Chương 33: Trên mạng toàn lừa đảo thôi

Tô Duy Nam không cần đoán cũng biết Sở Diệc Hàn đang có ý đồ gì, hiếm khi cậu ta tốt bụng không vạch trần bộ mặt thật của lão hồ ly đó.

“Tiểu Diệp à, cậu về trước đi, đợi mai có thời gian tôi sẽ nói với cậu ấy.”

Diệp Minh thấy Tô Duy Nam đồng ý mới yên tâm quay về, cậu vừa ra khỏi phòng, Tô Duy Nam liền xoa xoa tay quay người lại nhìn người mà ánh mắt không thèm liếc cậu ta lấy một cái, trên mặt nở nụ cười, tìm chuyện để nói rồi lên tiếng: “Anh thấy chưa? Sở Diệc Hàn cái tên đó đúng là nói dối không chớp mắt, cứ thấy Tiểu Diệp đơn thuần là tha hồ chọc ghẹo người ta.”

Bùi Vân Dao trực tiếp quay người đối mặt với máy tính, đôi mắt dưới lớp kính không có chút nhiệt độ nào, không chút nương tay mà đuổi khách.

“Bác sĩ Tô không có việc gì thì ra ngoài.”

“Có, tôi có việc. Tôi thấy anh đã uống thuốc trị viêm loét dạ dày, anh cũng là bác sĩ, bệnh dạ dày này là bệnh nghề nghiệp hay sao đừng lơ là nhé. Tôi hỏi Tiểu Tôn dưới quyền anh thì nói năm nay anh cũng chưa nội soi dạ dày, hay là đi nội soi một cái đi, nội soi một cái cho yên tâm. Ngày mai anh có rảnh không? Tôi trực tiếp giúp anh hẹn trưởng khoa Tôn, ông ấy có kinh nghiệm nhất về khoản này đó.”

Tô Duy Nam cứ như kẹo cao su dính chặt vào bàn làm việc của anh ta, người này cũng bị bệnh dạ dày mãn tính rồi, bác sĩ khoa ngoại, đặc biệt là anh ta còn là bác sĩ khoa ngực, thường xuyên phải đứng phẫu thuật năm sáu tiếng đồng hồ, bữa ăn không đều đặn, áp lực lớn đều là những yếu tố dễ làm bệnh dạ dày nặng thêm, anh ta chiếm trọn tất cả những yếu tố đó, cậu ta đã hối lộ một bác sĩ nội trú dưới quyền mình mới biết người này chỉ toàn tâm toàn ý vào phẫu thuật, khi đau dạ dày dữ dội thì lại tăng liều thuốc để chịu đựng, thế này sao được? Vì vậy cậu ta mới mặt dày lấy hết can đảm đến đây khuyên anh ta.

Vẻ mặt khó chịu của Bùi Vân Dao không che giấu.

“Cậu cũng nói tôi là bác sĩ rồi, không cần bác sĩ Tô phải bận tâm, ra ngoài đi.”

Tô Duy Nam vẫn nhớ khi họ ở bên nhau, Bùi Vân Dao rất chiều chuộng cậu ta, lúc đó cậu ta thậm chí còn nghĩ người này là một người không có tính khí, nhưng sau này cậu ta đã làm những chuyện đó, thời gian càng dài cậu ta càng khó chịu trong lòng, khi gặp lại người này cậu ta vừa sợ vừa không nhịn được quan tâm, mấy năm qua, trên người anh ta hầu như đã rũ bỏ hết sự non nớt của thời sinh viên, khí chất càng ngày càng trầm ổn và tinh luyện, nhưng trên mặt thì hầu như không còn chút nụ cười nào nữa, cậu ta dường như đã quên lần cuối cùng nhìn thấy anh ta cười là khi nào rồi.

...

Khi Diệp Minh trở về, Sở Diệc Hàn vẫn chưa tỉnh, thuốc buổi tối của anh có chứa một lượng thành phần an thần nhất định, vì vậy cậu mới cẩn thận nằm xuống, sáng hôm sau, sau bữa sáng, Sở Diệc Hàn thấy Diệp Minh luôn nhìn ra cửa, dáng vẻ như đang đợi ai đó.

“Tiểu Diệp?”

“Hả?”

“Em nhìn gì vậy?”

“Ồ, không có gì, trước đây bác sĩ Tô nhờ em tìm hai ca bệnh giải phẫu, em tìm được rồi, định hôm nay đưa cho anh ấy.”

Sở Diệc Hàn không nói gì, chẳng mấy chốc Tô Duy Nam dẫn theo bác sĩ nội trú và thực tập sinh rầm rộ đến thăm khám, ống dẫn lưu trên người Sở Diệc Hàn đã được rút hết, cơ thể thoải mái hơn nhiều, Tô Duy Nam nhìn vết thương ở bụng.

“Ừm, không tệ, vết thương hồi phục khá tốt.”

Dưới sự ám chỉ hết lần này đến lần khác của Diệp Minh đang quay lưng lại, cậu ta cuối cùng cũng lên tiếng.

“Hôm qua khoa Chấn thương chỉnh hình, khoa Ngoại l*иg ngực và khoa Gan mật của chúng tôi đã cùng nhau hội chẩn, cùng chia sẻ tình trạng hồi phục hiện tại của cậu. Đánh giá hiện tại của chúng tôi là khá tốt, mức độ hồi phục đều trong phạm vi dự kiến. Tổng giám đốc Sở không cần quá lo lắng về di chứng sau khi xuất viện. Thông thường sẽ không ảnh hưởng đến sinh hoạt hàng ngày của cậu, đương nhiên, vẫn có một số khác biệt so với người bình thường, nhưng không lớn đâu nhé, chỉ cần cẩn thận khi chuyển mùa, cẩn thận khi cảm cúm, khám sức khỏe định kỳ, nhưng, đây là dựa trên cơ sở vết thương của cậu hồi phục tốt nhé.”

Lời của Tô Duy Nam cũng coi như là đúng mực, Diệp Minh vui vẻ nhìn Sở Diệc Hàn, vẻ mặt như đang nói: Anh xem, em nói không vấn đề lớn đâu phải không? Tuyệt đối đừng tin lời trên mạng nhé, trên mạng toàn là lừa đảo thôi.

Lời của Tô Duy Nam nói thì bình thường nhưng ở chỗ Diệp Minh không nhìn thấy thì sắc mặt lại không bình thường chút nào, đầy vẻ trêu chọc, Sở Diệc Hàn là người tinh ranh đến mức nào chứ, hôm qua vừa trêu chọc Diệp Minh xong hôm nay tên Tô Duy Nam này đã nghiêm túc nói chuyện này với anh thì anh còn không hiểu chuyện gì đang xảy ra sao?

Sau khi Tô Duy Nam đi, Diệp Minh lập tức ngồi xuống bên cạnh Sở Diệc Hàn.

“Anh Sở, bây giờ anh yên tâm rồi chứ? Bác sĩ Tô cũng nói vậy rồi, anh cứ dưỡng bệnh thật tốt sau này sẽ không ảnh hưởng đến cuộc sống đâu.”

Cậu vừa dứt lời với nụ cười trên môi, Sở Diệc Hàn lại khẽ cúi đầu, một lát sau ngẩng đầu lên, vẻ minh mẫn trong mắt khiến Diệp Minh có chút linh cảm không lành.

“Tiểu Diệp, là em đi tìm Tô Duy Nam phải không?”

Một câu nói vạch trần sự thật, Diệp Minh cả đời rất ít khi nói dối, đương nhiên cũng không giỏi nói dối, cậu chỉ có thể nửa thật nửa giả lên tiếng.

“Anh Sở, em chỉ là đi tìm bác sĩ Tô hỏi thăm tình hình của anh thôi, thật sự không nói gì khác.”

Khi cậu nói xong câu này, cả người không kìm được mà căng thẳng lên, đây là sự căng thẳng bản năng vô thức, như thể sợ Sở Diệc Hàn không tin mà chăm chú nhìn cậu, nhưng không ngờ ánh mắt như vậy lại càng dễ lộ tẩy, Sở Diệc Hàn trong lòng có chút buồn cười, cậu nhóc này đúng là thật thà, nhưng miệng lại nói một kiểu khác.

“Anh biết em lo lắng cho anh nên mới tìm bác sĩ đến an ủi anh như vậy, yên tâm đi, anh nhìn xa trông rộng mà.”

Diệp Minh: “...” Cậu há miệng không biết phải nói gì nữa.

Cậu rất muốn nói với Sở Diệc Hàn rằng cậu thật sự không hề bảo bác sĩ đến an ủi anh, anh thật sự không có vấn đề gì đâu, nhưng không cần nghĩ cũng biết rằng lời cậu vừa nói ra Sở Diệc Hàn nhất định sẽ nghĩ cậu lại đang an ủi anh, lần đầu tiên trong đời cảm thấy có miệng mà không thể nói rõ.

Sở Diệc Hàn đưa tay day trán thực chất là để che đi nụ cười trong mắt, biểu cảm của Diệp Minh chỉ cần nhìn thêm một chút nữa anh sẽ bật cười thành tiếng mất, anh điều chỉnh lại cảm xúc rồi mới lại mở miệng.