Nghe Chu Mỹ Vân nói, Diệp Minh khẽ nhắm mắt, ngày được đón về, cậu vẫn ôm trong lòng một chút hy vọng dành cho cha mẹ ruột, cậu từng nghĩ, sau bao năm xa cách, khi gặp lại chắc sẽ thấy lạ lẫm, cần thời gian mới có thể thân thiết trở lại... nhưng không ngờ, hiện thực lại tàn nhẫn đến thế.
Từ tận xương tủy, họ khinh thường cha mẹ nuôi của cậu; từ đáy lòng, họ coi rẻ ngành học mà cậu đang theo, chỉ một câu “nhà tầm thường hèn kém” đã đủ xé nát lớp vỏ hào nhoáng mang tên “danh gia vọng tộc”, phơi bày ra cái lạnh lẽo cay nghiệt đến khó tin.
Chưa bao giờ cậu muốn rời khỏi nhà họ Diệp như lúc này, cậu hiểu rõ, dù có mất bao nhiêu thời gian, tư tưởng và ánh mắt của họ cũng sẽ chẳng bao giờ đổi khác.
Cậu nâng tay, gạt cánh tay người mẹ kia khỏi người mình, trong mắt chỉ còn lại sự lạnh lẽo tuyệt đối, không vương chút tình thân.
“Nếu học pháp y là vô dụng, thì các người cũng đừng mong dựa vào mối quan hệ này để bắc cầu với nhà họ Tô hay nhà họ Sở nữa.”
Nói xong, cậu xoay người, đi thẳng lên lầu.
Chu Mỹ Vân tức tối quát theo: “Đồ vong ân! Ăn cơm nhà họ Diệp, uống nước nhà họ Diệp mà còn dám...”
Diệp Chấn Hoa lập tức kéo bà lại: “Mỹ Vân!”
Về đến phòng, sắc mặt Diệp Minh tái nhợt, cậu tựa lưng vào cửa, nhắm mắt, bao nhiêu hy vọng mong manh trong vòng một tháng ngắn ngủi đã hoàn toàn vụn nát.
Một lát sau, ánh mắt cậu dừng trên mô hình xương tay đặt trên bàn, sự lạnh lẽo từ vật thể ấy lại khiến trái tim cậu bình lặng hơn bất kỳ lời an ủi nào.
Cậu hít sâu, đi đến bên bàn, ngón tay khẽ lướt qua từng đốt xương, rồi chậm rãi nhắm mắt lại.
...
Đêm ấy, Tô Duy Nam không rời nửa bước khỏi cửa phòng ICU, trong ca mổ vừa rồi, phổi của Sở Diệc Hàn xuất huyết, tuy không quá nặng, nhưng vẫn tiềm ẩn nguy hiểm.
Không ít trường hợp ban đầu chỉ chảy máu nhẹ, nhưng đến giai đoạn 48 giờ nguy hiểm lại xuất huyết liên tục, một khi mất kiểm soát thì sẽ rơi vào tình trạng nguy kịch.
Có vẻ lần này ông trời chẳng hề thương lấy người đang nằm kia, nửa đêm, tình hình Sở Diệc Hàn đột ngột chuyển xấu, điểm xuất huyết lan rộng.
Tô Duy Nam không phải bác sĩ ngoại l*иg ngực, đành vội mời viện trưởng cũ Ngô Quân đến.
“Điểm xuất huyết tăng rồi, phần phổi ấy không giữ được nữa, phải chuẩn bị phẫu thuật.”
Ngón tay Tô Duy Nam lạnh ngắt... vừa xong một ca mổ khẩn, mà lại phải vào phòng phẫu thuật nữa.
“Vị trí này rất khó mổ, phẫu thuật nội soi nguy cơ cao, mà mở ngực thì cũng chẳng ít rủi ro.”
Phẫu thuật phổi có thể dùng nội soi, nhưng phải tùy vị trí, nếu tầm nhìn không đủ, buộc phải mở ngực... mà mở ngực lại là đại phẫu.
Sở Diệc Hàn vừa mất nhiều máu trong ca mổ trước, giờ mà lại phải trải qua thêm một ca mổ mở ngực, e rằng... cực kỳ nguy hiểm.
Ngô Quân xem lại phim chụp, ánh mắt sau cặp kính dừng lại, khẽ nói: “Vị trí này... có một người có thể thực hiện nội soi, tôi đoán sẽ có chuyện nên đã liên hệ sớm, chắc cậu ấy sắp tới rồi.”
Tay nghề Ngô Quân không có gì bàn cãi, nhưng tuổi cao, hơn nữa đây lại không phải chuyên môn chính của ông.
Một linh cảm chẳng lành dâng lên trong lòng Tô Duy Nam.
“Là ai?”
“Bùi Vân Dao, trưởng khoa ngoại l*иg ngực mới của Nhất Đại.”
Ba chữ ấy khiến tim Tô Duy Nam trĩu nặng... Bùi Vân Dao? Sắp tới đây sao?
...
Đêm ấy, Diệp Minh cũng trằn trọc không yên, cậu vốn còn chút hy vọng với cha mẹ, nhưng giờ đã hiểu: mọi ảo tưởng đều phải chấm dứt.
Dưới lầu, Diệp An đang an ủi cha mẹ, Diệp Khải thì hậm hực, trút hết bực dọc: “Ba thấy chưa, nó vừa quen được nhị thiếu gia nhà họ Tô đã coi trời bằng vung, chẳng coi ai trong nhà ra gì.”
Diệp Chấn Hoa không đáp, sắc mặt nặng nề, ông không ngờ Diệp Minh thật sự kết nối được với Tô Duy Nam, hơn nữa Tô Duy Nam lại có vẻ chẳng mấy thiện cảm với nhà họ Diệp, nếu Tô Duy Cảnh nuông chiều em trai, buột miệng vài câu không hay, hợp tác sắp tới e rằng sẽ gặp rắc rối.
“Vài hôm tới, đừng chọc giận nó nữa, từ từ rồi nói lại.”
Diệp An trở về phòng, sắc mặt khó coi, hắn hiểu, với cha mình, Diệp thị quan trọng hơn tất cả, câu nói ban nãy chẳng khác nào ngầm bảo hắn phải dỗ Diệp Minh thân thiết với nhị thiếu gia họ Tô, mà nếu chuyện đó thành công... Diệp Minh dù sao cũng là con ruột, đến lúc ấy hắn còn vị trí nào trong nhà này nữa?
...
Sáng sớm, Diệp An gõ cửa phòng Diệp Minh.
Cậu đã ăn mặc chỉnh tề, hôm nay có tiết ở phòng giải phẫu, trong tay cầm mô hình xương tay vừa lắp xong.
Thấy Diệp An, sắc mặt cậu lập tức trầm xuống, nhớ ngay tới lời cảnh cáo hôm qua.
“Cậu đến làm gì?”
Diệp An cúi đầu, giọng khẽ: “Em... em muốn xin lỗi, anh mới là con ruột của nhà họ Diệp, hôm qua ba mẹ quen tổ chức sinh nhật cho em, không cố ý đâu, anh đừng giận nhé.”
Diệp Minh ngoài miệng bảo không để bụng, nhưng trong lòng lại chua xót, từ đầu đến cuối, cha mẹ vẫn chỉ coi trọng Diệp An hơn mình.
Ánh mắt cậu sắc như dao, nhìn thẳng vào hắn: “Xin lỗi à? Chuyện này phải để ba mẹ cậu nói, đến lượt cậu sao?”
Khóe môi khẽ nhếch, giọng cậu pha chút châm chọc, Diệp An hơi sững lại, không ngờ cậu lại đáp trả thẳng như vậy.
“Ba mẹ chẳng qua là thói quen thôi... chẳng lẽ anh thực sự giận họ sao?”
Nghe vậy, Diệp Minh cảm thấy bực bội dâng lên: “Cậu giả vờ gì thế? Miệng xin lỗi mà lại ngầm nói tôi sẽ không trách họ? Sao? Tôi trách thì lại thành lỗi của tôi à? Còn nữa, anh trai cậu không nói với cậu là, một tuần này đừng bén mảng đến gần phòng tôi sao?”
“Cái gì? Sao anh ấy lại nói vậy?”
Diệp Minh lười đáp, chỉ lạnh nhạt né người: “Muốn biết thì đi hỏi anh cậu, đừng cản đường tôi.”
Ánh mắt Diệp An lướt qua mô hình trong tay cậu, hắn giả vờ kéo cậu lại, nhưng tay hất trúng mô hình, mấy đốt xương lập tức rơi xuống đất, vỡ vụn.
Sắc mặt Diệp Minh sầm lại, theo bản năng đẩy hắn ra, Diệp An liền làm bộ ngã nhào, tiếng va chạm ầm ĩ khiến Diệp Khải từ phòng bước ra.
Thấy cảnh đó, hắn liền đỡ em trai, trừng mắt với Diệp Minh: “Có chuyện gì? Em làm gì An An?”
Diệp Minh bật cười, giọng lạnh tanh: “Sáng sớm đã đứng trước cửa tôi... đây là lời nhắn nhủ của anh đấy à?”
Diệp Khải mới nhớ ra chuyện hôm qua chỉ gật đầu cho qua, quên dặn em trai.
Diệp An vội túm áo, làm ra vẻ đáng thương: “Em chỉ đến xin lỗi thôi... không cẩn thận làm hỏng mô hình của anh, em đền cho anh được không? Anh đừng giận nữa.”
Nghe vậy, sắc mặt Diệp Khải lập tức tối sầm, quên béng lỗi của mình.
Hắn gắt gỏng: “An An đã nhường nhịn em khắp nơi, sao em vẫn không biết điều? Chẳng phải chỉ là một mô hình thôi sao? Sao phải ầm ĩ, còn đẩy nó ngã? An An vốn yếu, em làm thế có đáng không?”
L*иg ngực Diệp Minh nghẹn lại, cậu nhìn mô hình vỡ vụn dưới đất, trong lòng như có một dòng nước lạnh chảy qua.
Giây phút ấy, cậu hoàn toàn hiểu... không cùng chí hướng thì không thể chung đường.
Cậu cúi xuống, nhặt từng mảnh xương rời, khi ngẩng lên, ánh mắt kia lạnh buốt, giống hệt ánh nhìn của một bác sĩ pháp y đang đối diện thi thể trên bàn giải phẫu.
Một lát sau, cậu khẽ bật cười: “Nhàm chán thật, tôi không so đo với người sống, các người khỏi diễn nữa.”
Ánh mắt ấy khiến Diệp Khải và Diệp An không hẹn mà rùng mình, một nỗi lạnh chạy dọc sống lưng... họ cảm giác mọi chuyện đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Diệp Minh vốn định chờ thêm vài ngày rồi mới rời khỏi nhà họ Diệp, nhưng giờ thì khỏi, chọn ngày chi bằng đi ngay hôm nay.
Cậu quay lại phòng, gọn gàng thu dọn hành lý... chỉ một chiếc túi xách nhỏ và chiếc thẻ ngân hàng mà Diệp Chấn Hoa từng đưa từ ngày đầu tiên... đến giờ vẫn chưa dùng lần nào.
Bước ra cửa, cậu chẳng buồn nhìn ai, tiện tay ném thẻ vào người Diệp Khải, rồi thẳng lưng sải bước.
Diệp An thở phào nhưng lòng vẫn run, Diệp Khải muốn nói gì đó, song trước vẻ dứt khoát lạnh lùng của cậu, hắn chỉ biết im lặng.
Mãi đến khi Diệp Minh khuất bóng, hắn mới gằn giọng: “Có giỏi thì đừng bao giờ quay lại nữa! Giả vờ cao ngạo làm gì chứ!”
Người vừa rời đi chỉ khẽ nhếch môi, nụ cười lạnh lẽo thoáng qua, bóng lưng thẳng tắp của cậu dần khuất sau cánh cổng nhà họ Diệp.