Chương 6: Nhận việc hộ lý

Khi Sở Diệc Hàn sắp ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt, Tô Duy Nam đi vào nói chuyện với anh về việc thuê hộ lý.

“Tôi nói này, Tổng giám đốc Sở à, cậu bị thương thế này thì dù chuyển sang phòng bệnh thường cũng cần có người chăm sóc. Tôi đã tìm cho cậu một người hộ lý, cũng coi là một tiểu sư đệ của tôi.”

Vì dịch tích tụ ở phổi, hô hấp của Sở Diệc Hàn luôn không được thông, trong trường hợp này, thực ra cần phải dậy đi lại để thúc đẩy phổi nở ra, nhưng tình hình hiện tại đương nhiên cũng không cho phép, vì vậy, Bùi Vân Dao chỉ có thể dùng thuốc trước, kết hợp với thở oxy để giảm áp lực cho phổi.

Lúc này, giường bệnh được nâng lên một chút, người trên giường sắc mặt trắng bệch, không có chút tinh thần nào, nghe lời Tô Duy Nam mới khẽ ngẩng đầu: “Tiểu sư đệ?”

Tô Duy Nam dứt khoát ngồi xuống bên cạnh anh: “Ài, nhắc đến đứa bé này thì cậu với cậu ta cũng coi như có duyên đó. Điểm thi đại học cũng là 721, học giỏi phẩm chất tốt, học bổng gần như kỳ nào cũng có, chỉ là điều kiện gia đình không tốt. Bây giờ cũng sắp tốt nghiệp rồi, ký túc xá trường học không ở được nữa, ra ngoài thuê nhà thì đâu đâu cũng cần tiền. Thầy hướng dẫn của cậu ta mới tìm đến tôi, muốn tôi giúp cậu ta giới thiệu một công việc làm thêm. Hay là cậu nhận đi, cậu yên tâm, tiểu sư đệ này của tôi chuyên môn không có vấn đề gì, chăm sóc cậu thì đúng chuyên ngành rồi.”

Sở Diệc Hàn nghe xong tự nhiên không có ý kiến gì, đứa trẻ vừa tốt nghiệp thì đương nhiên có thể giúp được chút nào thì giúp chút đó.

Anh cố gắng lên tiếng, hơi nước trên mặt nạ dưỡng khí tụ lại rồi tan đi: “Cứ bảo cậu ấy đến đi, tiền lương không cần lo lắng.”

Tô Duy Nam thầm tự khen mình một tiếng, cậu ta biết việc này không thành vấn đề, ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt, cậu ta gọi lại cho Thầy Vương để xin thông tin liên lạc của Diệp Minh.

“Tiểu Diệp à, tôi đây, Thầy Vương đã nói với cậu rồi chứ. Chỗ tôi vừa hay có việc thiếu người, là làm hộ lý. Người bị thương là bạn tôi, về đãi ngộ thì đừng lo, người cũng tuyệt đối dễ tính. Cậu thấy sao?”

Diệp Minh đương nhiên không có vấn đề gì: “Không vấn đề gì, tôi có thể, cảm ơn Tô thiếu gia.”

Cậu cũng là hôm qua mới biết người mà Thầy Vương tìm để giới thiệu việc làm thêm cho cậu lại chính là nhị thiếu gia nhà họ Tô mà cậu gặp trong tiệc sinh nhật, cậu không khỏi cảm thán thế giới này quả thực quá nhỏ.

Tô Duy Nam ở đầu dây bên kia xua tay: “Đừng gọi Tô thiếu gia gì cả, hồi xưa tôi ở trường còn theo Thầy Vương học mấy chiêu đấy, tuy không có danh phận sư đồ, nhưng với cậu thì miễn cưỡng cũng coi như sư huynh đệ rồi, cậu cứ gọi một tiếng Tô sư huynh đi.”

Tô nhị thiếu gia chưa bao giờ biết khách sáo là gì, Diệp Minh đành phải gọi một tiếng: “Cảm ơn Tô sư huynh, vậy khi nào tôi đến ạ? Có cần chuẩn bị gì không?”

Đây cũng là lần đầu tiên cậu làm hộ lý, thực sự không biết cần chuẩn bị gì.

Tô Duy Nam lên tiếng: “Người phải đến ngày mai mới ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt đó, cậu cứ sáng mai tám giờ đến bệnh viện là được. Lát nữa tôi sẽ gửi bệnh án và những điều cần chú ý cho cậu, cậu chắc cũng hiểu được.”

“Được.”

Tô Duy Nam đặt điện thoại xuống, khóe môi cong lên một nụ cười, cậu ta thực sự không ưa người nhà họ Diệp, nói gì thì nói Diệp Minh cũng là tiểu sư đệ của cậu ta, không có lý do gì lại để người khác bắt nạt được, nhà họ Diệp chẳng phải vẫn luôn muốn bám víu vào Sở Diệc Hàn sao, vừa hay giới thiệu Diệp Minh cho Sở Diệc Hàn, quá hoàn hảo.

Nửa giờ sau, Diệp Minh ngồi trước máy tính nhìn bệnh án mà Tô Duy Nam gửi đến, từng mục một khiến cậu không khỏi kinh hãi: Gãy xương đùi, gãy xương cẳng chân nát vụn, vỡ gan mật, xuất huyết ổ bụng, sau phẫu thuật chưa đầy 24 giờ lại xuất huyết phổi phải phẫu thuật, bây giờ l*иg ngực vẫn còn dịch tích tụ, cậu ngay cả khi giám định thương tích cũng ít khi gặp trường hợp nào như vậy, đây là người xui xẻo nhà ai vậy?

Đây không phải là vết thương nhỏ, mặc dù cậu là chuyên gia giám định thương tích, nhưng dù sao cũng không phải chuyên ngành điều dưỡng, cậu nhận tiền của người ta, đương nhiên phải xem xét cách chăm sóc cẩn thận, sau khi xem hết những gì Tô Duy Nam gửi và tra cứu thêm nhiều tài liệu, hơn mười hai giờ cậu mới ngủ thϊếp đi.

Ngày hôm sau, Diệp Minh mặc một chiếc áo phông trắng sạch sẽ, gọn gàng đến bệnh viện, Sở Diệc Hàn ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt lúc tám giờ rưỡi, Tô Duy Nam nhìn thấy cậu liền vẫy tay: “Người lát nữa sẽ ra, vừa hay cậu đưa cậu ấy về phòng đi.”

Bùi Vân Dao vào kiểm tra lại tình trạng của Sở Diệc Hàn, xác định không có vấn đề gì mới để y tá đẩy giường ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt, sau khi xem bệnh án hôm qua, Diệp Minh cũng tò mò về diện mạo của người này liền ngẩng đầu nhìn sang, cái nhìn này liền chạm vào ánh mắt của người nằm trên giường, cậu khẽ sững sờ, đôi mắt sâu thẳm đó chỉ có một vẻ bình thản và thanh thản, hoàn toàn không giống như cậu tưởng tượng về một người vừa ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt đang tiều tụy, uể oải.

Dù đang đeo mặt nạ dưỡng khí, cậu cũng có thể thấy người này mày mắt sâu hút, sống mũi cao thẳng, gò má gầy, đường quai hàm rõ nét, đường cong vừa phải khiến khuôn mặt anh vô cùng lập thể, đây thực sự là một cốt tướng rất đẹp, trong tình trạng như vậy mà vẫn không che giấu được khí chất toát ra từ toàn thân, thực sự khác xa với hình ảnh người xui xẻo bị trọng thương mà cậu tưởng tượng.

Sở Diệc Hàn tự nhiên cũng lập tức chú ý đến người thanh niên đang nhìn chằm chằm vào mình, nhìn tuổi tác thì có lẽ là người mà Tô Duy Nam tìm đến để chăm sóc anh, anh thiện ý khẽ chớp mắt với cậu, Diệp Minh phản ứng lại cũng cười với anh một cái, xem ra vị chủ nhân này tính tình cũng khá tốt, dễ chịu thì tốt rồi.