Chương 5: Vừa hay có một công việt bán thời gian ở đây

Diệp Minh rời khỏi nhà, đi thẳng về ký túc xá trường học.

Thế nhưng cậu sắp tốt nghiệp rồi, chỗ này e rằng cũng chẳng ở thêm được bao lâu nữa.

Thật ra, cậu vẫn còn một nơi có thể quay về... ngôi nhà cũ của nhà họ Diệp kia, ở đó vẫn còn anh trai cậu, chỉ là anh đi làm xa, không ở Thượng Thành, từ ngày cậu chuyển sang sống với nhà họ Diệp hiện tại, hai anh em chỉ còn liên lạc qua mạng.

Ngôi nhà cũ nằm trong khu phố cổ, cách trường khá xa, cậu đã sớm xác định sẽ không quay lại đó nữa, việc cấp bách bây giờ là tìm cho mình một chỗ ở mới.

Chỉ là khu Đại học Y nằm ngay trung tâm thành phố, giá thuê nhà thì cao đến chóng mặt, trước đây khi cậu mới chuyển về nhà họ Diệp, anh trai từng đưa tiền cho cậu, nhưng cậu không nhận.

Lần này rời khỏi nhà họ Diệp, cậu cũng chẳng mang theo lấy một đồng, ngoài ít tiền tiết kiệm từ học bổng, gần như cậu tay trắng.

Sáng hôm đó, khi đến tòa nhà thực hành giải phẫu, cậu thấy một ông lão đã ngồi sẵn trong phòng.

Ông lão tóc đã bạc trắng, chính là thầy hướng dẫn của cậu... “cuốn sách giáo khoa sống” của khoa Pháp y Đại học Y Hoa Nam: Giáo sư Vương Khánh Quốc.

“Ôi chao, tới sớm thế à? Vừa hay thầy có một ca thí nghiệm "nổi chìm của trẻ sơ sinh", mắt em tinh lắm, làm luôn đi.”

Diệp Minh mặc đồ bảo hộ, đeo găng tay, đứng trước bàn mổ, đứa bé trên bàn đã tím tái, thường thì những thi thể như vậy đều do công an gửi đến để giám định.

“Lại là công an chuyển tới ạ?”

Thầy Vương gật đầu, ghé sát lại nhỏ giọng: “Đúng thế, không hiểu sao dạo này án mạng nhiều quá, phòng pháp y bên Sở không kham nổi nữa, mẹ đứa bé nghi ngờ cha nó vì sinh con gái mà ra tay dìm chết, nên bên công an mới yêu cầu làm thí nghiệm thủy tạng để xác định bé chết non hay không.”

Những năm gần đây, xã hội phát triển, án mạng do trọng nam khinh nữ tuy giảm nhiều nhưng vẫn còn rải rác.

Động tác của Diệp Minh tỉ mỉ, cẩn trọng, không thừa không thiếu.

Thí nghiệm thủy tạng là lấy toàn bộ dạ dày và ruột non của trẻ, buộc kín rồi thả vào nước để quan sát nổi hay chìm.

Khó ở chỗ, ruột non của trẻ sơ sinh quá nhỏ, bé này lại sinh non, ruột mảnh như sợi chỉ, chỉ cần sơ suất là dạ dày hoặc ruột sẽ rách, ảnh hưởng ngay đến kết quả.

Vì vậy tuy nguyên lý đơn giản, nhưng làm hoàn hảo được trên trẻ sơ sinh thì rất ít pháp y làm nổi.

Diệp Minh thao tác thuần thục, rõ ràng không phải lần đầu.

Ông lão đứng cạnh, hai tay chắp sau lưng, ánh mắt ánh lên niềm vui.

“Em có biết vì sao Lữ Minh lại gửi đứa bé này qua đây không?”

Lữ Minh... chủ nhiệm phòng Pháp y thành phố.

Diệp Minh khẽ cong môi, khóe mắt ánh lên nét cười, chỉ trước mặt thầy Vương cậu mới lộ ra dáng vẻ hoạt bát của tuổi trẻ.

“Vì bắt nạt thầy chứ gì? Đây đã là đứa thứ ba rồi đúng không ạ?”

Lữ Minh và thầy Vương vốn là bạn học, cùng chung sư phụ, từ khi Lữ Minh lên làm Chủ nhiệm, những ca khó nhằn toàn bị “đẩy” sang cho thầy Vương, biến ông thành “nhân viên ngoài biên chế” của phòng Pháp y.

Thầy chỉ cười khẩy: “Bắt nạt thầy gì, là nhắm vào em đấy, lão già đó để mắt tới em rồi.”

Ngành pháp y khác với những ngành khác.

Công an có vô số điều tra viên, nhưng pháp y giỏi thì hiếm.

Năm nào cũng có sinh viên ra trường, nhưng muốn hành nghề được thì phải có bậc thầy chỉ dạy.

Cái danh “sách giáo khoa sống” của Vương Khánh Quốc không phải hư danh.

Sinh viên chỉ học lý thuyết không thể so với người được chính tay pháp y lão luyện hướng dẫn.

Ví dụ như thí nghiệm thủy tạng của trẻ sinh non này, ngay trong Sở Công an cũng hiếm ai làm được hoàn hảo.

Huống chi Diệp Minh còn rất trẻ, tương lai khó mà lường.

Lữ Minh, với tư cách là chủ nhiệm pháp y, tất nhiên đã nhắm đến cậu từ sớm.

Thao tác của Diệp Minh nhanh gọn, tay lúc nhẹ thì nhẹ, lúc cần mạnh lại dứt khoát.

Cậu lấy nguyên vẹn dạ dày và ruột của bé ra, đặt vào nước, cúi đầu quan sát.

Một già một trẻ cứ thế làm việc trong phòng giải phẫu suốt cả buổi chiều.

Diệp Minh cởi đồ vô trùng, tháo găng, đi sang phòng bên để ghi báo cáo khám nghiệm tử thi.

Thầy Vương đã ngồi sẵn bên cạnh, chậm rãi uống trà.

“Thế nào rồi?”

“Ruột non có ít khí, xét theo thời gian và độ nổi, có thể khẳng định bé đã tự thở được từ hai đến bốn tiếng sau sinh.”

Điều này chứng minh lời khai của người cha rằng bé sinh ra đã chết là dối trá, Diệp Minh hiểu rõ, nhưng trong lòng vẫn không khỏi thở dài.

Điền xong báo cáo, cậu cũng ngồi xuống, rót ly nước cùng thầy.

“Thầy ơi, thầy có việc làm thêm nào phù hợp không? Giới thiệu cho em với, em phải kiếm tiền thuê nhà rồi.”

Đôi mắt đen láy của cậu mở to, ánh nhìn chân thành.

Cậu theo thầy đã hơn bốn năm, là học trò duy nhất ngoài lớp.

Tình thầy trò này, giống như cha truyền con nối.

Giáo sư Vương là người hiếm hoi biết rõ chuyện gia đình của cậu.

“Sao thế? Nhà họ Diệp không ở được nữa à?”

Cậu cúi đầu, lặng lẽ gật nhẹ.

Thầy Vương khẽ hừ: “Thầy gặp anh trai em rồi, cũng đoán được trước, không ở cũng tốt thôi, thời nào mà chẳng có loại cha mẹ như thế, gần trường thầy có căn nhà cũ, em dọn sang đó ở tạm đi, em sắp tốt nghiệp rồi, có hai con đường: Một là ở lại trường giảng dạy... với năng lực của em, vài năm nữa là thành giáo sư; Hai là thi vào biên chế công an, vào phòng pháp y của Lữ Minh, ông ta sẽ coi em như báu vật.”

Lời ông chất chứa sự thương yêu, khiến lòng Diệp Minh dâng lên một tia ấm áp.

“Em không dám ở nhờ thầy đâu, em lớn rồi, cũng chỉ còn vài tháng nữa thôi, em vẫn muốn thi vào phòng pháp y của công an, thầy có việc làm thêm nào thì giới thiệu cho em là được.”

Thầy Vương biết cậu kiên cường, thấy đứa nhỏ quay về ký túc liền gọi điện cho Tô Duy Nam... cái cậu ngày nào cũng lượn lờ quanh ông.

Thằng nhóc ấy đang làm ở bệnh viện, tìm việc làm thêm cho Diệp Minh chắc không khó.

...

Trong bệnh viện, Sở Diệc Hàn cuối cùng cũng tỉnh lại, nhưng vẫn nằm ở phòng chăm sóc đặc biệt, anh chưa thể ra ngoài.

Tô Duy Nam mắt đỏ ngầu vì thức trắng đêm, vừa lo cho Sở Diệc Hàn, vừa thấy chột dạ vì trong phòng còn một người... Bùi Vân Dao.

“Cuối cùng cậu cũng tỉnh rồi, nghe rõ tôi nói chứ?”

Sở Diệc Hàn vẫn đeo mặt nạ dưỡng khí, mất máu quá nhiều khiến mặt trắng bệch, phổi vừa phẫu thuật xong, hít thở cũng khó khăn.

Khi tỉnh lại, những cơn đau lập tức ập đến, vết mổ lớn chằng chịt trên người, người bình thường đã phải dùng bơm giảm đau liên tục, thế mà liều thuốc của anh đã giảm từ đêm qua.

Dù đau đến thấu tim, anh vẫn cắn răng chịu đựng, hàng mi dài như cánh quạ khẽ run, không thể nói, chỉ chớp mắt ra hiệu rằng mình nghe thấy lời của Tô Duy Nam.

Bùi Vân Dao mặc blouse trắng, bên ngoài khoác áo bảo hộ, sau cặp kính gọng kim loại, vẻ mặt anh ta lạnh nhạt không chút cảm xúc, nghe Tô Duy Nam tóm tắt tình hình, anh ta tiến lại gần giường bệnh, Tô Duy Nam vội nhường chỗ, nhưng đối phương vẫn chẳng buồn liếc cậu lấy một cái.

“Tôi là bác sĩ ngoại l*иg ngực, đêm qua cậu vừa trải qua ca phẫu thuật phổi vì xuất huyết, tôi đã cắt bỏ phần tổn thương và hút sạch máu tụ trong ổ bụng. Tuy nhiên, cậu bị thương rất nặng, sau mổ gan, mật và phổi, trong khoang ngực vẫn còn dịch, tôi đã đặt ống dẫn lưu, giờ cậu thử ho mạnh một tiếng.”

Giường bệnh được nâng cao chừng 30 độ, Tô Duy Nam giúp anh tháo mặt nạ dưỡng khí, anh cố gắng ho, cơn đau nhói khiến trán toát mồ hôi lạnh.

Bùi Vân Dao cúi xuống xem màu và lượng dịch trong ống dẫn lưu, dịch lẫn máu vẫn đang chảy ra.

“Ho thêm một tiếng nữa.”

Tim Sở Diệc Hàn đập loạn, mắt hoa lên từng cơn, nhưng anh vẫn giữ được bình tĩnh.

“Được rồi, dịch ra vẫn bình thường, giờ hít sâu một hơi, cảm giác thế nào?”

Môi anh trắng bệch, giọng yếu ớt nhưng rõ ràng: “Khó thở... rất khó chịu.”

Bùi Vân Dao gật đầu: “Sau phẫu thuật, phổi cần nở ra, bây giờ dịch tích tụ trong khoang ngực quá nhiều, chèn ép phổi nên mới khó thở, mấy ngày tới cậu phải ở lại phòng chăm sóc đặc biệt, tôi sẽ dùng thuốc làm giảm dần.”

Sở Diệc Hàn khẽ gật đầu.

Khi các bác sĩ rời đi, anh mới quay sang nhìn Tô Duy Nam: “Nói đi, anh bạn.”

“Anh cậu...”

“Biết ngay cậu sẽ tìm anh ấy mà.”

Lần đầu tỉnh lại vốn không thể kéo dài lâu, nhưng Sở Diệc Hàn vẫn cố dặn dò công việc, anh không yên tâm về công ty.

Tô Duy Cảnh thay đồ bảo hộ bước vào, hiểu ngay anh muốn hỏi gì.

“Cậu yên tâm, chú Sở vẫn chưa biết tình trạng của cậu, công ty không loạn, dưới tay cậu toàn người giỏi, mấy trợ lý đặc biệt và phó tổng đều nắm được việc, còn vụ tai nạn lần này, bên công an vẫn đang điều tra, tôi nghi ngờ là Tập đoàn Bắc Sơn, nhưng vẫn chưa có bằng chứng rõ ràng.”

Sở Diệc Hàn gật đầu, ánh mắt kiên nghị, dù toàn thân đau đến đổ mồ hôi, anh vẫn giữ khí chất khiến người khác không dám xem thường.

“Phiền cậu báo Chu Tùng Ba, tài liệu ở trụ sở chính để cậu ta duyệt thay, dự án cải tạo Bắc Sơn không thay đổi, vẫn tiến hành như cũ.”

“Được.”

Sở Diệc Hàn không muốn người nhà biết, nhưng sau khi ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt vẫn cần người chăm sóc.

Tô Duy Nam tuy không tham gia quản lý công ty, nhưng hiểu rõ: đã có người ra tay với Sở Diệc Hàn, thì người ở bên cạnh anh càng phải cẩn trọng.

Đúng lúc này, điện thoại cậu reo... là thầy Vương Khánh Quốc.

Nghe máy, mắt Tô Duy Nam sáng rỡ: “Thầy Vương! Sao thầy lại nhớ tới em thế ạ?”

“Đương nhiên là có chuyện nhờ, thầy có một học trò ruột tên Diệp Minh, gia đình có chút chuyện, sắp phải tự lập, em có việc làm thêm nào thì giới thiệu cho tiểu sư đệ này nhé.”

Tô Duy Nam giật mình... cái tên đó nghe quen đến lạ.

“Diệp Minh? Có phải là vị thiếu gia nhà họ Diệp mới được nhận về không ạ?”

“Hừ, đừng nhắc đến cái nhà đó nữa, từ nay, Diệp Minh không còn liên quan gì tới họ cả.”

Tô Duy Nam nhớ lại chuyện lần trước ở nhà họ Diệp, lập tức hiểu ra, cậu ta liếc về phía cửa phòng của Sở Diệc Hàn, một ý nghĩ lóe lên trong đầu, cậu ta khẽ nhếch môi, nói ngay: “Thầy yên tâm, bên em vừa hay có công việc cần người gấp, cậu ấy có thể làm ngay.”

...

Lời tác giả:

Tô nhị thiếu gia đúng là thông minh và biết toan tính.

May mà Diệp Minh vẫn còn một người thầy tốt như thế.

Tổng giám đốc Sở hôm nay cuối cùng cũng có lời thoại rồi.