghênh Nhi, tối nay tôi với bạn quyết định đi leo núi ban đêm, không về trường đâu!]

Cố Thời Nghênh: [Đệt.]

Sớm không nói muộn không nói, đợi bác sĩ ở phòng y tế tan làm rồi mới báo cho cậu.

Cái thằng Trương Tri không đáng tin này, tao tự thay!

Cố Thời Nghênh nghiến răng nghiến lợi chịu đau tháo băng gạc ra.

Cố Thời Nghênh: “Oái oái oái, đau chết ông rồi!”

Lúc này, Phó Hoán đẩy cửa bước vào, thấy Cố Thời Nghênh đau đến mức sắp co giật.

Anh tiến lên nắm tay trái đang định bôi thuốc lên vết thương của cậu: “Đừng nhúc nhích.”

Cố Thời Nghênh cảm thấy Phó Hoán chính là liều thuốc giảm đau của mình, bởi vì tiếng lòng của Phó Hoán luôn khiến cậu bối rối quên béng vết thương!

[Đôi chân to trắng này rất hợp để quấn quanh eo.]

Cố Thời Nghênh trợn tròn mắt nhìn anh: Á á á á!

Cậu chẳng qua là vì trời nóng nên thay một cái quần đùi thể thao trong phòng thôi mà, thằng sinh viên nào không mặc như vậy trong ký túc xá chứ!

Phó Hoán lại tỏ ra như tiếng lòng không liên quan gì đến mình, mặt lạnh tanh hỏi Cố Thời Nghênh: “Đau lắm sao?”

Cố Thời Nghênh tức đến mức tim cũng run lên: “...”

Nếu không nghe thấy tiếng lòng của Phó Hoán, cậu đã thực sự nghĩ rằng đối phương đang quan tâm mình.

Xin cậu hãy câm miệng lại đi, đồ biếи ŧɦái.

Phó Hoán buông tay trái của Cố Thời Nghênh ra, cúi đầu xuống thì thấy mắt và tai cậu đã ửng đỏ.

“Đau thế á?”

Cố Thời Nghênh thầm chửi Phó Hoán, cậu là đau sao? Cậu là tức.

Cậu nén cơn giận trong lòng: “Cậu bị thương thử xem.”

Phó Hoán ấn vai đang lùi lại của Cố Thời Nghênh: “Tôi bôi thuốc cho cậu.”

Cố Thời Nghênh hiện cũng không tìm được ai khác, đành phải để Phó Hoán thay cho, đau quá mà.

Phó Hoán kéo ghế của mình ngồi xuống cạnh cậu, lại dùng tăm bông chấm thuốc mỡ.

Cố Thời Nghênh đặt lòng bàn tay lên bàn, hơi nghiêng cánh tay để vết thương hướng về phía Phó Hoán. Thấy tăm bông từ từ tiến lại gần vết thương, cậu bất giác hít một hơi thật sâu. Vừa rồi cậu tự bôi một chút đã đau chết đi sống lại, hy vọng Phó Hoán không không biết nặng nhẹ như tiếng lòng của anh.

Tăm bông trong tay Phó Hoán dừng lại trên vết thương: “Căng thẳng thế ư?”

Cố Thời Nghênh nheo một mắt: “Sợ cậu ra tay độc ác với tôi.”

Phó Hoán bị bộ dạng vừa nhát gan vừa đáng yêu của cậu chọc cười, nhếch mép: “Ừm, cũng có khả năng đó.”