Chương 3: Sở Diệc Hàn gặp tai nạn

Cậu ta vốn đã tốt nghiệp đại học, nhưng nếu đi cùng Diệp Minh thì cũng chẳng có gì trở ngại, tòa nhà giải phẫu của trường vốn không quá khắt khe về việc ra vào, chỉ là mỗi lần tự đến thì phải làm thẻ tạm rất phiền phức; còn đi cùng Diệp Minh, chỉ cần quẹt thẻ là xong.

Nghe Tô Duy Nam nói vậy, Diệp Minh cũng không nghĩ ngợi gì mà viết số điện thoại của mình cho cậu ta.

Diệp An cúi đầu, vẻ mặt uể oải; ngược lại, Diệp Chấn Hoa thì tươi cười hớn hở, không ngờ Diệp Minh lại nhân cơ hội này mà bắt chuyện được với Tô Duy Nam.

Những buổi tiệc như thế này vốn có quy tắc ngầm, khách mời trong sinh nhật Diệp An hôm nay đều là những gia đình có địa vị ngang hàng với nhà họ Diệp, nhưng nhà họ Tô thì khác... họ ở một đẳng cấp cao hơn hẳn.

Thế lực của nhà họ Tô và nhà họ Sở đã rõ như ban ngày... đều là những gia tộc trăm năm, giàu có qua năm đời, nếu không phải Tô Duy Cảnh nổi hứng, e rằng anh ta cũng chẳng buồn đến dự sinh nhật Diệp An.

Ban đầu, khách khứa còn bàn tán về chuyện Diệp Minh học pháp y, nhưng thái độ tự nhiên, không câu nệ của Tô Duy Nam lại khiến mọi người thay đổi cách nhìn, họ không chỉ là đàn anh - đàn em cùng trường, mà còn hẹn nhau cùng đến tòa nhà giải phẫu.

Không ai hiểu tại sao, nhưng rõ ràng việc đó có nghĩa là Tô Duy Nam đã ngầm thừa nhận và đánh giá cao Diệp Minh, mà đã được người như cậu ta công nhận, thì chẳng ai còn dám coi thường ngành pháp y nữa.

Hơn nữa, Đại học Y khoa Hoa Nam vốn là trường y hàng đầu cả nước, mà nghe Tô Duy Nam nói thì ngành pháp y còn là mũi nhọn của trường.

Có người nhân cơ hội hỏi: “Nghe nói Đại học Y khoa Hoa Nam là trường y số một, Diệp thiếu gia thi đại học được bao nhiêu điểm vậy?”

Diệp Minh nghiêng đầu, thản nhiên đáp: “721.”

Cậu nói nhẹ bẫng, như đang kể chuyện thời tiết, nhưng khi ba con số ấy vừa thốt ra, cả phòng lập tức im phăng phắc.

Điểm tối đa của kỳ thi đại học là 750, thủ khoa tỉnh năm nay được 744, với 721 điểm, Diệp Minh gần như có thể chọn bất cứ trường nào trong cả nước.

Phải biết rằng điểm chuẩn của Thanh Hoa cũng chỉ 707.

Mọi người ở đây đều xuất thân danh giá, vốn chẳng mấy ai coi trọng điểm số, nhưng điểm cao đến mức này thì khác... vì đó không phải thứ có thể mua được bằng tiền.

Đỗ vào trường top đầu trong nước nhờ thực lực nghĩa là cậu ta có thể tiếp cận những nguồn lực mà tiền bạc cũng đành bó tay.

Ở đó, thầy là chuyên gia đầu ngành, đàn anh là trụ cột xã hội, bạn học là tầng lớp tinh hoa tương lai.

Cấp độ quan hệ và tầm nhìn, hoàn toàn khác biệt.

Chu Mỹ Vân chỉ thấy bực: Điểm cao thế mà lại chọn pháp y, học thế thì được ích gì chứ?

Nghe đến điểm số này, Tô Duy Nam bật cười: “721 à? Trùng hợp ghê, tôi có một người bạn năm đó cũng được đúng điểm này, cậu chắc từng nghe qua rồi... Sở Diệc Hàn, biết chứ?”

Tuy nói như hỏi, nhưng giọng Tô Duy Nam lại đầy khẳng định, cứ như thể anh ta tin chắc chẳng ai là không biết Sở Diệc Hàn.

Và đúng là như vậy... trong bữa tiệc hôm nay, có ai không biết gia chủ hiện tại của nhà họ Sở?

Sở Diệc Hàn trong mắt nhiều người là một huyền thoại, không chỉ vì anh là người thừa kế nhà họ Sở, mà còn bởi dù không dựa vào gia tộc, anh vẫn có thể tự mình lập nghiệp.

Văn phòng luật sư lớn nhất Khôn Thành hiện nay là do anh đầu tư từ thời đại học, trước 25 tuổi, khi quay về tiếp quản gia tộc, anh đã có trong tay khối tài sản và thế lực riêng.

Nhưng khi nghe cái tên đó, Diệp Minh chỉ khẽ sững người, rồi rất thật thà đáp: “Không biết.”

Câu trả lời khiến không chỉ Tô Duy Nam, mà cả nhà họ Diệp đều sững sờ.

Cậu nói gì cơ? Không biết Sở Diệc Hàn ư?

Sắc mặt Diệp Chấn Hoa lập tức sa sầm, ông ta còn đang định chữa cháy thì bỗng nghe tiếng cười bật ra... là từ chính Tô Duy Nam.

“Ha ha, tiểu sư đệ, cậu nói thật chứ, thực sự không biết Sở Diệc Hàn sao?”

Diệp Minh ngập ngừng một lát rồi lắc đầu. Tiếng cười của Tô Duy Nam càng lớn hơn: “Tốt! Tôi cứ tưởng Sở Diệc Hàn nổi tiếng khắp nơi cơ! Lần này về tôi nhất định phải trêu cậu ta một trận, tôi nói cho cậu biết nhé, cậu ta học trường đối diện trường cậu... Đại học Chính trị và Luật Tây Nam, điểm thi cũng 721 như cậu, nhưng học luật và tài chính, hai người coi như có duyên, lần sau tôi giới thiệu cho biết nhau.”

Diệp Minh chẳng mấy bận tâm Sở Diệc Hàn là ai, nhưng thấy đối phương nhiệt tình như vậy thì cũng chỉ gật đầu cho qua.

Diệp An cúi đầu, trong mắt lóe lên ghen ghét và oán hận, hôm nay vốn dĩ hắn mới là người được nói chuyện với anh em nhà họ Tô, không ngờ cuối cùng lại để Diệp Minh hưởng lợi.

Diệp Chấn Hoa thì cau mày, ông ta không ngờ Diệp Minh lại có thể nhờ Tô Duy Nam mà kết nối được tới nhà họ Sở.

Khi buổi tiệc kết thúc, Tô Duy Nam chỉ gật đầu chào Diệp Chấn Hoa, nhưng lại kéo Diệp Minh ra nói chuyện thêm.

Diệp Minh không cảm thấy khó chịu với vị đàn anh này.

“Vậy tôi đi trước đây, cậu lưu số tôi lại, có gì cứ gọi.”

Tô Duy Nam bề ngoài hoạt bát vô tư, nhưng thực ra đã quen nhìn thấu lòng người, tình cảnh của Diệp Minh trong nhà họ Diệp hôm nay, cậu ta đều hiểu rõ tám chín phần.

Dù sao, cũng là đàn em cùng trường, cậu ta không thể khoanh tay để người khác bắt nạt.

Bữa tiệc sinh nhật kết thúc trong không khí mờ nhạt ấy.

Khi ra ngoài, Tô Duy Nam định gọi cho Sở Diệc Hàn để trêu chọc vài câu, nhưng chưa kịp bấm số thì điện thoại của Sở Diệc Hàn đã gọi đến trước.

Cậu ta cười, nhấc máy: “Sao cậu biết tôi đang định gọi cho cậu? Tôi nói cho nghe này, vừa nãy tôi ở buổi sinh nhật...”

Cậu ta còn chưa nói hết thì bên kia vang lên một giọng khác, khẩn trương và nghiêm trọng: “Tô thiếu gia, Tổng giám đốc Sở vừa gặp tai nạn xe hơi, hiện đang phẫu thuật ở bệnh viện Thụy Hoa, mong ngài đến ngay.”

Là giọng của Chu Vinh, trợ lý riêng của Sở Diệc Hàn.

Đồng tử Tô Duy Nam co rút lại: “Tôi đến ngay.”

Bệnh viện Thụy Hoa là cơ sở trực thuộc tập đoàn Tô thị, cũng là nơi Tô Duy Nam làm việc: “Quay xe đến bệnh viện, nhanh lên!”

Xe lao đi, dừng thẳng ở cửa thang máy, Tô Duy Cảnh cũng theo xuống, còn Tô Duy Nam gần như chạy thẳng một mạch đến phòng cấp cứu.

Sở Diệc Hàn đã nhập viện, viện trưởng và phó viện trưởng đều có mặt, thấy họ đến liền vội ra đón.

“Lão Ngô, tình hình sao rồi? Anh ta vào phòng mổ bao lâu rồi?”

“Được khoảng bốn mươi phút, khi đưa đến thì gãy xương sườn, vỡ gan, xuất huyết tiêu hóa, xương đùi trái nát vụn... thương tích rất nặng.”

Viện trưởng Ngô Quân là người đã lớn tuổi, bạn cũ của ba Sở Diệc Hàn, coi như nhìn anh lớn lên, lúc này, lông mày ông nhíu chặt; sắc mặt Tô Duy Nam cũng trầm hẳn lại... vỡ gan kèm xuất huyết tiêu hóa, rất dễ gây xuất huyết ổ bụng lớn.

“Tôi vào mổ.”

Chuyên ngành của cậu ta là ngoại khoa gan mật, nói xong liền thay đồ, rửa tay bước vào.

Tô Duy Cảnh quay sang hỏi: “Đã báo cho chú Sở chưa?”

Ngô Quân lắc đầu: “Chưa, Tiểu Hàn dặn không được báo với gia đình.”

Sở Lâm Bắc... cha Sở Diệc Hàn... hai năm nay sức khỏe kém, vì thế Sở Diệc Hàn mới thay cha tiếp quản toàn bộ tập đoàn.

Tô Duy Cảnh trầm ngâm đi lại, anh hiểu nếu nói ra, e rằng chú Sở chịu không nổi.

Cảnh sát cũng đã đến, nhưng không có người nhà họ Sở, nên anh ta đành đứng ra tìm hiểu vụ việc.

“Vậy cứ tạm giấu đi, chờ tình hình ổn định đã.”

Khi bước vào phòng mổ, Tô Duy Nam nhìn thấy người bạn từ nhỏ đến lớn luôn khiến mình bực bội nằm bất động trên bàn mổ.

Cầm con dao quen thuộc trong tay, cậu ta bỗng cảm thấy nặng trĩu, nhắm mắt lại, ép mình giữ bình tĩnh.

“Gan bị vỡ nhưng diện tích không lớn, có thể điều trị bảo tồn. Duy Nam, em làm được không?”

Người phẫu thuật chính là thầy của cậu ta, bậc thầy khoa ngoại gan mật, quay sang hỏi.

“Được ạ.”

Tô Duy Nam đứng vào vị trí, từng đường khâu đều tỉ mỉ đến mức không dám thở mạnh, chỉ cần sơ sẩy một chút là có thể gây vỡ mạch và chảy máu ồ ạt.

Phẫu thuật chân diễn ra song song, nhưng cậu ta không dám liếc sang, sợ bản thân phân tâm.

Ca phẫu thuật kéo dài hơn sáu tiếng, đến tận rạng sáng, Sở Diệc Hàn mới được đẩy ra khỏi phòng mổ và đưa vào ICU.

Tô Duy Nam kiệt sức hoàn toàn, hai miếng bánh ngọt ăn lúc tối cũng đã nôn sạch.

Tô Duy Cảnh đi tới, đưa cậu ta chai nước glucose.

“Người sao rồi?”

“Phổi có xuất huyết nhẹ, chưa cần cắt bỏ, đang điều trị bảo tồn, chân đã phẫu thuật xong, cố định bằng đinh nội tủy, giờ chỉ chờ tỉnh lại thôi.”

Cậu ngồi phịch xuống ghế, uống nước đường, thở dốc một lúc rồi hỏi: “Rốt cuộc chuyện gì xảy ra vậy? Sao bị nặng thế?”

Tô Duy Cảnh thở dài: “Bị xe từ bên cạnh lao tới, tông trúng ngay khi vừa xuống cầu vượt, may là vừa xuống, chứ nếu ở đỉnh cầu thì...”

Anh ta bỏ lửng, Tô Duy Nam hiểu ngay... nếu là trên cầu vượt, có lẽ người đã không còn.

“Là tai nạn thật sao?”

“Cảnh sát vẫn đang điều tra.”

...

Sau khi khách khứa về hết, Diệp Minh chẳng còn tâm trạng nói chuyện với người nhà họ Diệp nữa.

Cậu quay người định lên lầu thì bị Diệp Chấn Hoa gọi lại: “Tiểu Minh, hiếm khi con và nhị thiếu gia nhà họ Tô lại là bạn học, sau này nên chủ động giữ liên lạc, tuần sau công ty ta ký hợp đồng với Tô thị, hai thiếu gia nhà họ Tô đều sẽ có mặt, con nhớ tìm cách nói chuyện với họ đi.”

Diệp Minh lạnh giọng: “Tôi và họ chẳng thân thiết gì, nói gì được chứ.”

Sắc mặt Diệp Chấn Hoa tối lại, rõ ràng rất không hài lòng với thái độ của cậu.

“Thân thiết cái gì? Con nghĩ nhị thiếu gia nhà họ Tô sẽ thật sự hạ mình đến cái tòa nhà giải phẫu tử thi đó sao?”

Diệp Minh liếc ông một cái, khẽ cười: “Anh ta không đến thì càng hay, tôi đỡ phải bận rộn.”

Chu Mỹ Vân lập tức kéo tay cậu lại: “Con học cái ngành giải phẫu thi thể đó thì được ích gì chứ? Con là con nhà họ Diệp, không phải cái gia đình nhỏ bé trước kia của con nữa, học pháp y thì có tương lai gì?”