Chương 32: Đùa cái gì vậy?

Một câu nói khiến Diệp Minh chợt dâng lên một nỗi uất ức, pháp y dù điểm cao đến mấy, nhưng trong mắt nhiều người đó vẫn là một chuyên ngành tiếp xúc với tử thi, một số người lớn tuổi còn kiêng kỵ pháp y, một số bệnh nhân cũng có kiêng kỵ này, mặc dù là mê tín dị đoan, nhưng vẫn có người bận tâm, lại có người nói họ thường xuyên tiếp xúc với tử thi nên sẽ có mùi, cậu không phải là người quá để ý đến ánh mắt người khác, nhìn thấy nghe thấy cũng thường là phớt lờ, chưa bao giờ tranh cãi nhưng có thật là không bận tâm không? Sao có thể không bận tâm chứ?

Nhưng chưa từng có ai hỏi cậu một cách quan tâm như vậy rằng liệu cậu có bị ghét bỏ không? Cảm xúc của cậu sao có thể che giấu được Sở Diệc Hàn, anh có chút hối hận rồi, không nên trêu chọc cậu nhóc này, trong lòng có chút xót xa, không nghĩ nhiều liền đưa tay xoa nhẹ đầu cậu.

“Được rồi, được rồi, đừng khó chịu nữa, ghét bỏ em là do họ đọc sách ít, không hiểu biết. Nghĩ như vậy thì chúng ta không phải là khá giống nhau sao, sau này đều bị người khác ghẻ lạnh.”

Sở Diệc Hàn an ủi người thanh niên trước mặt.

“Em không ghét bỏ anh.”

Diệp Minh cố chấp giữ vững ý kiến của mình, Sở Diệc Hàn cười, thậm chí còn ấu trĩ mà nói theo một câu.

“Anh cũng không ghét bỏ em.”

Đêm đó sau khi Sở Diệc Hàn ngủ say, Diệp Minh nhẹ nhàng như mèo lén lút ra khỏi phòng bệnh, sợ đánh thức Sở Diệc Hàn nên không dám đi giày, xách giày ra đến cửa mới đi vào, Sở Diệc Hàn ngủ sớm, bây giờ cũng chưa đến mười giờ, cậu đến văn phòng của Bùi Vân Dao vừa định gõ cửa thì nghe thấy bên trong hình như có tiếng động, cậu khựng lại một chút rồi vẫn gõ cửa, bên trong khựng lại một lát rồi truyền ra một giọng nam lạnh lùng.

“Mời vào.”

Cậu bước vào thì phát hiện không chỉ bác sĩ Bùi mà cả bác sĩ Tô cũng đang ở đó, nhưng không khí trông có vẻ hơi không đúng. Bùi Vân Dao ngồi trước máy tính, sắc mặt có chút khó chịu, vết nhăn giữa lông mày vẫn chưa tan hết, còn biểu cảm của bác sĩ Tô... diễn tả thế nào nhỉ? Có chút lo lắng hình như còn có chút chột dạ? Có lẽ cậu nhìn nhầm rồi.

Bùi Vân Dao nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc.

“Sao vậy? Tổng giám đốc Sở có tình trạng gì không?”

Diệp Minh lấy lại tinh thần nghiêm túc lên tiếng.

“Không có, bác sĩ Bùi tôi chỉ muốn hỏi về tình trạng của anh Sở, phẫu thuật phổi của anh ấy có ảnh hưởng gì đến cuộc sống sau khi xuất viện không? Hay nói cách khác, có di chứng gì không?”

Bùi Vân Dao xoay ghế lại đối diện với cậu.

“Từ mức độ hồi phục hiện tại mà nói sẽ không có di chứng rõ rệt nào. Sau khi dịch tích tụ ở phổi được hấp thụ sạch sẽ cũng sẽ không ảnh hưởng quá lớn đến cuộc sống. Chỉ là so với người bình thường có thể sẽ nhạy cảm hơn với khói dầu và một số khí có mùi kí©h thí©ɧ. Một số người sẽ bị ho kí©h thí©ɧ khi bị không khí lạnh kí©h thí©ɧ vào mùa đông, và cần chú ý là khi bị cảm thì cẩn thận bị nhiễm trùng phổi. Tóm lại là cẩn thận một chút là được, cũng không ảnh hưởng quá lớn đến cuộc sống.”

Điều này tốt hơn nhiều so với những gì Diệp Minh đã tự chuẩn bị tâm lý trước khi đến, cậu cũng không phải hoàn toàn mù y, khí kí©h thí©ɧ, ho kí©h thí©ɧ thì người bình thường cũng có rất nhiều người nhạy cảm với điều đó, chỉ cần cảnh giác với nhiễm trùng phổi là được, những ảnh hưởng khác cũng không quá lớn. Tô Duy Nam thấy cậu đến hỏi muộn như vậy không nhịn được lên tiếng.

“Sao giờ này mới đến hỏi? Lo cho Sở Diệc Hàn à?”

“Bác sĩ Bùi, bác sĩ Tô nếu hai anh có thời gian có thể nói với anh Sở những điều này được không, cứ nói anh ấy sau khi xuất viện thì vấn đề không quá lớn, không ảnh hưởng nhiều đến cuộc sống, để anh ấy yên tâm.”

Diệp Minh nói xong liền đầy hy vọng nhìn hai người trước mặt, dưới vẻ mặt trầm tĩnh của Bùi Vân Dao không nhìn ra được cảm xúc gì, ngược lại Tô Duy Nam lại có chút ngạc nhiên, nói những điều này với Sở Diệc Hàn sao? Người đó trong lòng hẳn là đã biết rõ rồi chứ.

Nghĩ vậy, cậu ta liền hỏi: “Tại sao vậy?”

Vẻ mặt Diệp Minh có chút khó xử, nhưng vẫn nói thật.

“Anh Sở hình như có chút lo lắng trong lòng, còn lên mạng tra tài liệu nữa, trên mạng nói rất nghiêm trọng, tôi nghĩ anh ấy lo lắng như vậy cũng không tốt cho việc dưỡng bệnh nên mới muốn đến tìm anh và bác sĩ Bùi nói chuyện bệnh tình với anh ấy, để anh ấy yên tâm.”

Nói xong lời này, vẻ mặt Tô Duy Nam quả thực như nuốt phải con ruồi, đùa cái gì vậy? Sở Diệc Hàn lên mạng tra bệnh, còn bị những hậu quả nghiêm trọng trên mạng dọa sợ sao? Ngay cả bây giờ Bùi Vân Dao lập tức đi nội soi dạ dày với cậu ta thì cậu ta cũng không tin chuyện này có thể xảy ra với Sở Diệc Hàn. Rồi lại quay sang nhìn vẻ lo lắng của Diệp Minh, được thôi, lão hồ ly kia chắc chắn là đang lừa gạt thằng nhóc ngốc này rồi.

...

Lời tác giả:

Tiểu Diệp của chúng ta đúng là người thật thà mà.