Chương 39: Em có nói gì đâu

Diệp Minh bị câu hỏi này hỏi đến có chút ngớ người, câu nói này nghe có vẻ hơi sai sai nhưng lại hình như không có vấn đề gì, cậu là hộ lý đến chăm sóc Sở Diệc Hàn thì người nhà anh quả thật phải xem xét có vừa ý hay không.

Vẻ mặt ngớ người này của cậu khiến Sở Diệc Hàn bật cười, anh nhận ra rằng ở bên Diệp Minh quả thật có nhiều chuyện vui hơn, anh nén cười rồi lên tiếng: “Đừng lo lắng, bây giờ chúng ta về nơi anh sống một mình, trong nhà ngoài em ra thì chỉ có anh, cộng thêm một dì giúp việc đến nấu ăn và dọn dẹp ban ngày.”

Diệp Minh nhớ ra điều gì đó, cẩn thận hỏi: “Anh Sở, anh, người nhà anh không đến thăm anh sao?”

Cậu cũng đã chăm sóc Sở Diệc Hàn một thời gian rồi, nhưng hình như chưa bao giờ thấy người nhà anh đến thăm, cậu sợ đây là chuyện buồn của Sở Diệc Hàn nên vẫn luôn không hỏi, bây giờ thì không nhịn được nữa.

Tâm tư của người trẻ tuổi quá dễ đoán, Sở Diệc Hàn không cần quay đầu lại cũng biết cậu đang nghĩ gì.

“Sao? Tiểu Diệp lo lắng anh cũng là một cây cải trắng không ai thương sao?”

Diệp Minh nhìn nụ cười trên môi anh liền biết anh lại đang trêu chọc mình, lập tức quay đầu đi.

“Em có nói gì đâu.”

Sở Diệc Hàn cười một tiếng giải thích cho cậu: “Ba anh sức khỏe không tốt, hai năm trước liên tục phẫu thuật tim hai lần, cũng vì lý do này mà anh mới quay về Sở thị tiếp quản tập đoàn. Hai năm nay ông ấy đều sẽ nghỉ dưỡng ở Thanh Nguyệt Sơn. Lần này tin tức anh bị thường đã được giấu ba mẹ anh, không chỉ giấu ba mẹ, ngoài mấy cấp cao Sở thị ra cũng không rõ tin tức anh bị thương.”

Diệp Minh lúc này mới hiểu ra, nhưng trong lòng vẫn khá mừng cho Sở Diệc Hàn, dù sao ba mẹ anh vẫn còn, nghe có vẻ cũng rất yêu thương anh, xe đi vào một sân, Diệp Minh xuống xe lấy xe lăn bắt đầu lắp ráp, tiện thể liếc mắt nhìn thì đây là một căn biệt thự đơn lập nhỏ, có một sân nhỏ không quá lớn, nhưng được chăm sóc rất tinh tế, Diệp Minh bế người ra đẩy người vào cửa.

“Chào mừng bạn học Tiểu Diệp, người tàn tật như anh sẽ không dẫn đường cho em đâu, em cứ tự mình nhìn xung quanh đi, phòng nào cũng có thể vào.”

Sở Diệc Hàn về đến nhà coi như đã thở phào nhẹ nhõm, chống người dựa vào ghế sofa, nới lỏng cúc áo ở cổ, anh không muốn Diệp Minh cảm thấy gò bó, nên dáng vẻ rất thoải mái, Diệp Minh đặt chiếc vali mang theo xuống, cũng chỉ đi một vòng ở tầng một, căn biệt thự này diện tích không quá lớn, nhưng ba năm người ở cũng hoàn toàn không vấn đề gì, phòng khách, bếp Á-Âu và phòng ăn đều ở tầng một, phong cách rất đơn giản, màu sắc không giống như kiểu tổng tài bá đạo độc thân trong ấn tượng của cậu là đen trắng xám, mà lại thêm một số màu gỗ tự nhiên, trông tươi mát mà không mất đi sự ấm cúng, nhìn phòng bếp có vẻ bình thường cũng có người ở.

“Anh Sở bình thường anh sống một mình ở đây sao?”

“Ừm, khi công việc không bận thì đều về đây ở, nếu tăng ca quá muộn thì sẽ ngủ tạm ở công ty một đêm, cuối tuần khi ba mẹ anh về thì sẽ về nhà.”

Nói chung, đây chính là nơi anh ở một mình nhiều nhất.

“Phòng của anh ở tầng hai, bây giờ không tiện, tối anh sẽ chuyển xuống tầng một ở, tầng trên ngoài phòng anh ra em cứ chọn đại một phòng là được, nhưng anh khuyên em nên chọn phòng phía ban công, có một ban công, buổi trưa ấm áp rất thoải mái.”

Diệp Minh vừa hay nhìn thấy căn phòng ở tầng một, đây chắc là phòng người giúp việc, có nhà vệ sinh riêng nhưng không quá lớn, xe lăn của Sở Diệc Hàn chắc chắn không vào được.

“Nhà vệ sinh phòng này hẹp quá, anh rửa mặt cũng không tiện, anh Sở đừng chuyển xuống đây nữa, có em ở đây mà, em bế anh lên lầu là được rồi.”

Diệp Minh bước ra nhìn người trên ghế sofa và lên tiếng, Sở Diệc Hàn nhìn cậu có chút buồn cười.

“Lên xuống không chỉ một lần đâu, anh không nhẹ đâu đấy.”

Diệp Minh bước dài tới ngồi xuống, nhìn đôi chân gầy đi một vòng của người đó và lên tiếng.

“Anh cũng không nặng mà, hơn nữa em đâu thể chỉ nhận lương mà không làm việc chứ, bế anh coi như tập thể dục rồi, bây giờ thẻ tập gym hàng tháng cũng hơn một nghìn tệ đó.”

Cậu đến đây không phải để nghỉ dưỡng, bế Sở Diệc Hàn lên xuống lầu vốn là trách nhiệm của cậu, lại còn có thể rèn luyện sức khỏe, một công đôi việc, vẻ mặt tính toán chi ly này khiến Sở Diệc Hàn đưa tay gõ gõ trán cậu.

“Cái kế hoạch nhỏ của em tính toán rất hay đó, sao? Không trả nổi phí tập gym thì dùng anh thay thế sao?”

Diệp Minh đỏ mặt, nhớ lại chuyện năm nhất đại học.

“Em năm nhất có làm một cái thẻ tập gym, sau đó phòng tập gym đó đóng cửa, lừa em hơn năm nghìn tệ.”

Sở Diệc Hàn nhìn biểu cảm hiện tại của cậu cứ như đang rỏ máu vì số tiền năm nghìn tệ đó vậy, không khỏi bật cười.

“Mấy cái phòng tập gym đó cái kiểu kinh doanh là lừa tiền thẻ năm của mấy em sinh viên đó, đừng tiếc nữa, lát nữa anh sẽ bồi thường cho em.”

Bữa trưa là do dì giúp việc nấu, ăn cơm xong Diệp Minh mang xe lăn lên lầu trước rồi xuống bế người lên, động tác của cậu rất cẩn thận, chỉ sợ chân Sở Diệc Hàn va vào đâu đó mà bị hỏng, Sở Diệc Hàn tay nắm lấy vai cậu, không kìm được còn véo nhẹ một cái, cách một lớp áo phông mỏng, nhiệt độ cơ thể của hai người đều có thể cảm nhận rõ ràng lẫn nhau, cánh tay của người thanh niên vì dùng sức mà hiện rõ đường nét cơ bắp đẹp mắt.

“Khá rắn chắc đó.”

Diệp Minh ngại ngùng không nói gì, tầng trên là một phòng khách riêng rất rộng rãi, cộng thêm vài căn phòng, Diệp Minh đặt người lên xe lăn, Sở Diệc Hàn trước đây đương nhiên chưa từng ngồi thứ này, vẫn luôn không nắm bắt được cảm giác điều khiển, dứt khoát liền để Diệp Minh đẩy mình, đưa tay chỉ về một hướng.

“Đi thôi, đưa em đi xem phòng.”

Phòng của Sở Diệc Hàn rất đơn giản, là phòng ngủ chính có phòng tắm riêng và ban công, căn phòng bên cạnh cũng là hướng đón nắng nhưng nhỏ hơn một chút.

“Căn này thế nào?”

Diệp Minh nhìn căn phòng này còn lớn hơn căn phòng cậu ở nhà họ Diệp, đương nhiên không có ý kiến gì, Sở Diệc Hàn chống tay lên tay vịn xe lăn, chống cằm, tùy ý đưa tay chỉ vào một căn phòng khác rồi nói: “Căn phòng bên trong cùng đó, mở ra xem đi.”

Diệp Minh không hiểu gì, đi đến đẩy cửa ra, bên trong lại là một căn phòng đầy dụng cụ tập thể dục, có thể gọi là một phòng gym, mắt cậu sáng lên.

“Đầy đủ thế này sao? Anh Sở em có thể dùng được không?”

Con trai nào mà chẳng hứng thú với việc tập gym, Sở Diệc Hàn cười.

“Có chứ, không thì anh đưa em đi xem làm gì? Để em thèm thuồng à?”

Về nhà loay hoay lâu như vậy anh cũng hơi mệt rồi, cũng không muốn gò bó Diệp Minh.

“Thôi được rồi, anh đi ngủ một lát, em tự đi dạo một chút đi, không cần khách sáo đâu, tối muốn ăn gì thì cứ nói trực tiếp với dì Mạnh.”

Nói xong, anh liền trượt xe lăn định về phòng, Diệp Minh lập tức nắm lấy tay cầm phía sau xe lăn của anh đẩy đi.

“Em sắp xếp cho anh xong rồi hãy đi dạo, còn truyền dịch nữa, hay là truyền ngay bây giờ đi? Tối không ảnh hưởng đến việc ngủ.”

Bệnh viện còn cấp về khá nhiều nước muối, dù sao cũng phải ngủ trưa, ở bệnh viện cũng phải truyền ban ngày, Sở Diệc Hàn gật đầu, giường ở nhà mình thì thoải mái hơn một chút, anh dựa vào gối thì cơn buồn ngủ không ngừng ập đến, còn người bên cạnh thì không thoải mái như vậy, Diệp Minh mở kim tiêm dùng một lần ra, lấy nước muối cần truyền, nhìn mũi kim nhỏ xíu mà có chút khó xử, Sở Diệc Hàn mấy ngày trước có đặt kim truyền lưu, nhưng mạch máu anh nhạy cảm nên cánh tay đã bầm tím một mảng không thể làm gì khác ngoài việc tháo ra, may mà sau này thuốc cần dùng cũng không nhiều, hai tay luân phiên tiêm vậy.