Chương 30: Lão hồ ly gian xảo

Sở Diệc Hàn còn chưa nói gì, trên mặt Diệp Minh lập tức hiện rõ vẻ vui mừng, cái ống dẫn lưu nối liền với thịt thì khỏi phải nói cũng biết đau, mấy đêm trước Sở Diệc Hàn đều không ngủ ngon, bây giờ cuối cùng cũng có thể rút ra rồi, vết thương ở ngực hồi phục tốt, nhưng Bùi Vân Dao vẫn dặn dò Diệp Minh một câu.

“Mấy ngày sau cậu chú ý quan sát thân nhiệt của anh ấy, mặc dù dịch tích tụ trong khoang ngực không còn nhiều nhưng cũng có thể gây nhiễm trùng, nếu sốt thì lập tức thông báo cho tôi.”

“Vâng, tôi sẽ thường xuyên quan sát, anh cứ yên tâm.”

Diệp Minh mặc dù không phải xuất thân lâm sàng, nhưng việc cẩn thận phòng ngừa nhiễm trùng sau phẫu thuật thì cậu vẫn nắm rõ.

Bùi Vân Dao gật đầu rồi chuẩn bị ra ngoài, còn Tô Duy Nam theo sau như cái đuôi cũng muốn ra ngoài, cậu ta thực ra cũng là lấy hết can đảm qua đó, cậu ta vừa thấy thuốc dạ dày mà Bùi Vân Dao uống là thuốc trị viêm loét dạ dày, cậu ta nhớ hồi đi học anh ta chỉ bị viêm dạ dày nông, không yên tâm muốn anh ta đi nội soi dạ dày không đau, kết quả đương nhiên là người đó không thèm để ý đến cậu ta, cậu ta lúc này mới dựa “lòng dũng cảm” mà đi theo.

Bùi Vân Dao dừng bước, quay đầu liếc nhìn người đang đi theo, giọng nói không một chút cảm xúc nào thay đổi.

“Bác sĩ Tô ghê gớm nhỉ, ngay cả việc thăm bệnh cũng không tự mình làm sao?”

Khoa Ngoại l*иg ngực đã thăm bệnh xong rồi, Tô Duy Nam là khoa Gan mật theo sau rút lui làm gì? Tô nhị thiếu gia bị nghẹn họng, khí chất của người trước mặt là người lạ chớ đến gần, không, chính xác hơn phải nói là Tô Duy Nam chớ đến gần, Diệp Minh nhìn hai người đó cũng cảm thấy có chút không đúng, nhưng sự chú ý của cậu vẫn tập trung vào Sở Diệc Hàn, ngày mai có thể rút ống rồi, cuối cùng cũng khỏe lại rồi.

“Tiểu Diệp, giúp tôi lau người, cả người khó chịu.”

Sở Diệc Hàn vừa họp điện thoại xong, nhìn sang người thanh niên đang đeo tai nghe nghe giảng và lên tiếng, Diệp Minh lập tức tháo tai nghe ra và đi đến.

“Vâng, làm ngay đây.”

Sở Diệc Hàn thích sạch sẽ, không thể đi tắm đã là một chuyện rất khó chịu đựng rồi, vì vậy việc lau người hàng ngày trở thành một khóa học bắt buộc, Diệp Minh cũng dần dần từ lúc đầu đỏ mặt tía tai chuyển sang bây giờ có thể hoàn thành với vẻ mặt tương đối bình thường, nhưng nhìn kỹ thì dái tai của cậu vẫn còn đỏ, Sở Diệc Hàn dựa lưng vào giường, phối hợp với hành động của Diệp Minh cởϊ qυầи dài ra, lúc này anh cẩn thận nhìn hai chân.

“Em xem hai chân anh có phải to nhỏ không đều nhau không?”

Diệp Minh vắt khăn nóng đến, nghe vậy nhìn đôi chân của người này, đôi chân trên giường thực sự thẳng tắp thon dài, có thể nhìn thấy rõ ràng các đường nét cơ bắp, nhưng phần trên của bó bột ở chân trái lúc này trông có vẻ thon hơn, nhưng thon rất ít, không nhìn kỹ thì không thấy, tuy nhiên cậu biết bây giờ mới chỉ là bắt đầu, bây giờ chân phải tuy có thể cử động nhưng vì người không thể xuống đất, lượng hoạt động cũng rất hạn chế nên chưa rõ ràng lắm, đợi thêm vài ngày nữa khi người này có thể xuống giường thì gánh nặng cho chân phải sẽ lớn hơn, đến lúc đó sự chênh lệch giữa chân trái và chân phải sẽ rõ ràng hơn.

“Có một chút, nhưng anh Sở đừng bận tâm, đây là vì chân bị gãy của anh bây giờ vẫn chưa thể cử động, đợi sau khi hồi phục và tập vật lý trị liệu thì sẽ không có vấn đề gì lớn đâu.”

Cậu sợ Sở Diệc Hàn bận tâm nên giọng điệu khá khẳng định, Sở Diệc Hàn thực ra chỉ nói bâng quơ vậy thôi, nhưng nhìn vẻ lo lắng của cậu liền nảy sinh ý muốn trêu chọc, anh khẽ cúi đầu, tiếng thở dài nhẹ nhàng thoát ra từ khóe môi, sự cô đơn trong lời nói rõ ràng không thể che giấu.

“Lần này anh bị thương không nhẹ, sau này e rằng cũng khó mà lành hẳn được.”

Diệp Minh chợt khựng lại, ánh mắt rơi vào vết thương vừa mới tháo gạc còn rợn người trên cổ áo hơi mở của người này, vết gãy xương phức tạp ở chân thì có lẽ có thể lành hoàn toàn, nhưng khó tránh khỏi sau này khi trời mưa, âm u sẽ khó chịu, quan trọng nhất là lần này Sở Diệc Hàn đã phẫu thuật cả phổi và gan mật, so với vết thương ở chân thì đây mới là tổn thương vĩnh viễn, có thể khi trạng thái tốt và còn trẻ thì không thấy gì, nhưng cuối cùng vẫn khác với người bình thường, cậu còn không nhận ra ngón tay mình đang nắm chặt chiếc khăn, chiếc khăn bị cậu bóp đến chảy nước nhỏ giọt lên chân Sở Diệc Hàn, những giọt nước hơi lạnh khiến anh run rẩy một chút.

Diệp Minh chợt bừng tỉnh, vội vàng lau đi những giọt nước, trong lúc luống cuống đã đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm không thấy đáy kia, anh Sở ngày thường khó lường vậy mà trong mắt anh lại hiện lên vài phần mong manh, chắc hẳn anh rất quan tâm phải không? Dù sao bụng anh có cơ bụng đẹp như vậy, nhìn là biết thường xuyên tập gym, đột nhiên gặp phải tai họa bất ngờ như vậy, sau này cơ thể hồi phục đến mức nào vẫn chưa biết, sao có thể không quan tâm chứ? Cậu muốn mở miệng an ủi, nhưng cậu thực sự không giỏi làm việc an ủi người khác, từ ngữ trong đầu cực kỳ ít ỏi, mấy lần muốn mở miệng đều sợ nói sai lại càng khiến cậu khó chịu hơn, nín nhịn hồi lâu mặt đã đỏ bừng.

Sở Diệc Hàn nhìn biểu cảm của cậu còn khó coi hơn cả táo bón, suýt nữa thì phá công cười thành tiếng, anh nhịn hết lần này đến lần khác, đầu vẫn cúi xuống, sợ rằng vừa ngẩng lên sẽ cười mất.

“Sợ rằng người khác cũng sẽ chê bai cơ thể này của anh, sau này chắc chắn sẽ cô độc một mình rồi.”

Diệp Minh không hề nghĩ ngợi mà lên tiếng: “Không đâu.”

Sở Diệc Hàn ngẩng đầu, giọng điệu thậm chí còn chứa hai phần mong đợi, tiếc là Diệp Minh còn quá non nớt không thể nhìn thấu bộ mặt thật của lão hồ ly này, tưởng chừng như cô đơn nhưng thực chất toàn là mưu mẹo.

“Tiểu Diệp sẽ không chê bai chứ?”