Sở Diệc Hàn lơ mơ buồn ngủ, Diệp Minh cầm kim mà rụt rè, không phải sợ mũi kim này, tự cậu tiêm cho mình thì không sao, chỉ là tay của Sở Diệc Hàn đã tím bầm một mảng rồi, nếu lần này không thành công thì lại phải chịu tội, Sở Diệc Hàn đợi mãi không thấy động tĩnh, vén mí mắt lên nhìn thấy Diệp Minh đang cúi đầu nhìn mũi kim mà ngẩn người.
“Anh nói này đồng chí Tiểu Diệp em đang xem tướng mũi kim à?”
“Anh Sở em chưa tiêm cho người khác bao giờ, anh đợi một chút, em đổi kim tiêm thử cho mình đã.”
Nói xong cậu định rút kim tiêm ra, Sở Diệc Hàn lập tức nhanh tay lẹ mắt ngăn lại.
“Tự tiêm cho mình với tiêm cho người khác có giống nhau không? Anh đâu phải con nít mà sợ tiêm, cứ tiêm thẳng đi.”
Cậu có tự tiêm cho mình thành công cũng chưa chắc đã tiêm cho người khác thành công, chi bằng tiêm thẳng cho anh, nhìn vẻ do dự của Diệp Minh, Sở Diệc Hàn hiếm khi thấy đau đầu.
“Em cái kiểu này sao lại giống một người học pháp y chứ? Em còn dám mổ xẻ xác chết mà tiêm cho anh lại không dám?”
Diệp Minh lẩm bẩm nhỏ giọng: “Xác chết đâu có biết đau.”
Mũi kim này cuối cùng vẫn không vào được, bị lệch, phải đến mũi thứ ba thì ống kim mới bắt đầu hồi máu bình thường, Diệp Minh lưng đầy mồ hôi.
Thời gian thảnh thơi chỉ có một ngày như vậy, từ ngày thứ hai trở đi người không ngừng kéo đến nhà, ra vào đều là những quan chức cấp cao mặc vest lịch sự của Sở thị, Sở Diệc Hàn thì cả ngày hầu như không ra khỏi phòng làm việc, đông người Diệp Minh còn không tiện vận động cho anh, không mấy ngày sắc mặt người này đã kém hơn nhiều so với khi ở bệnh viện, người đi hết rồi mấy lần anh đều gục xuống xe lăn ho đến không thở nổi, trong lòng Diệp Minh không biết lấy đâu ra lửa giận, vừa vỗ lưng cho anh vừa lên tiếng.
“Họ không biết anh vừa xuất viện sao? Có chuyện gì không thể nói ngắn gọn hơn sao? Cứ nhất định phải nói từ sáng đến tối?”
Hộ lý nhỏ vốn dĩ trước mặt anh ngoan ngoãn như tiểu cừu non, lần này lại chĩa gai ra Sở Diệc Hàn vẫn chưa quen lắm, nhưng còn chưa đợi anh nói gì, người vừa quay lại ở cửa đã càng ngượng ngùng hơn lên tiếng.
“À, Tổng giám đốc Sở quên ký một tài liệu.”
Diệp Minh cao lớn, ngũ quan thuộc kiểu nam tính tuấn tú, đặc biệt khi không cười thì đôi mắt có chút sắc sảo, khi mặt đăm chiêu càng dễ khiến người ta cảm thấy tính khí khó chịu và khó gần.
Trợ lý nhỏ đưa tài liệu ở cửa cũng mới đến văn phòng tổng giám đốc không lâu, cầm lấy tài liệu đã được Sở Diệc Hàn ký xong liền chạy trốn ra khỏi phòng làm việc, Sở Diệc Hàn đưa tay day trán, nhìn vị hộ lý đại nhân rõ ràng đang “tâm trạng không tốt” bên cạnh, khẽ cười thành tiếng.
“Nhìn xem làm người ta sợ thế kìa, dạo này công ty nhiều việc, lại ở bệnh viện làm lỡ không ít thời gian nên tích tụ quá nhiều việc, đừng lo lắng, không phải đang rất tốt sao?”
Diệp Minh ngồi xổm xuống giúp anh ấn huyệt Nam Phong và xoa bóp cơ chân, không chút nể mặt.
“Tốt chỗ nào? Vừa nãy ho dữ dội như vậy mà.”
Phổi hiện tại vừa mới phẫu thuật xong thực ra là thời điểm rất yếu, đặc biệt là cứ ngồi cả ngày như vậy, không khí trong phòng không lưu thông lại đông người, một khi có vi khuẩn virus xâm nhập rất dễ dẫn đến viêm phổi ứ đọng, đây cũng là biến chứng dễ xảy ra nhất và cần đề phòng nhất đối với bệnh nhân gãy xương chân.
“Lát nữa dùng nạng đứng dậy đi lại một chút đi, máu ở chân cần lưu thông.”
Vết thương trên người Sở Diệc Hàn đã hồi phục khá tốt rồi, bác sĩ khoa xương khuyên nên dùng nạng đôi đi lại thỉnh thoảng, để thúc đẩy lưu thông máu toàn thân, ngăn ngừa teo cơ, có lời này, Diệp Minh mỗi ngày như một giám công, chỉ cần Sở Diệc Hàn rảnh rỗi là cậu lại nhìn anh đứng dậy đi lại, khiến Sở Diệc Hàn muốn lười biếng cũng không được.
Trước đây Sở Diệc Hàn để không ảnh hưởng đến việc thi cử của cậu, ban ngày khi anh họp thì để Diệp Minh học ở phòng cạnh phòng làm việc, nhưng kể từ tối hôm đó Sở Diệc Hàn ho lúc nửa đêm thì Diệp Minh không đến phòng bên cạnh nữa, sáng sớm tám giờ hơn, khi nhóm người mặc vest lịch sự vừa bước vào phòng làm việc của Sở Diệc Hàn, cậu liền cầm theo máy tính bảng, sách chuyên ngành và sổ ghi chép cũng đi vào theo, mặt không cảm xúc ngồi giữa một đám quan chức cấp cao của Sở thị, lặng lẽ đeo tai nghe, dáng vẻ như thể “tôi không làm phiền các người đâu”.
Sở Diệc Hàn vừa mở sổ ghi chép đã thấy dáng vẻ này của cậu, trong lòng biết rõ không thể đuổi đi được, đành mặc kệ cậu ở đây, thực tế chứng minh Diệp Minh ngồi trong phòng không phải là ngồi không, cậu tháo đồng hồ trên tay ra đặt lên bàn, cứ mỗi một giờ khi Sở Diệc Hàn bắt đầu day lưng thì cậu lại đứng dậy đổi cho anh một cốc nước, hoặc là một đĩa trái cây, hoặc là một cốc sữa, sau đó ánh mắt không chút gợn sóng quét qua tất cả mọi người trong phòng, giọng nói không hề lên xuống mà cất lời.
“Mọi người cũng uống nước đi.”
Cậu dùng cốc giấy dùng một lần rót nước cho mỗi người, sau đó mới ngồi lại sau bàn, trong lúc uống nước, Chu Tòng Ba cũng vươn vai một chút, nghiêng đầu muốn vận động cổ, kết quả vừa nghiêng đầu liền vô tình nhìn thấy hình ảnh trên cuốn sách đang mở trước mặt Diệp Minh, trên hình đó là một người, không, chính xác hơn là một người chết, khuôn mặt đã phân hủy, quần áo dính chặt vào thi thể đã thối rữa, con người có nỗi sợ hãi bản năng đối với xác chết, cái nhìn này hoàn toàn không có sự phòng bị nào, Chu Tòng Ba rùng mình một cái, anh ta thậm chí bây giờ quay đầu nhắm mắt lại mà trước mắt vẫn còn là cái khuôn mặt thối rữa có thể nhìn thấy nửa bộ xương lúc nãy.
Đúng lúc này, giám đốc bên cạnh anh ta gọi anh ta xem lại biên bản cuộc họp vừa rồi.
“Tổng giám đốc Chu anh xem...”
Tiếng động đột ngột khiến Chu Tòng Ba giật mình, vị giám đốc đó cũng khựng lại một chút, trên mặt lộ vẻ nghi vấn, Chu Tòng Ba hơi liếc mắt ra hiệu cho anh ta, anh ta vừa nghiêng đầu liền đúng lúc nhìn thấy hình ảnh đó, Sở Diệc Hàn ngẩng đầu uống nước vừa lúc thấy hai người họ mặt mày tái mét, nheo mắt nhìn thấy trên bàn Diệp Minh hình như có hình gì đó, đây là bị dọa sợ rồi sao? Anh chống người, nới lỏng cơ lưng tùy tiện hỏi.
“Tiểu Diệp, xem gì vậy?”
Diệp Minh ngẩng đầu lên tiếng. “Chuyên ngành.”
Chu Tòng Ba đương nhiên đã gặp Diệp Minh vài lần, nghe nói là sư đệ của Tô Duy Nam giới thiệu đến, học y à? Học y xem ảnh giải phẫu cũng không cần xem kiểu này chứ? Nát bét đến thế này còn nhìn thấy gì nữa chứ? Anh ta thật sự không hiểu.
Sở Diệc Hàn nhìn sắc mặt của Chu Tòng Ba và Mục Nguyên đều thay đổi liền cảm thấy thú vị.
“Xem gì vậy? Cho anh xem với.”
Diệp Minh lại đột nhiên lật trang này qua.
“Không được, trang này hơi đáng sợ.”
“Sao? Sợ dọa anh à?”
Sở Diệc Hàn cười, nghĩ kỹ lại thì anh phát hiện hình như mỗi lần Diệp Minh xem chuyên ngành đều ở cách anh rất xa, sách vở mở ra cũng luôn dựng đứng lên một chút không để anh nhìn thấy.
“Sẽ ảnh hưởng đến giấc ngủ buổi tối, anh phải nghỉ ngơi cho tốt.”
Những bức ảnh này, một số để thể hiện chi tiết, khi chụp tiêu cự rất gần, ban ngày nhìn đôi khi thấy không sao, nhưng có người buổi tối khi ngủ nhớ lại cảnh tượng này sẽ mất ngủ, Sở Diệc Hàn vừa xuất viện là lúc cần nghỉ ngơi thật tốt, không thể xem bừa những bức ảnh này.
Đây là đã quyết định không cho xem rồi, không lâu sau, giờ giải lao giữa hiệp kết thúc, cuộc họp đương nhiên phải tiếp tục, và tất nhiên, môn chuyên ngành của Diệp Minh cũng tiếp tục, từng trang sách chuyên ngành lật qua, các loại tử thi, màu sắc tử ban cũng thay đổi từng chút một, Chu Tòng Ba và Mục Nguyên không dám nghiêng đầu, chỉ sợ vừa nghiêng đầu là gặp phải cái đầu to hơn.
Nhưng con người là vậy, sự tò mò không thể kìm nén được, càng không dám nhìn lại càng muốn nhìn, luôn có những lúc không thể kiểm soát được bản thân, kết quả... căn phòng vốn có nhiệt độ dễ chịu bỗng nhiên trở nên lạnh lẽo.
Diệp Minh là một học bá đích thực, đặc điểm của học bá là một khi đã học say mê thì sẽ không phản ứng gì với người và việc xung quanh mà cậu không quan tâm, Phó tổng và giám đốc bên cạnh cậu rõ ràng là những người không được cậu quan tâm, cậu căn bản không hề để ý hai người này có nhìn sang hay không, càng không để ý đến sắc mặt của hai người này.