Chương 38: Nhất định sẽ chăm sóc anh thật tốt

Diệp Minh lúc đầu cũng nghĩ công việc của mình sẽ kết thúc khi Sở Diệc Hàn xuất viện, cậu không muốn người này xuất viện quá nhanh, ngoài việc không yên tâm về sức khỏe của anh còn có một chút cảm giác không nỡ, bây giờ cậu có thể theo anh về nhà chăm sóc anh sao?

“Đương nhiên có thể.”

Rất tốt, đồng chí Tiểu Diệp trả lời dứt khoát như vậy, Diệp Minh đã tính toán trong lòng, từ khi đăng ký đến khi thi cử, rồi ra kết quả phỏng vấn và ra kết quả cuối cùng cũng phải mất ba tháng, lúc đó chân của Sở Diệc Hàn chắc cũng đã hồi phục gần xong, thời gian thực sự rất hoàn hảo.

Buổi tối, khi Tô Duy Nam đến, cậu ta nhìn thấy Sở Diệc Hàn có vẻ rất vui vẻ, cậu ta nhướn mày lên tiếng: “Sao vậy? Có chuyện gì tốt à?”

Diệp Minh đi đến phòng y tá lấy túi chườm đá nên không có mặt trong phòng., Sở Diệc Hàn thảnh thơi dựa vào đầu giường, nụ cười trên môi toát lên vẻ hài lòng và lười biếng như một chú mèo lớn đã ăn no.

“Có chuyện tốt, không phải cậu bảo tôi rước Diệp Minh về sao? Cậu nhóc đó đồng ý rồi.”

Mắt Tô Duy Nam bắt đầu bùng lên ngọn lửa buôn chuyện.

“Tình hình thế nào đây? Tôi mới không đến có bao lâu mà cậu đã định tha người về tổ rồi?”

Sở Diệc Hàn lúc này mới nghiêm túc hỏi cậu ta: “Khi nào tôi có thể xuất viện?”

Tô Duy Nam biết anh vội vàng tìm mình không có chuyện gì tốt đẹp cả.

“Xuất viện? Tối ngủ cậu tự mình không thấy khó thở sao? Dịch trong phổi hấp thụ chậm, vết thương ở bụng mấy ngày nay mới lành hẳn mà cậu đã muốn xuất viện rồi?”

“Ở bệnh viện tôi gặp người không tiện, chuyện Thành Bắc chắc cậu cũng có nghe nói rồi, không thể kéo dài hơn nữa. Tôi đưa Diệp Minh về cậu sẽ yên tâm chứ?”

Chuyện này quả thực không thể kéo dài hơn được nữa, chuyện nữ công nhân bị đổ bê tông chỉ là khởi đầu, sau này sẽ có ngày càng nhiều chuyện cản trở, anh không thể cứ mãi ở bệnh viện được, Tô Duy Nam gác chân lên ghế, ngồi xuống bên giường anh.

“Tiểu Diệp của cậu xuất thân là pháp y, không phải ngoại khoa, làm sao tôi yên tâm được?”

Sở Diệc Hàn nhướn mày nhìn cậu ta.

“Ai nói cậu ấy chăm sóc tôi đúng chuyên ngành? Muộn nhất là thứ hai tuần sau tôi sẽ xuất viện.”

Hai người đang tranh cãi thì Diệp Minh quay lại, Tô Duy Nam vừa nhìn đã thấy mặt cậu có điều không ổn.

“Mặt mày sao vậy?”

Diệp Minh không nói gì, Tô Duy Nam nhìn sang Sở Diệc Hàn, người trên giường lúc này vẫn đang tức giận lên tiếng: “Người nhà họ Diệp làm đó, họ rình rập ở cổng bệnh viện đợi Tiểu Diệp, muốn cậu ấy rút đơn kiện tha cho Diệp Khải, cậu ấy không đồng ý nên Châu Mỹ Vân đã ra tay.”

Tô Duy Nam là người có tính cách nóng như pháo.

“Mẹ kiếp, không còn luật pháp nữa sao? Anh ta tự phạm luật mà còn có lý à? Nhà họ Diệp toàn là loại người gì vậy? Tổng giám đốc Sở, Tiểu Diệp Tử là người của cậu đó, cậu không thể cứ thế mà đứng nhìn đâu nhé.”

Diệp Minh hơi kinh ngạc nhìn Tô Duy Nam, không biết tại sao mình lại trở thành người của Sở Diệc Hàn, nhưng người trên giường lại không phản bác.

“Vụ án này tôi sẽ đích thân xem xét, nhất định không thể để cậu ấy chịu thiệt thòi vô ích, chuyện xuất viện cậu mau chóng làm đi.”

Tô Duy Nam lẩm bẩm rồi đi ra ngoài, Diệp Minh vừa định khuyên vài câu đừng vội xuất viện thì Sở Diệc Hàn làm động tác ra dấu im lặng, sau đó liền lấy điện thoại ra trực tiếp gọi một cuộc, cuộc gọi này chính là gọi cho Dương Sĩ Lâm.

“Tổng giám đốc Sở.”

Sở Diệc Hàn trực tiếp bật loa ngoài, Dương Sĩ Lâm trong điện thoại giới thiệu về tiến độ vụ án hiện tại. “Bây giờ Diệp Khải khăng khăng rằng anh ta không hề ám chỉ pháp y giám định giả mạo, việc pháp y đưa ra phán đoán như vậy là do sai lệch hiểu biết giữa hai người, thuộc về hiểu lầm hối lộ, theo tình hình bằng chứng hiện tại, kết quả cuối cùng rất có thể chỉ là tạm giam hành chính, chưa chắc đã đủ để chịu trách nhiệm hình sự.”

Tạm giam hành chính là không phải chịu trách nhiệm hình sự, Diệp Minh tuy có chút không cam lòng nhưng nếu kết cục là như vậy cậu cũng chỉ có thể chấp nhận, Sở Diệc Hàn lại trực tiếp lên tiếng.

“Đi tìm cái tên pháp y giám định làm giả đó, bây giờ Diệp Khải muốn cái tên pháp y này chịu hết mọi tội danh để đạt được mục đích không phải chịu trách nhiệm hình sự. Chỉ cần tìm được bằng chứng pháp y đó bị đe dọa thì có thể khởi tố Diệp Khải với tội “cản trở làm chứng”. Bị ép buộc làm giám định giả tuy cũng vi phạm đạo đức nghề nghiệp nhưng lại tốt hơn nhiều so với việc chủ động nhận hối lộ trước đây. Nói với cái tên pháp y đó, chỉ cần anh ta dám làm chứng tôi sẽ thuê luật sư bào chữa tốt nhất cho anh ta, nhà họ Diệp không đáng sợ.”

Sở Diệc Hàn trước khi trở về Sở thị đã làm tố tụng hình sự nhiều năm, đối với những vụ án như vậy anh quen thuộc hơn nhiều so với Dương Sĩ Lâm chuyên tiếp xúc với tội phạm kinh tế, Diệp Minh lần đầu tiên thực sự cảm nhận được Sở Diệc Hàn xuất thân từ luật học.

“Tội cản trở làm chứng có nghiêm trọng không?”

Sở Diệc Hàn đặt điện thoại xuống, quay đầu lại thản nhiên trả lời.

“Xử phạt dưới ba năm tù có thời hạn hoặc giam giữ.”

Diệp Minh mở to mắt.

“Tội danh này nghiêm trọng đến vậy sao?”

Sắc mặt Sở Diệc Hàn có chút lạnh nhạt.

“Tội danh này có ý đồ chủ quan ác ý mạnh, là nhằm mục đích hại người. Tuy nhiên, tòa án khi lượng hình sẽ xem xét tổng thể mức độ ảnh hưởng và hậu quả. Việc pháp y đó lên tiếng tuy có thể buộc tội Diệp Khải, nhưng dù sao hành vi của anh ta không gây ra thiệt hại thực chất quá lớn, xét về kết quả thì coi như chưa đạt, nên mức hình phạt cũng sẽ không quá nặng, nhưng việc có án tích là điều chắc chắn rồi.”

Diệp Minh gật đầu.

“Chỉ cần xử lý công bằng là em không có ý kiến gì, anh Sở cảm ơn anh, nếu không có anh có lẽ em ra ngoài được cũng chưa chắc đã có thể truy cứu trách nhiệm của Diệp Khải.”

Cậu cũng không phải là kẻ ngốc, pháp y kia cũng không phải là kẻ ngốc, sở dĩ anh ta chịu trách nhiệm tất cả có lẽ là vì nhà họ Diệp đã tìm gặp anh ta, có thể là uy hϊếp dụ dỗ, có thể là trọng tiền hứa hẹn, nếu cậu chỉ có một mình thì pháp y đó tuyệt đối sẽ không hé răng, sẽ khăng khăng là tự mình hiểu lầm ý của Diệp Khải, còn Diệp Khải hoàn toàn không biết gì, vụ án này thực chất chính là cuộc đối đầu với nhà họ Diệp, một mình cậu chắc chắn sẽ thua, bây giờ có thể thắng chỉ vì Sở Diệc Hàn đứng sau cậu.

“Thôi được rồi, muốn cảm ơn thì đợi sau khi xuất viện hãy chăm sóc anh thật tốt đi.”

Diệp Minh cười.

“Anh Sở anh yên tâm, em nhất định sẽ chăm sóc anh thật thoải mái.”

Người thanh niên không hề cảm thấy lời nói của mình có vấn đề gì, đôi mắt long lanh nhìn người trên giường, khóe miệng Sở Diệc Hàn giật giật, cậu nhóc này nói những lời hổ lang gì vậy, dám nói chăm sóc mình vô cùng thoải mái sao?

Cuối cùng, cánh tay của bác sĩ Tô rốt cuộc cũng không thể vặn nổi bắp đùi của Sở Diệc Hàn, đến thứ hai vẫn phải làm thủ tục xuất viện cho tên đó, Bùi Vân Dao đến phòng bệnh, so với việc chăm sóc chân thì phổi là phần cần cẩn thận nhất, dù sao nếu thực sự bị nhiễm trùng phổi thì không phải là chuyện đơn giản chỉ nằm viện một hai tuần đâu.

Sở Diệc Hàn buổi sáng đã thay quần áo của mình, chân trái anh đã được cấy đinh thép, tấm cố định đã có thể tháo ra, lúc này băng bó được che dưới quần tây nên không nhìn thấy gì bất thường, một chiếc áo sơ mi màu xanh lam sẫm khiến người anh trông khỏe khoắn hơn nhiều, chỉ là sắc mặt vẫn còn xám xịt vì bệnh lâu ngày.

“Tuần này vẫn phải truyền dịch, Tiểu Diệp cậu có biết làm không?”

Về đến nhà, nước muối cần truyền tự nhiên cũng phải mang về theo, Tô Duy Nam nhìn sang Diệp Minh, pháp y hình như thật sự không chắc sẽ biết tiêm, quả nhiên, Diệp Minh ngây người ra một chút.

“Em có học rồi, nhưng thực hành chỉ thử trên tay mình thôi.”

Họ không có các khóa học điều dưỡng chuyên nghiệp, học tiêm là để làm quen với mạch máu, cộng thêm việc làm bạn tập cho các bác sĩ lâm sàng bên cạnh nên cũng học được một chút, Tô Duy Nam cười chỉ vào người đang ngồi bên cạnh.

“Vậy thì tốt quá, về nhà cậu cứ lấy cậu ấy ra mà luyện tay đi.”

Tài xế đã đến dưới lầu, Diệp Minh kiên quyết không để Sở Diệc Hàn tự mình xuống đất, trực tiếp bế anh lên xe lăn rồi đẩy xuống lầu, ngồi vào ghế sau của chiếc Maybach màu đen rồi mới hậu tri hậu giác có chút bồn chồn, lại có chút không thực, cậu bây giờ sắp về nhà Sở Diệc Hàn rồi sao? Về nhà Sở Diệc Hàn và làm hộ lý cho anh ở bệnh viện vẫn khác nhau, nghĩ đến đây, cậu do dự một chút rồi vẫn hỏi.

“Anh Sở, nhà anh còn ai nữa ạ? Em, em tìm hiểu trước một chút.”

Sở Diệc Hàn tối qua không ngủ ngon, lúc này tựa vào ghế nhắm mắt dưỡng thần, nghe giọng anh đột nhiên nảy ra ý muốn trêu chọc.

“Tiểu Diệp đang lo lắng điều gì? Có phải sợ cha mẹ anh không vừa ý em à?”