Mắt Diệp Minh sáng rực.
“Thịt nướng?”
Sở Diệc Hàn vẫn là nhờ trợ lý đi hỏi thăm, lúc này mới biết Diệp Minh thích đi ăn thịt nướng ở cổng Tây, cũng đúng thôi, con trai lớn thế này có mấy ai không thích ăn thịt nướng chứ? Diệp Minh nhìn anh, trong đôi mắt đen láy có chút vẻ bất ngờ thích thú.
“Đặt cho em ạ?”
“Chứ cho ai, cho anh thì em có cho anh ăn không?”
Sở Diệc Hàn cười cười lên tiếng, Diệp Minh tuổi còn trẻ cũng là lần đầu tiên làm hộ lý, nhưng sự nghiêm túc không kém gì bác sĩ, cái gì được ăn, cái gì không được ăn là cậu không hề nhân nhượng anh chút nào, trừ những năm đầu còn đi học ở nhà thì đây là lần đầu tiên anh bị người khác quản thúc như vậy.
Mắt Diệp Minh rất đen, vừa đen vừa sáng, khi nghiêm túc thì đôi mắt ấy rất hù dọa, nhưng khi cười lên thì mắt lại hơi cong cong, khiến người khác nhìn vào là tâm trạng tốt lên, tay Sở Diệc Hàn vẫn đang truyền dịch, hành động không tiện, chỉ khẽ nhếch cằm.
“Nhân lúc còn nóng mà ăn đi, dưới cái túi giấy bạc đó có viên cồn, bên trong là lẩu lòng bò, em dựng lên châm lửa làm nóng, lẩu lòng bò nóng mới ngon.”
Viên cồn được châm lửa, ngọn lửa xanh lam nhanh chóng lên nhiệt độ, chẳng mấy chốc nồi lẩu dùng một lần đã từ từ sôi lên, mùi cay nồng thoang thoảng khắp phòng hòa cùng mùi thịt nướng chỉ khiến người ta thèm ăn, Diệp Minh nhìn nồi lẩu đang sôi sùng sục, mắt vô cớ bắt đầu nóng ran, cậu biết bữa thịt nướng này là Sở Diệc Hàn cố ý gọi, đây là ở bệnh viện, anh lại không thể ăn, tức là cố ý gọi cho cậu ăn, cậu vào cục công an, anh đã giúp cậu tìm một luật sư giỏi như vậy, sau khi trở về còn có cả bàn đầy đồ ăn ngon đang đợi cậu.
Kể từ khi cha mẹ nuôi cậu qua đời, ngoài thầy giáo ra thì chưa từng có ai quan tâm đến cảm xúc của cậu như vậy nữa, Sở Diệc Hàn liếc mắt một cái đã nhận ra điều không ổn, nhìn người thanh niên đang cúi đầu chớp mắt kia, trong lòng cũng mềm nhũn, chỉ đưa tay khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn.
“Sao vậy? Tiểu Diệp đây là cảm động rồi sao?”
Diệp Minh có chút ngượng ngùng, mắt vẫn đỏ hoe không ngẩng lên, Sở Diệc Hàn mở miệng trêu chọc cậu.
“Ngốc ạ, trước mặt em là Tổng giám đốc Sở thị đó, một bữa thịt nướng đã khiến em cảm động đến mức này, chẳng phải là quá rẻ cho anh rồi sao?”
Mãi một lúc sau Diệp Minh mới ngẩng đầu lên.
“Anh Sở, hôm nay cảm ơn anh.”
Không chỉ vì bữa thịt nướng này, Sở Diệc Hàn đổi tư thế tựa vào, lông mày giãn ra, nhìn dáng vẻ của cậu đột nhiên nhớ đến lời của Tô Duy Nam vào buổi chiều.
“Em đừng khách sáo với anh, chiều nay Tô Duy Nam đến còn nói nữa, em đối với anh là ân cứu mạng, sao chút ân huệ nhỏ bé này của anh có thể trả được. Buổi trưa ăn gì? Ăn không ngon phải không?”
Anh bất động thanh sắc mà chuyển chủ đề.
“Ăn cơm hộp, nguội rồi, nhưng em ăn hết rồi. Lúc đó cứ tưởng phải ở trong đó hai ngày nữa chứ. À, anh Sở ăn chưa?”
Cậu chợt nhớ ra Sở Diệc Hàn lại không thể ăn thịt nướng.
“Lát nữa tài xế sẽ mang đến.”
Bữa ăn này Diệp Minh ăn rất ngon, cả nồi lẩu lòng bò hầu như chỉ còn lại nước súp, Sở Diệc Hàn cũng uống thêm nửa bát canh cùng cậu, hai người vừa nói chuyện vừa ăn uống mất khá nhiều thời gian, đến khi Bùi Vân Dao đến khám bệnh vào buổi tối thì que xiên trên bàn vẫn chưa được dọn dẹp, khác với mọi khi, lần này phía sau bác sĩ Bùi còn có Tô Duy Nam đang cúi đầu khúm núm đi theo, cậu ta mở to mắt khi nhìn thấy những que xiên trước mặt.
“Tôi nói Tổng giám đốc Sở vì an ủi hộ lý nhỏ của mình mà thực sự không coi quy định của bệnh viện ra gì nữa à, cậu cứ chuyển cả quán thịt nướng đến đây luôn đi.”
Nói một cách chính nghĩa đến mức cứ như thể người gợi ý món thịt nướng không phải là cậu ta vậy, Sở Diệc Hàn lười không thèm để ý đến cậu ta, nhưng lại khiến Diệp Minh có chút ngượng ngùng, vội vàng đưa tay dọn dẹp.
“Sắp xong rồi, sắp xong rồi.”
Bùi Vân Dao thì không nói gì, đợi cậu dọn dẹp xong mới đi đến bên giường xé bỏ hàng gạc dưới ngực Sở Diệc Hàn, Diệp Minh đứng cạnh có chút căng thẳng, cậu có kinh nghiệm rất nhiều trong việc khâu vá thi thể, nhưng những vết thương có thể lành trên người sống thì cậu thực ra cũng không nhìn thấy nhiều lắm, tuy nhiên, nhìn những vết khâu tỉ mỉ, đỏ hồng, không có dấu hiệu tăng sinh rõ rệt, hẳn là đang lành tốt, quả nhiên, Bùi Vân Dao khẽ gật đầu.
“Hai miếng gạc này có thể gỡ ra rồi, hai ngày nay giữ vết thương khô ráo, tôi xem chỗ ống dẫn lưu.”
Vì là phẫu thuật nội soi, mặc dù Sở Diệc Hàn không bị mở ngực nên không có vết mổ dài, nhưng các vết mổ nhỏ và lỗ hổng cộng lại cũng phải có tám chín cái, ngoài vết thương ở ngực nối với ống dẫn lưu dịch tích tụ trong khoang ngực sau phẫu thuật, các vết thương khác cơ bản đã lành gần hết, Diệp Minh đỡ Sở Diệc Hàn ngồi dậy một chút, giúp anh cởi cúc áo lộ ra vết thương ở ngực, chỗ dẫn lưu được khâu vết thương và ống lại với nhau bằng chỉ phẫu thuật, vì dịch liên tục rỉ ra nên miếng gạc kê ở đây đã bị nhuộm thành màu hồng nhạt.
Bùi Vân Dao nhìn miếng gạc đã bị ướt.
“Thay thuốc lúc nào?”
Diệp Minh cả ngày không có mặt, Sở Diệc Hàn lên tiếng.
“Khoảng buổi chiều.”
Bùi Vân Dao ngồi xổm xuống nhìn thùng dịch tích tụ nối với ống dẫn lưu, nơi đó có màu hồng nhạt, là màu của máu hòa với dung dịch sát trùng vốn có trong thùng dịch tích tụ, vạch chia trên đó là 120ml, sáng nay vừa thay thùng dịch tích tụ, bên trong cố định có 100ml dung dịch sát trùng, Diệp Minh luôn nhìn biểu cảm của Bùi Vân Dao, sợ có gì không tốt, Bùi Vân Dao đứng dậy, sắc mặt dịu đi nhiều và cuối cùng nở một nụ cười.
“Một ngày 20ml, dịch tích tụ rõ ràng đã giảm đi nhiều rồi, dịch tích tụ trong khoang ngực cơ thể cũng sẽ từ từ hấp thụ, ống cắm lâu cũng dễ nhiễm trùng, ngày mai có thể rút ống dẫn lưu rồi.”