Nhà ăn số 1 của trường ồn ào như nồi lẩu đang sôi sùng sục. Cố Thời Nghênh ôm khay chuẩn bị dọn dẹp rồi chuồn về ký túc xá sau khi ăn xong phần cơm trưa của mình.
Ngặt nỗi người đông quá trời quá đất. Năm nay trời nóng kiểu gì quái đản, mới giữa tháng Năm mà đã nóng tới nỗi ai nấy mồ hôi ròng ròng.
Nhà ăn số 1 nổi tiếng giá rẻ mà đồ ăn lại ngon, sinh viên mê tít. Điểm trừ duy nhất là đông như đi hội, ra vào phải chen chúc, không khỏi sẽ va phải người khác.
Hôm nay cậu mặc áo tay ngắn, cố gắng né trái né phải mà vẫn bị đυ.ng vào cánh tay. Thế là từng đợt âm thanh lộn xộn như đàn ong vỡ tổ chui thẳng vào đầu cậu.
[Ôi đệt, kia chẳng phải nữ thần của tao à?]
[Chết tiệt, cặp đôi tao đẩy thuyền hôm nay lại BE cmnr!]
[Đêm qua rốt cuộc đứa nào add Wechat tao xong im re thế, bực muốn xỉu.]
[Thằng quỷ nào không thay áo vậy, mùi mồ hôi muốn tiễn bà nội đi luôn nè.]
[Thịt kho tàu, hôm nay nhất định phải ăn được thịt kho tàu!]
Cố Thời Nghênh vội vã lách khỏi đám đông, những tiếng ồn kia khiến đầu cậu đau như búa bổ.
Một tháng trước, cậu đi đường tắt về ký túc ngay sau cơn mưa tối hôm đó, trượt chân cái bịch, đầu cụng vào gốc cây bên cạnh và choáng váng một lúc. Sáng hôm sau tỉnh dậy thì phát hiện mình bỗng có “thuật đọc tâm” nghe được tiếng lòng của người ta.
Ban đầu cậu tưởng mình bị ảo thính, còn lóc cóc đến bệnh viện hỏi bác sĩ tâm lý. Nhưng không ăn thua, đọc tâm vẫn còn nguyên. Cậu lại kéo đứa bạn thân ra kiểm chứng mấy lần, đúng là nghe được y chang những gì đối phương nghĩ trong đầu.
May mà cái năng lực này không tàn phá sức khỏe hay cuộc sống của cậu lắm, chỉ cần không chạm da chạm thịt với người khác là coi như an toàn.
Có điều mùa hè đến, đông người thì va chạm là chuyện sớm muộn, né kiểu gì cũng thủng.
Hay mai mặc áo dài tay cho lành nhỉ?
Cố Thời Nghênh tách khỏi đám đông, trong đầu không còn bị ép nghe mớ suy nghĩ trời ơi đất hỡi, hít thở thôi cũng thấy không khí thơm hơn mấy bậc.
Ngay lúc đó điện thoại reo.
Bạn chí cốt Trương Tri của cậu gọi thoại tới. Nghe giọng là biết đang cuống lắm rồi.
Cậu vừa bấm nghe, đầu dây bên kia đã quýnh quáng: “Nghênh Nhi, cứu! Cứu với cứu với!”
Cố Thời Nghênh: “Chuyện gì?”
Trương Tri: “Mua giúp tôi hai cốc trà sữa mang đến ký túc xá nữ với? Tôi đang đi ăn với thằng bạn ngoài này, kẹt chân không chạy được.”
Cố Thời Nghênh biết tỏng ý đồ. Đứa bạn thân đang tán một cô bên khoa Ngoại ngữ, dạo này bày đủ mánh lới theo đuổi, nhưng có vẻ chưa tiến triển gì cho cam.
Cậu ngước nhìn mặt trời chói chang trên đầu: “Lại gửi trà sữa cho Liễu Văn Tình hả? Sao cậu không tự đi. Ngoài trời nóng cỡ nào cậu không biết à? Hôm nay ba mươi lăm độ đấy. Đạp xe từ quán trà sữa tới ký túc nữ cũng phải mười phút.”
Trương Tri bên kia bèn trưng chiêu nũng nịu kiểu đàn ông nam tính: “Giúp tôi đi mà, tôi vừa lỡ hứa rồi. Năn nỉ cậu đó, lần đầu tiên người ta nhờ tôi đấy, chắc là có cảm tình với tôi rồi! Tôi bao hết bữa sáng tháng này của cậu, ok không, ok không?”
Cố Thời Nghênh nổi cả da gà, xoa xoa tay: “Được rồi, nhưng đừng mắc ói nữa.”
Trương Tri: “Ok, baby! Nhớ một cốc 30% đường, cốc kia cho bạn thân của cô ấy, 50% đường.”
Cố Thời Nghênh ngước lên bầu trời xanh thẳm, trợn mắt: “Cậu biết giờ cậu giống gì không?”
Trương Tri: “Giống gì?”
Cố Thời Nghênh: “Simp chúa.”
Trương Tri: “Cái miệng cậu như tẩm độc ấy.”
Cố Thời Nghênh: “Biết thế thì tốt.”
Quán trà sữa ngay cạnh nhà ăn, người đông như đi hội. Mùa hè mà, lúc nào quán đồ lạnh cũng nườm nượp. Cậu đặt mua ba cốc: hai cốc mang tới ký túc xá nữ, một cốc để tự an ủi bản thân.
Hai mươi phút sau, cậu xách túi trà sữa đứng dưới khu ký túc nữ chờ người.
Các bạn nữ đi ngang tò mò nhìn cậu, nhưng chẳng ai tới xin số. Chắc nghĩ cậu là trai ngoan đang mang trà sữa cho bạn gái.
Không lâu sau, một cô gái cười tươi như nắng đi đôi dép nơ bướm màu hồng chạy lon ton về phía cậu.
Liễu Văn Tình cao gần 1m7, tóc đen dài óng, trang điểm nhẹ, xinh xắn, đôi mắt long lanh. Bảo sao Trương Tri xem cô như nữ thần mà cuồng nhiệt theo đuổi.
Giọng cô nhỏ nhẹ, khá dịu: “Cố Thời Nghênh?”
Cố Thời Nghênh: “Đây là trà sữa Trương Tri nhờ tôi mang đến.”
Liễu Văn Tình nhận túi, cười híp mắt: “Cảm ơn nhé.”
Hoàn thành nhiệm vụ, cậu tính quay xe chuồn thẳng.
Vừa đặt mông lên yên, Liễu Văn Tình lưỡng lự rồi gọi với: “Đợi đã, Cố Thời Nghênh, có phải cậu cùng phòng với Phó Hoán không?”
Cố Thời Nghênh khựng một nhịp. Tuy không phải lần đầu gặp Liễu Văn Tình, nhưng cậu có nói mình ở phòng nào đâu nhỉ? Sao cô ấy biết cậu ở chung với Phó Hoán?
Cố Thời Nghênh: “Phải.”
Liễu Văn Tình hơi bối rối giải thích: “Đừng để bụng nhé, là Trương Tri nói với tôi là cậu và Phó Hoán ở cùng phòng. Cậu có thể gửi Wechat của cậu ấy cho tôi được không?”