Buổi chiều khi Tô Duy Nam đến phòng bệnh, cậu ta trông như một con gà trống bị đánh bại, cái đuôi thường ngày vểnh lên giờ cũng cụp xuống, Sở Diệc Hàn nhìn chữ có chút chóng mặt, vừa miễn cưỡng xem xong hai tài liệu đặt máy tính xuống thì thấy cậu ta với bộ dạng đó bước vào, không cần nghĩ cũng biết không có người thứ hai nào có thể khiến Tô nhị thiếu gia thất bại như vậy.
“Sao vậy? Bị người ta hất hủi về chứ gì?”
Tô Duy Nam lườm anh ấy một cái.
“Chỉ có cậu hiểu?”
Sáng nay người này nói Bùi Vân Dao đau dạ dày, cậu ta có chút không yên tâm nên đã qua xem thử, kết quả đương nhiên là mặt nóng dán mông lạnh, Bùi Vân Dao còn không thèm liếc mắt lấy một cái, cậu ta chỉ đặt thuốc dạ dày mà anh ta hay dùng xuống rồi cẩn thận đi ra ngoài, nhìn vẻ mặt buồn bã của cậu ta có lẽ còn có thể nhận được sự đồng cảm của người khác, nhưng rõ ràng những người đó chắc chắn không bao gồm Sở Diệc Hàn, không những không bao gồm mà anh còn vô tình thốt ra hai từ.
“Đáng đời.”
Tô Duy Nam lập tức ngẩng đầu trừng mắt tức giận, tiếc là đòn tấn công bằng phép thuật này đối với Sở Diệc Hàn không hề có tác dụng.
“Tôi nói sai sao? Cậu xem cái chuyện khốn nạn năm đó cậu đã làm đi, cá cược thua bị người ta xúi giục đi theo đuổi Bùi Vân Dao thì thôi đi, còn bị người ta biết nữa chứ. Biết rồi thì thôi đi, cậu còn có thể làm ra chuyện bỏ trốn hôn ước trước khi đính hôn nữa. Cậu sống được đến ngày hôm nay hoàn toàn là do Bùi Vân Dao tính tình tốt, nếu là tôi thì tôi thiến cậu còn chưa hả giận.”
Cho dù là bạn bè thân thiết từ nhỏ đến lớn, Sở Diệc Hàn cũng thấy chuyện này cậu ta làm quá đáng, bây giờ Bùi Vân Dao chỉ là phớt lờ cậu ta thôi đã là kết quả tốt hơn rất nhiều so với điều tệ nhất mà anh dự đoán rồi, ít nhất tên này còn không thiếu tay thiếu chân ngồi trước mặt anh, nếu Bùi Vân Dao là người nóng tính, làm ra chuyện đánh đập trả thù, trùm bao bố đánh hội đồng thì anh cũng tin, chuyện này đúng là không phải việc mà con người nên làm.
Tô Duy Nam có chút phiền muộn vuốt vuốt tóc, cậu ta biết chuyện này là do mình làm quá đáng, nhiều năm như vậy người cậu ta có lỗi nhất chính là Bùi Vân Dao, cho nên mấy năm nay có thể trốn thì trốn, oan gia ngõ hẹp đều là cậu ta lùi bước.
Sở Diệc Hàn nhìn dáng vẻ của cậu ta có chút bất lực, rõ ràng họ chỉ hơn kém nhau một tuổi, nhưng tên này từ nhỏ đã ngây thơ không chịu nổi, cũng có liên quan đến việc có một người anh trai gánh vác gia nghiệp ở trên, nhà họ Tô trong giới hào môn địa phương được coi là gia đình hòa thuận hơn cả, điều này cũng có liên quan đến việc các đời gia chủ đều không lăng nhăng không có con riêng, nên chuyện tranh giành gia sản ít khi xảy ra, công tử nhà giàu lệch lạc cũng không nhiều, Tô Duy Cảnh từ nhỏ đã che chở cho em trai này, dẫn đến việc tên này đến khi học đại học vẫn không trưởng thành, coi chuyện tình cảm như trò đùa, gây ra nghiệt chướng như vậy, nhưng người trong cuộc thì mờ mịt, bản thân cậu ta có tâm tư thế nào với Bùi Vân Dao e rằng chính bản thân cậu ta cũng không hiểu rõ được.
Tô Duy Nam bực bội lên tiếng: “Thôi được rồi, không nói chuyện của tôi nữa, Diệp Minh sao rồi? Bao giờ thì ra được?”
Cậu ta vừa hỏi y tá nói Sở Diệc Hàn buổi trưa cũng không ăn được bao nhiêu, cơm còn chưa ăn xong đã bắt đầu làm việc, Diệp Minh mới đi chưa đầy một ngày mà công việc lại đột nhiên nhiều lên không ít.
“Dương Sĩ Lâm đã qua đó rồi, tối nay kiểu gì cũng về.”
Tô Duy Nam nghe thấy cái tên này, trong mắt có thêm chút trêu chọc.
“Dương Sĩ Lâm? Chẳng phải đó là danh tướng dưới trướng cậu sao? Anh ta đánh toàn những vụ án hàng trăm triệu đó, cậu điều anh ta đi làm luật sư cho Tiểu Diệp Tử sao? Ôi trời, không ngờ đấy, Tổng giám đốc Sở của chúng ta cũng quan tâm Tiểu Diệp Tử ghê nhỉ.”
Câu nói này thay đổi mười tám cái giọng điệu, Sở Diệc Hàn lườm cậu ta một cái.
“Cậu đưa người đến chỗ tôi không phải là để tôi quan tâm sao? Đúng rồi, có biết cậu ấy đó thích gì không?”
Nhắc đến Diệp Minh, trong mắt Sở Diệc Hàn có một tia xót xa, chuyện này vừa xảy ra, mối quan hệ giữa cậu và nhà họ Diệp thực sự đã đối đầu rồi, mặc dù nhìn tính cách của cậu đó thì e rằng lúc rời đi đã không định quay về, nhưng bây giờ thực sự nhìn thấy bộ mặt như vậy của người nhà họ Diệp thì trong lòng chắc vẫn khó chịu, tính đi tính lại, một người trẻ tuổi vừa tròn hai mươi bên cạnh lại chẳng còn ai.
“Một lát nữa cậu ấy sẽ về, chuyện lớn như vậy chắc trong lòng cũng không thoải mái...”
Anh vừa nói vậy, Tô Duy Nam còn gì mà không hiểu nữa chứ? Hóa ra Sở Diệc Hàn hỏi cậu ta Diệp Minh thích gì là muốn an ủi hộ lý nhỏ của anh sao? Ánh mắt cậu ta càng nhìn của người trên giường càng thấy không đúng, Sở Diệc Hàn cố gắng đổi tư thế để lưng đang đau nhức có thể thoải mái hơn một chút.
“Cậu nhìn tôi làm gì?”
Tô Duy Nam như bắt được cái đuôi nhỏ nào đó.
“Cậu nói tôi nhìn cậu làm gì? Thái độ của cậu không đúng đâu nhé, đây không phải thái độ của ông chủ đối với hộ lý đâu nhé. Người ta gặp chuyện thì cậu đi cứu người, cứu ra rồi còn phải an ủi, tặng quà nữa, Tổng giám đốc Sở à, thái độ của cậu không đúng đâu.”
Đối với lời chọc ghẹo của cậu ta, Sở Diệc Hàn lại không hề kém cạnh.
“Cậu đưa cậu ấy đến đây không phải là để tìm chỗ dựa cho cậu ấy sao? Thái độ của tôi có gì sai đâu?”
Vừa nhắc đến chuyện này, Tô nhị thiếu gia lập tức hăng hái lên, quét sạch vẻ ủ rũ vừa nãy.
“Không đúng, không đúng, cậu xem Tiểu Diệp của chúng ta đi, xuất thân trường danh tiếng, truyền nhân đích truyền của đại tài tử trong ngành, tôi nghe nói chủ nhiệm khoa pháp y của cục thành phố cũng rất coi trọng cậu ấy. Cái này gọi là gì? À? Cậu ấy còn chưa bước chân vào đội ngũ công an mà đã sớm bị lãnh đạo để mắt rồi, chắc chắn là mầm non trọng điểm được bồi dưỡng sau này.”
Sở Diệc Hàn cứ yên lặng nghe cậu ta ba hoa, mặc dù anh đã quen với cách nói chuyện khuếch đại của Tô Duy Nam rồi, nhưng vừa nghĩ đến người thanh niên đó, anh lại lần đầu tiên không cảm thấy Tô Duy Nam đang chém gió, dù sao lý lịch của cậu thanh niên đó sáng nay đã được đặt trước mắt anh, nếu dùng hai từ để miêu tả thì đó là xuất sắc, ba từ thì là rất xuất sắc, trong lĩnh vực của mình thì quả thực có thể gọi là mầm non rồi, nhưng anh vẫn không biết rốt cuộc Tô Duy Nam muốn diễn đạt điều gì? Chỉ nói Diệp Minh xuất sắc thôi sao? Anh đương nhiên biết Diệp Minh xuất sắc rồi.
“Rốt cuộc cậu muốn nói gì?”