Chương 7: Tôi muốn lau người

Đến phòng bệnh, Diệp Minh lại ngẩn người, nếu không phải ga giường và vỏ chăn đều màu trắng, cậu thực sự không thể tin đây là một phòng bệnh, phòng khách, phòng ăn đều không thiếu thứ gì, được bài trí vô cùng ấm áp và tân tiến.

Nói đây là phòng suite khách sạn cậu cũng tin, tuy nhiên, Tô Duy Nam cũng nói người bị thương là bạn của cậu ta, bạn Tô nhị thiếu gia có được đãi ngộ như vậy thì cũng không có gì đáng ngạc nhiên.

Tô Duy Nam đành phải cùng Bùi Vân Dao đi vào, dặn dò thêm một số điều cần chú ý xong thì Bùi Vân Dao ra ngoài.

Cậu ta nhìn Diệp Minh cười nói: “Để tôi giới thiệu cho hai người nhé, đây là bạn tôi Sở Diệc Hàn, còn đây là tiểu sư đệ của tôi Diệp Minh. Tiểu Diệp có thể chăm sóc cậu trong khoảng thời gian trước khi tốt nghiệp. Chúc hai người hợp tác vui vẻ nhé.”

Diệp Minh mặc đồ sạch sẽ, đơn giản, nhìn như một học bá, Sở Diệc Hàn nhớ lại tình hình của cậu mà Tô Dật Bắc đã giới thiệu hôm qua, cũng cảm thấy thêm vài phần thương xót đối với đứa trẻ trước mặt, anh vẫn đeo mặt nạ dưỡng khí, không có đủ sức để nói chuyện, chỉ khẽ cong ngón tay.

Diệp Minh lập tức tiến lên, khẽ cúi người.

“Phiền... cậu rồi.”

Giọng Sở Diệc Hàn có chút khàn khàn và yếu ớt, Diệp Minh khẽ cười một tiếng, nụ cười này rất trong sáng, khóe mắt cũng khẽ cong lại.

“Tiên sinh, đây là lần đầu tiên tôi làm hộ lý. Nếu có gì không thoải mái, anh nhất định phải nói với tôi nhé.”

Ánh mắt cậu rất chân thành, trên người vẫn chưa mất đi vẻ non nớt của sinh viên, điều đó lại khiến Sở Diệc Hàn cảm thấy thoải mái.

Anh nhìn người thanh niên trước mặt, hít một hơi rồi cong khóe môi: “Đây cũng là lần đầu tiên tôi làm bệnh nhân.”

Lời nói này khiến Diệp Minh bật cười: “Vậy chúng ta cùng cố gắng nhé, cố gắng sớm ngày bình phục.”

Tô Duy Nam nhìn hai người lần đầu gặp mặt mà đã hòa hợp một cách thuận lợi, liền công thành thoát thân.

Diệp Minh nhìn các ống dẫn trên người Sở Diệc Hàn, phía ngực phải có một ống dẫn lưu, bụng dưới bên trái cũng có một ống dẫn lưu, cậu biết đây là do sau phẫu thuật trong cơ thể có dịch tích tụ nên cần ống dẫn để thoát ra ngoài, trong ống lúc này vẫn còn dịch màu máu, lúc này trong phòng chỉ còn hai người họ, Sở Diệc Hàn đã ở vị trí cao nhiều năm, đương nhiên sẽ không cảm thấy không thoải mái, nhưng Diệp Minh lại cảm thấy có chút ngượng ngùng, đứng cũng không được mà ngồi cũng không xong, không biết phải làm gì.

Ánh mắt Sở Diệc Hàn tự nhiên rơi vào người cậu, đương nhiên là nhìn thấy hết những hành động nhỏ của cậu.

Trong lòng có chút buồn cười, anh cố gắng nâng ngón tay chỉ vào vị trí bên giường: “Ngồi đi.”

Diệp Minh ngồi xuống và nói: “Tiên sinh, anh có cần tôi làm gì thì cứ nói với tôi.”

Đây là lần đầu tiên cậu làm hộ lý, cũng cần thời gian để thích nghi, Sở Diệc Hàn thực ra có việc muốn cậu làm, nhưng nhìn đứa trẻ này có vẻ nghiêm chỉnh, lại không tiện mở lời.

Thấy anh chần chừ, Diệp Minh vẫn có chút tinh ý, lập tức đoán được, khẽ tiến lại gần, mở đôi mắt đen trắng rõ ràng: “Anh có muốn đi vệ sinh không?”

Phỏng đoán không liên quan này khiến Sở Diệc Hàn đang định nói muốn lau người cảm thấy buồn cười: “Tôi muốn lau người.”

“Ồ, đúng rồi, vừa ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt thì lau người sẽ thoải mái hơn. Anh đợi chút nhé.”

Diệp Minh đặt chiếc túi trên tay xuống, đi vào phòng tắm, phòng tắm được trang trí thực sự rất đẹp, bồn cầu, bồn rửa mặt, bồn tắm vòi sen đều được thiết kế tách biệt, cậu lấy nước nóng, làm ướt một chiếc khăn mềm rồi mới vào phòng, trên người Sở Diệc Hàn có nhiều ống dẫn nên rất khó cởϊ qυầи áo, vết thương trên người anh còn chưa lành nên càng không thể cử động tùy tiện.

“Anh đừng dùng sức, tôi bế anh lên một chút để dễ cởϊ qυầи áo nhé?”

Diệp Minh biết rằng việc co kéo cơ bắp sẽ ảnh hưởng đến vết thương, lúc này tốt nhất là không nên dùng sức, Sở Diệc Hàn gật đầu, Diệp Minh khẽ đưa tay vào sau lưng anh, dùng sức nhẹ nhàng nâng lên một chút, cơ thể anh liền nhấc lên, cậu nhân tiện giúp anh cởϊ áσ bệnh nhân phía trên ra, trên người Sở Diệc Hàn đầy những vết thương lớn nhỏ được dán băng keo, riêng ở bụng đã có năm sáu vết, đây cũng là lần đầu tiên Sở Diệc Hàn nhìn thấy vết thương trên người mình.

“Nhiều vết thương như vậy...”

Diệp Minh đã xem bệnh án của anh hôm qua, chỉ cho anh: “Hàng vết thương này và vết thương ở ngực trên chắc là do phẫu thuật nội soi phổi để lại. Thông thường vết thương sẽ không quá lớn, khoảng mười ngày là sẽ lành tương đối rồi, chỉ là việc phục hồi bên trong sẽ mất một thời gian.”

Phẫu thuật nội soi là vậy, tuy tránh được vết mổ lớn như mổ mở ngực, nhưng sẽ có nhiều vết mổ nhỏ, khiến cơ thể giống như Sở Diệc Hàn bây giờ đều là vết thương, chiếc khăn ấm áp từ từ lau qua cơ thể, cẩn thận tránh tất cả các vết thương, đến phần bụng, Diệp Minh mới chú ý đến sáu múi bụng săn chắc của người này, nhìn đến đây, cậu chợt chùn lòng, phổi bị tổn thương như vậy sau này e rằng không thể chịu đựng được các bài tập cường độ cao nữa, cũng không biết múi bụng này có thể giữ được đến bao giờ.

Sở Diệc Hàn còn chưa biết cậu nhóc trước mặt lần đầu gặp gỡ đã bắt đầu lo lắng cho cơ bụng của mình rồi.

...

Lời tác giả:

Sở lão đại coi Diệp Minh như một tiểu bạch hoa yếu đuối, đáng thương và bất lực.

Diệp Minh thì coi Sở lão đại như một tên xui xẻo.