“Thôi được rồi, không nói chuyện của anh nữa, nói chuyện của em đi, anh nghe nói kỳ thi công chức sắp mở đăng ký rồi phải không?”
Anh đâu quên Diệp Minh muốn thi vào ngành pháp y công an, cậu sắp tốt nghiệp rồi, công việc mới là chính sự, không thể chậm trễ, Diệp Minh gật đầu.
“Vâng, ngày kia là đăng ký rồi.”
“Vị trí chọn xong chưa?”
“Rồi ạ, chọn vị trí pháp y cục thành phố.”
Sở Diệc Hàn gật đầu, mầm non như Diệp Minh chắc chắn đã bị để mắt rồi, nhưng đó cũng là sau khi cậu vượt qua kỳ thi, anh biết chuyên ngành của Diệp Minh chắc chắn không có vấn đề, nhưng kỳ thi công chức không chỉ thi mỗi môn chuyên ngành đâu.
“Ôn tập môn Luận văn và Trác nghiệm hành chính thế nào rồi?”
Lúc này Sở Diệc Hàn hệt như một phụ huynh quan tâm đến việc học của con cái, hỏi han tỉ mỉ, Diệp Minh không phải là loại người quá mức giả tạo khiêm tốn.
“Điểm trung bình các đề thi thử là 76, em so sánh với điểm đỗ của năm ngoái và năm kia thì chắc không chênh lệch nhiều lắm.”
Vị trí pháp y trong tuyển dụng công an thuộc loại vị trí kỹ thuật rất cao, điểm chuẩn của những vị trí như vậy thường thấp hơn so với cảnh sát bình thường, dù sao những người có thể đăng ký vị trí này cũng chỉ là sinh viên pháp y, số lượng sinh viên tốt nghiệp mỗi năm cũng chỉ có bấy nhiêu, nói là cạnh tranh thì cũng cạnh tranh, nhưng so với ba không giới hạn (*) thì tốt hơn nhiều.
(*) không giới hạn chuyên ngành, không giới hạn học lực, không giới hạn trường học
Sở Diệc Hàn cũng chỉ hiểu tương đối về kỳ thi công chức khi mới tốt nghiệp, trung bình 76 điểm, tức là tổng điểm 152, ở Thượng Thành có thể không phải là top đầu, nhưng chắc chắn là điểm số ở tầng đầu tiên rồi, nếu nói ba không giới hạn thì chưa chắc ổn định, nhưng tuyển dụng pháp y phải thi môn chuyên ngành, môn chuyên ngành của Diệp Minh so với 76 điểm này chỉ có cao hơn chứ không thấp hơn, chắc không có vấn đề gì lớn.
“Điểm này không tệ, nhưng khoảng thời gian này cũng phải chăm chỉ, anh không có việc gì, em rảnh thì làm bài tập, thi tốt giành được vị trí mới là quan trọng nhất.”
Trong lòng Diệp Minh ấm áp, nếu nói nghiêm túc thì Sở Diệc Hàn là ông chủ của mình, cậu ở bệnh viện đọc sách làm bài tập tương đương với việc thi cử có lương, người bình thường chắc sẽ không vui rồi, vậy mà anh còn đốc thúc mình học tập.
Ban ngày hai người phân công rất rõ ràng, Sở Diệc Hàn họp điện thoại, xem tài liệu trả lời email, Diệp Minh làm đề, sau đó đeo tai nghe xem giải thích lỗi sai trên máy tính bảng, đột nhiên điện thoại bên cạnh rung lên, cậu nghiêng đầu nhìn thì sắc mặt khựng lại, trên màn hình hiện lên rõ ràng tên Diệp Chấn Hoa, cậu trực tiếp tắt màn hình, nhưng bên kia lại rất cố chấp gọi đi gọi lại.
Lúc này Diệp Chấn Hoa tìm cậu là vì chuyện gì thì Diệp Minh rõ hơn ai hết, chẳng qua là chuyện của Diệp Khải không thể che giấu được nữa, Sở Diệc Hàn vừa đặt điện thoại xuống, day day thái dương.
“Điện thoại của ai?”
Nhìn Diệp Minh nhấn hai ba lần, anh nghĩ là điện thoại quấy rối, nhưng vừa ngẩng đầu lên thì thấy sắc mặt cậu có chút không đúng, Diệp Minh chuyển điện thoại sang chế độ im lặng, lạnh lùng nhìn ba chữ Châu Mỹ Vân đang nhấp nháy trên màn hình.
“Diệp Chấn Hoa, Châu Mỹ Vân.”
Đồng tử Sở Diệc Hàn co lại, anh đã đoán được nhà họ Diệp sẽ tìm đến Diệp Minh nữa, chắc là bên Dương Sĩ Lâm đã có động thái rồi, hành vi trước đây của Diệp Khải đã có thể coi là vu khống ác ý rồi, thêm cả hành vi làm giả báo cáo giám định nữa, nếu cố chấp truy cứu thì hắn cũng không nhận được lợi lộc gì, anh nhìn người thanh niên đang cúi đầu nhìn màn hình, vẫy tay.
“Tiểu Diệp, lại đây.”
Diệp Minh đặt máy tính bảng xuống và ngồi xuống bên cạnh anh.
“Anh Sở.”
Sở Diệc Hàn không vòng vo.
“Dương Sĩ Lâm đã chuẩn bị khởi tố rồi, mà anh cũng không định giấu người nhà họ Diệp. Họ tìm em lúc này em biết là vì sao rồi chứ?”
Diệp Minh không đến mức không nhìn ra điều này.
“Họ muốn em rút đơn kiện không truy cứu nữa.”
Châu Mỹ Vân và Diệp Chấn Hoa sẽ nói những lời gì thì cậu đều đoán được, cậu nắm chặt nắm đấm, cậu biết nếu đặt mình vào hoàn cảnh khác, khi Diệp Khải muốn cậu dính líu đến kiện tụng phải chịu trách nhiệm hình sự thì nhà họ Diệp chưa chắc đã quan tâm cậu, mà nếu có quan tâm thì e rằng cũng là vì thể diện của nhà họ Diệp, còn tình thân thì cậu không còn ôm hy vọng gì.
Câu nói này đối với Diệp Minh thực ra có chút tàn nhẫn, trước đây cậu cũng từng do dự có nên thực sự khởi tố hay không, nếu không khởi tố thì người như Diệp Khải không thể nhận được bài học, sau này đối với Diệp Minh càng không có gì phải kiêng dè, nếu khởi tố thì đó là kết quả hiện tại, Diệp Minh chắc chắn sẽ thấy sự lựa chọn của nhà họ Diệp, sự thất vọng trước đây là một chuyện, đối mặt với sự cầu xin, chỉ trích của nhà họ Diệp lại là một chuyện khác, từ tận đáy lòng anh không muốn người thanh niên mới hơn hai mươi trước mắt này khó chịu.
Nhưng cuối cùng anh vẫn cảm thấy mình không thể thay Diệp Minh đưa ra quyết định, anh phải trao quyền lựa chọn cho cậu.
“Tiểu Diệp, em nghe đây, bây giờ tiến hay lùi hai con đường đều do em chọn. Nếu em có điều gì kiêng dè thì có thể dừng lại, chuyện của Diệp Khải giao cho anh, anh ta chắc chắn sẽ không dám giở trò nữa. Nếu em muốn truy cứu cũng không cần sợ người nhà họ Diệp, có anh ở đây họ không thể làm nên trò trống gì đâu.”