Khi Diệp Minh quay về, lòng cậu rất rối bời, vừa rồi không nhìn kỹ nên đã vội vã xông vào phòng bệnh, lúc này trong phòng bệnh có một đám người, cậu vô thức muốn chuồn đi, Sở Diệc Hàn thấy vẻ mặt cậu không ổn, thấy cậu không quay người lại, anh chống người ngồi dậy một chút, vết thương ở bụng bị kéo theo nên đau nhói, anh không kìm được nhíu mày nhưng giọng nói lại dịu đi nhiều.
“Tiểu Diệp? Lại đây, anh xem nào.”
Cả phòng những quản lý cấp cao đều đổ dồn ánh mắt về phía người thanh niên ở cửa, Diệp Minh có chút cứng đờ quay người lại, vết thương trên mặt không thể che giấu được nữa, nửa bên mặt không chỉ đỏ bừng mà còn đã sưng lên một chút, Sở Diệc Hàn nhìn thấy vết thương rõ ràng như vậy đồng tử co lại, một ngọn lửa chưa từng có bốc lên từ tận đáy lòng, giọng nói như băng giá được tôi luyện từ hầm băng.
“Ai đánh?”
Diệp Minh khẽ cúi đầu nhưng không nói một lời nào, Sở Diệc Hàn nhắm mắt lại bình tĩnh một lúc, sau đó cố gắng kiềm chế cảm xúc, nhìn mấy thuộc hạ xung quanh và lên tiếng.
“Đến đây thôi, dự án vừa rồi hãy chú ý thêm một chút.”
Mấy người cũng rất tinh ý đứng dậy cáo từ, Sở Diệc Hàn tay đè lên vết thương vừa đau, ngồi dậy một chút, đưa tay chỉ vào chiếc ghế bên cạnh.
“Lại đây, ngồi xuống.”
Diệp Minh ngồi xuống ghế bên giường, Sở Diệc Hàn nhìn khuôn mặt cậu, trong lòng thực ra đã có vài phỏng đoán, anh thậm chí còn không nhận ra sự lạnh lẽo trong lời nói của mình.
“Có phải người nhà họ Diệp không?”
“Châu Mỹ Vân bọn họ muốn em rút đơn kiện, em không đồng ý.”
Giọng Diệp Minh cứng nhắc, tính cách cậu cố chấp như vậy, dù bị đánh ngồi trên ghế lưng vẫn thẳng tắp, chỉ là khóe mắt vẫn còn hơi đỏ, Sở Diệc Hàn hồi tưởng một lúc mới nhớ ra trong tài liệu đã xem trước đó, Châu Mỹ Vân chính là vợ của Diệp Chấn Hoa, mẹ của Diệp Minh, cái tát này lại là bà ta đánh, chỉ vì Diệp Minh không chịu rút đơn kiện? Bà ta vì đứa con trai khác của mình mà đối xử với Diệp Minh như vậy sao?
Nhìn khuôn mặt sưng húp của Diệp Minh, trong lòng anh không thể bình yên được, nhưng bây giờ không phải lúc nói những chuyện này, anh đưa tay nhẹ nhàng dùng mu bàn tay chạm vào má Diệp Minh, người thanh niên không né tránh, chỉ khẽ động đậy khi chạm vào vì đau nhói, mu bàn tay của Sở Diệc Hàn có thể rõ ràng cảm nhận được má cậu rất nóng.
“Anh gọi y tá giúp em lấy một túi chườm đá, vết thương này vẫn cần được xử lý.”
Diệp Minh gật đầu, cậu trở về cứ ngồi yên như vậy, không nói gì, trong lòng cậu cũng tủi thân nhưng không biết nói thế nào hay nói với ai, Sở Diệc Hàn đích thân đưa túi chườm đá cho cậu, ánh mắt vẫn không giảm đi vẻ lạnh lẽo, nhưng anh vẫn phải làm rõ chuyện gì đã xảy ra.
“Tiểu Diệp, em có thể kể cho anh nghe vừa nãy đã xảy ra chuyện gì không?”
Mấy ngày nay Diệp Minh vẫn luôn ở bên cạnh anh, anh cũng để ý đến người nhà họ Diệp, nhưng không thể ngờ Diệp Minh chỉ ra ngoài một lát mà lại xảy ra chuyện như vậy, Diệp Minh ngẩng đầu lên, vẻ mặt vừa nãy vì tức giận mà đỏ bừng đã phai đi, một nửa khuôn mặt tái nhợt còn một nửa sưng tấy hơi đỏ, khiến người ta nhìn vào vô cùng thương xót, cậu từng câu từng chữ kể lại những gì vừa xảy ra, dù cậu đã kiềm chế cảm xúc, nhưng Sở Diệc Hàn làm sao không biết lòng cậu đang đau khổ.
Thật là hay ho, việc Diệp Khải làm giả báo cáo kiểm tra để vu khống Diệp Minh họ không hề nhắc đến một lời, bây giờ ngược lại lại là lỗi của Diệp Minh, trước đây khi điều tra, anh chỉ cảm thấy nhà họ Diệp thiên vị đứa con trai út được nuôi dưỡng bên cạnh, bây giờ xem ra cả Diệp Chấn Hoa lẫn Châu Mỹ Vân hai người này từ tận đáy lòng đều coi thường Diệp Minh đứa con trai này, và căn bản không đối xử với Diệp Minh như một đứa con trai, đối với đứa con trai lớn từ nhỏ đến lớn không hề động đến một ngón tay, nhưng đối với Diệp Minh ra tay thì không chút nương nhẹ.
Họ không phải chỉ vì thấy Diệp Minh không còn đường lui sao? Bắt nạt cậu vì không có ai bảo vệ, không có ai yêu thương, nghĩ đến người thanh niên trước mắt bị đánh một mình lầm lũi trở về, Sở Diệc Hàn trong lòng có chút nhói đau.
“Tiểu Diệp, em nói đúng, Diệp Khải có thể xả giận thì em cũng có thể xả giận. Vụ án này dù ai đến cũng vô dụng, pháp luật không phải để bày ra cho người ta nhìn, vụ án anh sẽ đích thân xem xét. Chỉ là vết thương này không thể chịu oan uổng, em chỉ cần nói cho anh biết sau này có thật sự không định quay về nhà họ Diệp nữa không?”
Diệp Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt hận thù dần phai đi, thay vào đó là sự lạnh lùng vô hạn, người nhà họ Diệp và cậu là không cùng đường thì không cùng chí hướng, tính ra cậu ở nhà họ Diệp cũng chỉ có ba tháng, sự kỳ vọng vào tình thân và cha mẹ ruột đã bị bào mòn hết qua từng chuyện, đến bây giờ, đối với Diệp Chấn Hoa và Châu Mỹ Vân, ngoài việc coi họ là cha mẹ ruột về mặt sinh học ra thì không có thêm tình cảm gì, cậu không muốn chìm đắm trong sự hận thù đối với những người như vậy, sau này không còn qua lại là tốt nhất.
“Vâng, từ khi ra khỏi đó em đã không có ý định quay về nữa rồi. Ban đầu khi đến nhà họ Diệp em chỉ tò mò cha mẹ ruột sẽ như thế nào, tưởng rằng sẽ giống như cha mẹ nuôi của em, vẫn còn có một mái nhà, bây giờ tự em cũng sống rất tốt.”
Nói xong, dường như để an ủi Sở Diệc Hàn, cậu khẽ nhếch môi cười một cái, nhưng lại khiến Sở Diệc Hàn lại cảm thấy chua xót trong lòng, chỉ là một thanh niên vừa trò hai mươi ba tuổi, còn chưa ra khỏi cổng trường, anh có thể tưởng tượng được khi Diệp Minh đến nhà họ Diệp đã mang theo bao nhiêu kỳ vọng, có lẽ Tô Duy Nam nói cũng đúng, thà đưa Diệp Minh về nhà còn hơn, ít nhất người nhà anh chắc chắn sẽ thích Diệp Minh.
“Được, nhưng cái tát này anh sẽ đòi lại cả lãi, Châu Mỹ Vân dù sao cũng là mẹ của em, vậy thì lãi này sẽ tính vào tập đoàn Diệp thị vậy, gương mặt thế này đã chụp ảnh chưa?”
Diệp Minh lắc đầu, cậu còn chưa đến chỗ chụp ảnh thì đã gặp người nhà họ Diệp, sau đó đương nhiên cũng không đi nữa, nhìn vẻ mặt lo lắng của Sở Diệc Hàn, cậu cười một tiếng.
“Không sao đâu anh Sở, vết tát này một đêm là sẽ tan gần hết, mai em chụp cũng kịp đăng ký mà.”
Đứa trẻ này càng hiểu chuyện lại càng khiến người ta xót xa, Sở Diệc Hàn hừ một tiếng.
“Còn nhỏ tuổi vậy mà đã biết an ủi người khác rồi sao? Không muốn cười thì không cần cười, anh đâu phải người ngoài.”
Câu nói này ngược lại khiến Diệp Minh thả lỏng hơn, buổi tối Sở Diệc Hàn gọi một bàn đầy món ăn cho Diệp Minh.
“Ăn nhiều vào, bồi bổ cho tốt.”
Khiến Diệp Minh dở khóc dở cười, cậu chỉ bị đánh một cái vào mặt thôi mà, đâu cần nhiều món ăn như vậy để bồi bổ?
“Anh Sở, là anh mới cần bồi bổ nhiều ấy, vết thương của em ngày mai là khỏi rồi, chẳng ảnh hưởng gì đâu.”
Sở Diệc Hàn gõ gõ đũa cười nói.
“Bảo em ăn thì em cứ ăn đi, hai mươi ba tuổi còn phát triển nữa mà, ăn nhiều vào biết đâu còn cao thêm được chút.”
Diệp Minh cúi đầu nhìn chân mình.
“Anh Sở, anh thấy em lùn à?”
Cậu từ nhỏ đến lớn trong lớp đều ngồi bàn cuối, 1m82 chắc không gọi là lùn đâu nhỉ? Cậu lại nhìn người trên giường, thực ra từ khi gặp Sở Diệc Hàn đến giờ cậu chưa từng thấy người này đứng thẳng, nhưng chỉ nhìn đôi chân dài và thẳng khi cậu lau người cho anh thì cậu đã biết người này tuyệt đối không thấp, người này cao hơn cậu sao?
Cậu nhóc thật thà này khiến Sở Diệc Hàn không biết nói gì cho phải.
“Bảo em ăn cơm thôi mà khó khăn thế, đúng rồi, lát nữa em giúp anh gọi Tô Duy Nam qua đây một chuyến.”
“Không khỏe sao?”
“Không, hỏi cậu ta khi nào có thể xuất viện.”
Lời này vừa thốt ra Diệp Minh liền không giữ được bình tĩnh.
“Xuất viện? Anh Sở, ống dẫn lưu ngực của anh vừa mới rút ra mấy ngày, trong khoang ngực còn khá nhiều dịch, xương chân bị gãy, hoạt động bị hạn chế vốn dĩ đã có nguy cơ bị viêm phổi ứ đọng, đừng vội xuất viện chứ.”
Sở Diệc Hàn sau này có thể đảm bảo chất lượng cuộc sống hay không phải xem tình hình hồi phục lần này, nếu không dưỡng tốt, chỉ riêng vấn đề về phổi cũng không phải chuyện nhỏ.
Nhìn Diệp Minh trừng mắt khuyên mình, Sở Diệc Hàn có chút bất lực lên tiếng: “Anh chỉ hỏi thôi, chứ không phải nói là lập tức xuất viện, đừng căng thẳng, nhưng có một chuyện vẫn cần bàn bạc với em.”
Diệp Minh chớp mắt: “Chuyện gì vậy?”
Sở Diệc Hàn tay đè lên vết thương, từ từ dựa vào đầu giường, chỉ vào chân mình và lên tiếng: “Em cũng biết chân anh không biết bao giờ mới hồi phục tốt, sau khi anh về nhà cuộc sống cũng không tiện lắm, anh cũng không quen tìm người khác nữa. Hộ lý Tiểu Diệp, có cân nhắc về nhà anh tiếp tục làm việc không? Đương nhiên là trong trường hợp không làm lỡ việc thi cử của em, bao ăn bao ở, phong bao hậu hĩnh, đồng chí Tiểu Diệp cân nhắc một chút nhé?”