Chương 10

Cùng nhau đến đồn cảnh sát chính là cơ hội tốt nhất.

Cố Thời Nghênh nở nụ cười, hỏi Phó Hoán: “Phó Hoán, cùng đi đồn cảnh sát không?”

Phó Hoán: “Ừ, tôi đèo cậu đi.”

Đồn cảnh sát không xa, từ trường họ đi xe đạp hoặc đi bộ đều đến được.

Tay Cố Thời Nghênh bị thương không đi xe đạp được, Phó Hoán cũng có xe đạp, nhưng có điều không có yên sau.

Cố Thời Nghênh: “Không phải xe của cậu không có yên sau sao?”

Phó Hoán: “Xe của người khác.”

Hai người xuống lầu, Cố Thời Nghênh nhìn thấy chiếc xe “của người khác” mà Phó Hoán đề cập.

Một chiếc xe điện mini màu hồng pastel.

Cố Thời Nghênh không có ý kiến với màu hồng pastel, cậu cũng thích quần áo màu trắng, còn có một chiếc áo thun màu hồng phấn nữa, chỉ là cậu nghĩ người thích màu hồng pastel sẽ là một cô gái dễ thương.

Đã đồng ý cùng Phó Hoán ra ngoài, tất nhiên không có ý định nuốt lời, cậu còn có kế hoạch nhỏ của riêng mình nên cắn răng ngồi lên yên sau xe.

Yên xe không lớn, hai chàng trai cao lớn ngồi cùng nhau rất chật, không chỉ quần áo dính vào nhau, cách lớp quần áo Cố Thời Nghênh còn có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể nóng hổi của Phó Hoán.

Cố Thời Nghênh đón cơn gió thổi vù vù, tự quạt gió cho mặt mình, nóng thật.

Cậu hỏi Phó Hoán: “Cậu mượn xe điện mini của ai vậy, cũng đáng yêu phết.”

Phó Hoán: “Lớp trưởng lớp tôi.”

Cố Thời Nghênh: “Lớp trưởng lớp cậu là con gái sao?”

Phó Hoán: “Con trai.”

Cố Thời Nghênh: “...” Không hiểu, nhưng tôn trọng.

Diện tích xây dựng của trường rất lớn, đôi khi phòng học cách xa ký túc xá, mặc dù trường có xe buýt, nhưng đều chạy theo giờ cố định, lỡ chuyến là sẽ muộn học, vì vậy trường cho phép sinh viên đi xe đạp và xe điện mini.

Cố Thời Nghênh: “Không ngờ cậu lại đi xe điện mini trong trường.”

Phó Hoán: “Tại sao tôi không thể đi?”

Cố Thời Nghênh bị hỏi ngu người, cậu muốn nói ngoài gương mặt tỏ ra chẳng có hứng thú với bất cứ thứ gì ra thì chẳng có điểm nào để chê cả. Phó Hoán đẹp trai, gu ăn mặc cũng ổn, đứng ở đó thôi cũng có thể so với người mẫu hàng đầu.

“Vì cậu cao quá mà, đi xe điện mini chân duỗi không ra chứ gì.”

“Cũng tạm.”

Phó Hoán vẫn giữ thói quen ít nói, lái xe một mạch ổn định đến đồn cảnh sát.

Tiếp đón họ là một cảnh sát trẻ, tuổi tác có vẻ không hơn họ là bao, họ Trình, lúc cười khóe miệng có hai lúm đồng tiền nông.

Cảnh sát Trình có vẻ không lớn tuổi lắm hỏi Cố Thời Nghênh: “Cố Thời Nghênh phải không, vết thương thế nào rồi?”

Cố Thời Nghênh: “Cũng ổn ạ, không phải khâu, bác sĩ nói chờ nó đóng vảy là không sao nữa.”

Cảnh sát Trình: “Vậy thì tốt.”

Anh ta hỏi hai người có quen biết tên con trai kia không, rồi làm thủ tục lấy lời khai theo thông lệ.

Lúc tiễn họ ra cửa, Cảnh sát Trình còn vui vẻ báo cho hai người một tin: “Đúng rồi, cục cảnh sát chúng tôi sẽ tổ chức một lễ trao giải dũng cảm làm việc nghĩa, hai cậu cũng có tên trong danh sách, đến lúc đó sẽ thông báo cho hai cậu qua nhận giải.”

Cố Thời Nghênh trước giờ luôn nghĩ mình là một sinh viên bình thường, chưa từng nghĩ mình cũng sẽ có khoảnh khắc tỏa sáng.

Mắt cậu tròn xoe: “Wow, dũng cảm làm việc nghĩa là được tặng cờ thi đua sao?”

Cảnh sát Trình: “Còn 10.000 tệ tiền thưởng nữa, cậu add WeChat của tôi đi, sau này tôi liên lạc với cậu cũng tiện hơn.”

Cố Thời Nghênh: “Vâng, cảm ơn cảnh sát Trình ạ.”

Phó Hoán lại nói sau khi hai người họ add WeChat của nhau: “Cảnh sát Trình, không cần trao giải này cho tôi đâu, tôi không làm gì cả.”

Cảnh sát Trình: “Đây là do cục trưởng của chúng tôi và hiệu trưởng trường các cậu quyết định rồi, bạn học Phó Hoán cũng đã cứu người, đừng khiêm tốn.”

Cố Thời Nghênh ngạc nhiên khi Phó Hoán lại từ chối, cậu nghĩ đến việc Phó Hoán cũng đã cứu mạng mình, bèn khuyên: “Cậu cũng cứu mạng tôi mà, nếu không có cậu thì tôi đã thành hồn ma dưới lưỡi dao rồi.”

Cảnh sát Trình vẫy tay tạm biệt họ: “Hai cậu đợi thông báo của tôi nhé.”

Điều này có nghĩa là lời từ chối của Phó Hoán không có hiệu lực.

Lại một lần nữa nhìn thấy chiếc xe điện mini màu hồng pastel đậu bên cạnh xe cảnh sát, người gặp chuyện vui tinh thần cũng sảng khoái, nhìn chiếc xe hồng pastel cũng thấy thuận mắt hơn nhiều.

Giải thưởng “dũng cảm làm việc nghĩa”, nghe thôi đã thấy sướиɠ rơn.

Cậu hỏi Phó Hoán: “Này, Phó Hoán, sao cậu lại từ chối giải thưởng này?”

Phó Hoán: “Tôi không dũng cảm làm việc nghĩa.”

Cố Thời Nghênh “chậc chậc” nhìn anh: “10.000 tệ cũng không cần sao?” Cậu có một cái nhìn mới về Phó Hoán, Phó Hoán thế mà lại không ham tiền.

Phó Hoán nhìn lại cậu, mí mắt nhướng lên, bớt đi vẻ lười biếng thường ngày: “Cậu muốn sao?”

Cố Thời Nghênh nói thật: “10.000 tệ, chắc không có sinh viên đại học nào từ chối được đâu nhỉ, dù sao thì tôi cũng là một kẻ phàm phu tục tử, ba cái thứ như tiền bạc, càng nhiều càng tốt.” Nếu không thì cậu cũng đã không phải tranh thủ chút thời gian rảnh rỗi giữa lịch học bận rộn để đi làm thêm kiếm tiền, mục tiêu cuộc đời của cậu chính là “Kiếm tiền! Kiếm tiền! Kiếm tiền!”.