Phó Hoán: “Được, tôi sẽ tham gia lễ trao giải.”
Cố Thời Nghênh: “Cậu thay đổi xoành xoạch.”
Phó Hoán không giải thích, anh đẩy chiếc xe ra khỏi khe hẹp, đội mũ bảo hiểm xong liền vỗ vỗ vào yên sau, ánh mắt hướng về Cố Thời Nghênh.
“Lên xe, đưa cậu về.”
Cố Thời Nghênh cũng không thấp, chân vừa nhấc lên đã ngồi vững trên xe.
Đi được một lúc, Cố Thời Nghênh phát hiện tốc độ của chiếc xe điện mini chậm lại, người đi bộ bên cạnh còn đi nhanh hơn họ.
Cố Thời Nghênh cảm thấy có gì đó không ổn: “Sao cậu đi chậm thế.”
Phó Hoán dùng đôi chân dài chống đất, chiếc xe điện mini dừng hẳn lại: “Chắc là hết điện rồi.”
Cố Thời Nghênh: “...”
Phó Hoán tìm kiếm trên điện thoại xem gần đây có trạm sạc xe điện mini nào không. Tuy nhiên, nơi gần nhất lại là một trạm sạc gần trường học của họ.
Phó Hoán: “Đành phải dắt bộ về thôi.”
Lúc đi qua cũng chỉ chưa đến hai cây số, nhưng đi bộ về còn phải dắt theo một chiếc xe điện mini, ít nhất cũng phải mất hơn mười phút mới đến cổng trường.
Cố Thời Nghênh không muốn ở một mình với Phó Hoán lâu như vậy. Cậu cũng muốn đi trước, nhưng cảm giác đạo đức không cho phép cậu làm ra hành động bỏ rơi người khác giữa đường.
“Vậy thì đi bộ về thôi.”
Phó Hoán: “Cậu bắt taxi về đi, nắng chiếu vào vết thương dễ bị viêm.”
Cố Thời Nghênh có ý đồ riêng của mình, từ chối: “Có sao đâu chứ, nhiệt độ hôm nay cũng không cao bằng hôm qua.”
Phó Hoán gật đầu, đẩy chiếc xe điện mini đi về phía trước.
Hai người đi được mấy trăm mét nhưng không nói với nhau câu nào.
Phó Hoán vẫn kiệm lời như ở trong ký túc xá, còn Cố Thời Nghênh thì đang nghĩ làm thế nào để mở lời, truyền tải thông tin mình “có bạn gái” hoặc thích cô gái nào đó cho Phó Hoán biết.
Cố Thời Nghênh chuẩn bị tâm lý một lúc, lén nhìn Phó Hoán một cái, phát hiện anh chỉ nhìn về phía trước, mặt mày vô cảm.
“Phó Hoán, cái đó...”
Đúng lúc này, đột nhiên có một giọng nói dịu dàng pha lẫn ngọt ngào gọi tên cậu.
“Cố Thời Nghênh?”
Cố Thời Nghênh quay đầu lại thì thấy Liễu Văn Tình đang đi nhanh về phía mình trên vỉa hè.
Chuông báo động trong đầu cậu vang lên inh ỏi.
Bỏ mẹ, toang rồi!
Cô gái mà bạn cốt thích đang ở ngay phía trước, còn bên cạnh cậu lại là đối tượng mà Liễu Văn Tình muốn theo đuổi!
Làm sao đây? Làm sao đây?
Không thể để họ xin WeChat của nhau được, Liễu Văn Tình xinh đẹp như vậy...
Ủa? Cậu vừa mới nhập tâm vào suy nghĩ của Trương Tri, nếu Phó Hoán thích Liễu Văn Tình, chẳng phải anh sẽ không thích mình nữa sao? Không đúng, Phó Hoán là gay, nghe nói gay là bẩm sinh, không thể bẻ thẳng lại được, không chỉ không công bằng với con gái, mà còn quá có lỗi với bạn cốt của mình.
Trong lúc đầu óc quay cuồng trăm ngàn vòng, Liễu Văn Tình đã đi đến trước mặt họ.
Liễu Văn Tình quan tâm hỏi một câu: “Nghe nói cậu bị thương, sao rồi? Có nặng không?”
Qua một ngày một đêm, bạn bè quen biết Cố Thời Nghênh đều biết chuyện cậu bị thương.
Cố Thời Nghênh cố ý giơ giơ cánh tay, cười nói: “Không có vấn đề gì lớn, vẫn còn sống nhăn răng, nếu không thì cậu đã không thấy tôi ở đây rồi.”
Liễu Văn Tình nhìn sang Phó Hoán, lúc này Phó Hoán cũng đã dừng lại chờ Cố Thời Nghênh.
“Đúng là trông cũng ổn thật, tối qua lúc tôi nghe chuyện này còn tưởng là giả cơ.” Sau đó cô ấy thẳng thắn nhìn về phía Phó Hoán, nháy mắt ra hiệu với Cố Thời Nghênh: “Đây là?”
Cố Thời Nghênh hơi căng thẳng nhìn về phía Phó Hoán, nếu không phải vì giúp Trương Tri, cậu cũng đã không đến mức nghe được tiếng lòng của Phó Hoán, Trương Tri đúng là tội lỗi nặng nề.
“Cậu ấy là bạn cùng phòng của tôi, Phó Hoán.”
Phó Hoán gật đầu, người vốn không thích chủ động đột nhiên mở miệng: “Chào cậu.”
Mắt Liễu Văn Tình sáng lên: “Tôi tên Liễu Văn Tình, chuyên ngành ngôn ngữ hiếm.”
Phó Hoán: “Rất tốt.”
Liễu Văn Tình: “Không đâu, tôi thấy cũng bình thường, cậu học chuyên ngành gì?”
Phó Hoán: “Tài chính.”
Cố Thời Nghênh nghe họ có xu hướng nói chuyện tiếp, trong lòng kinh hãi, không lẽ Phó Hoán là bi thật hả, hình như biểu cảm lạnh lùng khi nói chuyện với con gái cũng nhạt đi rồi. Cậu sốt ruột, nói chuyện nữa thì bạn cốt của cậu sẽ mất cơ hội.
Cố Thời Nghênh vội vàng chen vào: “Phó Hoán, chúng ta còn phải đi sạc xe, đi không?”
Phó Hoán: “Ừ.”
Lời Liễu Văn Tình định nói lại một lần nữa bị Cố Thời Nghênh cắt ngang: “Bọn tôi đi trước nhé, hôm nào mời cậu uống trà sữa sau.”
Liễu Văn Tình mỉm cười, nhưng trước mặt Phó Hoán cô ấy vẫn khá giữ kẽ, không xin WeChat trực tiếp, chỉ nháy mắt với Cố Thời Nghênh.
“Cố Thời Nghênh, lát nữa nhớ xem WeChat nhé, có ít chuyện tìm cậu.”
Cố Thời Nghênh gật đầu: “Ok.”
Hai bên tách ra.
Cố Thời Nghênh cảm thấy đây là một thời cơ vô cùng tốt, có thể nhân cơ hội này nói rõ với Phó Hoán là mình thích ai đó rồi!
Cậu nhìn vào góc nghiêng của Phó Hoán, giống như đang tán gẫu giữa các bạn học nam, hỏi: “Phó Hoán, cậu có biết làm thế nào để cua gái không?”