Chương 9: Xem như cậu có mắt nhìn

Lời này hỏi ra, người hiểu thì biết cậu ta đang hỏi về bệnh nhân và hộ lý, người không hiểu còn tưởng đang hỏi về đối tượng được giới thiệu, Sở Diệc Hàn ngẩng mắt nhìn cậu một cái.

“Xem như cậu có mắt nhìn.”

Tô Duy Nam cười tủm tỉm lại gần.

“Thế nào? Tiểu Diệp của chúng ta có đáng yêu không, lần trước tôi nói với cậu là có duyên với cậu chính là cậu ấy đó, Sở Diệc Hàn, Tổng giám đốc Sở thị.”

Diệp Minh sững sờ, lần trước ở tiệc sinh nhật cậu đã nghe qua tên Sở Diệc Hàn, sau đó về nhà Diệp Chấn Hoa cũng nhắc đến nhà họ Sở, dường như nhà họ Sở còn lợi hại hơn cả nhà họ Tô mà họ đang mong muốn kết giao, người trước mắt này là trưởng nam của nhà họ Sở sao? Chính là người mà Diệp Chấn Hoa và Diệp An ngày đêm mong muốn bám víu vào?

“Tổng giám đốc Sở?”

Sắc mặt Sở Diệc Hàn mệt mỏi nhưng vẫn khẽ cười, danh xưng này có quá nhiều người gọi, người thanh niên trước mắt này lại không phải nhân viên của Sở thị, không cần phải xa lạ như vậy.

Giọng nói có chút khàn khàn: “Gọi anh đi.”

Diệp Minh mở to mắt, tổng giám đốc Sở thị lại bình dị gần gũi đến vậy sao? Thấy cậu không lên tiếng, Tô Duy Nam chạm vào cậu một cái: “Gọi đi, cậu ta lớn hơn cậu sáu bảy tuổi đó, gọi anh cũng không thiệt thòi gì.”

“Anh Sở.”

Sở Diệc Hàn khẽ gật đầu, sau đó ánh mắt nhìn về phía Tô Duy Nam đang đứng cạnh giường. “Hôm... khụ khụ... hôm nay buổi sáng sao mà yên tĩnh vậy, cậu chặn cửa rồi à?”

Theo lẽ thường thì hôm nay anh ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt, Chu Tùng Ba và người của công ty lẽ ra phải cầm tài liệu đến gặp anh rồi, vậy mà đến giờ vẫn chưa thấy ai, chắc là bị Tô Duy Nam chặn lại rồi, Tô nhị thiếu gia dựa vào tủ đầu giường, dáng đứng không nghiêm chỉnh.

“Bây giờ cậu không đau à, dịch trong phổi không thải ra thuận lợi là cậu bất cứ lúc nào cũng có thể phải vào lại phòng chăm sóc đặc biệt đó, mặt cứ như quỷ ấy. Người bị tôi đuổi đi rồi, mai hãy đến.”

Đã như vậy rồi còn lo lắng công việc gì chứ, Sở Diệc Hàn khẽ nhắm mắt: “Người khác thì được, buổi chiều để Chu Tùng Ba đến gặp tôi.”

Tô Duy Nam trước đây luôn bị anh áp chế, bây giờ đến địa bàn của cậu ta thì cậu ta phải vùng dậy chống trả: “Nếu tôi không nghe thì sao?”

Sở Diệc Hàn từ tốn ngẩng đầu, đôi mắt đen nhánh rơi vào người Tô Duy Nam, trong mắt lộ ra chút ý cười, cười đến mức Tô Duy Nam trong lòng hoảng hốt.

Một lúc sau, Sở Diệc Hàn giơ tay đặt lên ngực rồi quay sang nhìn Diệp Minh, giọng nói yếu ớt, hổn hển: “Tiểu Diệp, anh khó chịu ở ngực, em đi gọi bác sĩ Khương đến một chút.”

Diệp Minh nhìn sắc mặt tái nhợt của anh, cho rằng vết thương ở phổi có vấn đề gì đó, lập tức đứng dậy định bước ra khỏi phòng bệnh, nhưng lại bị Tô Duy Nam kéo tay lại.

“Quay lại quay lại, Tiểu Diệp, cậu đừng bị cậu ta lừa, cậu ta có đau ngực đâu? Cậu ta là đau đầu vì tính toán ấy mà, Sở Diệc Hàn, coi như cậu cao tay.”

Tô nhị thiếu gia bực bội ra khỏi phòng bệnh, Diệp Minh lúc này mới cúi đầu: “Anh Sở, không đau thật à?”

Sở Diệc Hàn khẽ nhắm mắt: “Sao lại không đau, toàn thân đều đau.”

Đây là lần đầu tiên anh nói đau trước mặt Diệp Minh, Diệp Minh nhìn vết thương khắp người anh cũng có chút bất lực.

“Hay là anh ngủ một lát đi, ngủ được có lẽ sẽ không đau nữa.”

Sở Diệc Hàn nhìn cậu, khẽ nhếch môi cười khổ: “Ngốc ạ, tôi làm sao mà ngủ được?”

Dù thở oxy sâu cũng vẫn không thể hít đến cùng, toàn thân không có chỗ nào thoải mái, đầu cũng đau dữ dội, nói chuyện như vậy cũng chỉ là cố gắng gượng giữ tinh thần, anh muốn đưa tay ấn vào trán, nhưng lại làm vết thương bị kéo theo mà đau, khẽ nhíu chặt mày.

“Sao vậy? Muốn làm gì?”

“Đau đầu.”

“Để em giúp anh xoa bóp nhé, em có học mát-xa rồi.”

“Vậy thì cảm ơn.”

Diệp Minh ngồi xuống cạnh giường, Sở Diệc Hàn nhắm mắt lại, ngón tay ấm áp của chàng thanh niên đặt lên thái dương anh.

“Anh nhắm mắt lại đi, biết đâu lát nữa là ngủ được đấy.”

Kỹ thuật mát - xa của cậu thực sự không phải nghiệp dư, lực đạo vừa phải, từ thái dương đến trán rồi tiện thể ấn cả đầu, Sở Diệc Hàn hiếm khi có thể thư giãn một lát, anh thở dài một hơi rồi lên tiếng: “Tiểu Diệp khi nào tốt nghiệp?”

“Giữa tháng sau là tốt nghiệp rồi ạ.”

Sở Diệc Hàn thực ra rất mệt, nhưng cơn đau âm ỉ trên người khiến anh không thể ngủ được, đành nói chuyện phiếm với Diệp Minh.

“Nghe... khụ khụ... nghe Tô Duy Nam nói em đang tìm nhà phải không? Có chỗ nào phù hợp chưa?”

Diệp Minh lắc đầu, lại nhìn anh đang nhắm mắt: “Tạm thời chưa có, em đang chuẩn bị thi vào biên chế, nếu đỗ thì chắc sẽ có ký túc xá ạ.”

Sở Diệc Hàn cho rằng cậu nói thi biên chế là thi vào biên chế bệnh viện, đó cũng là một con đường tốt: “Nếu tốt nghiệp mà khó tìm nhà thì cứ nói với anh, anh có mấy căn nhà gần bệnh viện.”

Diệp Minh khựng lại, đại lão này muốn cho cậu thuê nhà sao? Nhà của Tổng giám đốc Sở thị thì cậu làm sao thuê nổi chứ.

“Không cần đâu anh Sở, nhà của anh em không trả nổi tiền thuê đâu, em tìm một căn nhỏ một mình ở là được rồi.”

Cậu thực ra không có yêu cầu quá cao về chỗ ở, thực sự không được thì cậu ở tạm trong phòng giải phẫu cũng được, dù sao thời gian cậu ở trong phòng giải phẫu cũng là nhiều nhất, Sở Diệc Hàn đương nhiên không biết cái ý nghĩ “đáng sợ” này của cậu, khẽ cười một tiếng: “Lương hộ lý đâu có bao gồm mát-xa đâu, tiền mát-xa cứ coi như tiền thuê nhà đi.”

...

Lời tác giả:

Sở Diệc Hàn không biết Diệp Minh là pháp y, Diệp Minh thì nghĩ là Sở Diệc Hàn biết.

Diệp Minh coi đó là giải phẫu, Tổng giám đốc Sở thì tưởng cậu coi đó là phẫu thuật.

Diệp Minh muốn thi pháp y, Tổng giám đốc Sở thì tưởng cậu muốn thi vào bệnh viện.

Mỗi người nói một nẻo, mà không ai phát hiện ra điều gì bất thường cả.

Tổng giám đốc Sở có chết cũng không ngờ Diệp Minh lại muốn ở tạm trong phòng giải phẫu.