Lý Minh Huy nhìn thấy một hàng người ngồi trong phòng tiếp khách thực sự đau đầu, không biết lại tưởng đây là vụ án trọng điểm nào đó được cục thành phố quan tâm, ngay cả chủ nhiệm Lữ, người vốn thần long thấy đầu không thấy đuôi, cũng đã ra mặt.
Đây thực sự chỉ là một vụ đánh nhau bình thường thôi mà, nếu không phải bản giám định thương tích ghi là thương tích nhẹ thì căn bản không cần họ xử lý, cứ giải quyết riêng là xong rồi, nhưng sự việc đã đến nước này anh ta chỉ có thể cứng rắn lên thôi.
“Chủ nhiệm Lữ, tôi đã liên hệ với luật sư bên kia rồi, họ sẽ sớm mang theo báo cáo giám định đến.”
Lữ Minh có khuôn mặt chữ điền và là chủ nhiệm Phòng Pháp y, coi như là người đứng đầu trong lĩnh vực giám định pháp y của cục thành phố. vì đặc thù công việc, khi ông không nói chuyện thì tự mang theo một loại khí chất khiến không khí xung quanh giảm xuống ba độ.
“Không chỉ luật sư phải đến, tôi đến đây cũng không phải để xem tờ giấy đó. Cái kẻ báo án tên là Diệp Khải phải không, gọi cả cậu ta đến đây, tôi muốn xem vết thương của cậu ta.”
Lý Minh Huy chỉ là một cảnh sát điều tra của đồn công an, đại lão đến thăm khám anh ta đương nhiên lập tức vâng lời thực hiện, anh ta thầm đổ mồ hôi lạnh cho mình, hôm qua Diệp Khải cố ý hẹn anh ta ra ngoài, ý nghĩa là gì thì rõ ràng không còn gì để nói nữa rồi, muốn anh ta khi xử lý vụ án thì thiên vị anh ta một chút.
May mà anh ta nhát gan không đồng ý, nếu không hôm nay e rằng khó mà kết thúc êm đẹp rồi, nghĩ đến người thanh niên vẫn đang ở phòng thẩm vấn, anh ta cũng có chút ngạc nhiên và cảm khái, thời buổi này không có chuyện gì xảy ra thì thật sự không biết phía sau ai đang đứng một đại Phật như thế nào, có cả căn phòng đầy người kia ở đó, vết thương của Diệp Khải dù có một chút gian lận cũng sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu.
Và lúc này, Diệp Minh đang có đại Phật chống lưng lại không hề hay biết bên ngoài đang xảy ra chuyện gì, cậu đã ở đây hơn nửa ngày rồi, bữa trưa ăn hộp cơm mà chú cảnh sát đưa đến, đã nguội lạnh nhưng cậu vốn dĩ không kén chọn nên đều ăn hết.
Luật sư Dương vừa đến nói tối nay có thể cho cậu ra ngoài, không biết có phải vì anh ta là người được Sở Diệc Hàn tìm đến không, cậu rất tin tưởng vào Sở Diệc Hàn, mặc dù cậu có thể ở trong phòng giải phẫu cả ngày nhưng điều đó không có nghĩa là cậu muốn ngồi không ở đây.
Hơn nữa, cậu còn hơi lo lắng về tình trạng của Sở Diệc Hàn, anh vừa mới bị tiêm loại thuốc đó và ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt chưa được hai ngày, ống dẫn lưu ở ngực cũng chưa được rút ra, hôm nay không biết ai đang chăm sóc anh, liệu anh có tìm hộ lý khác không? Nghĩ đến khả năng này, cậu vô thức nhíu mày, cậu không muốn Sở Diệc Hàn tìm người khác.
Luật sư của Diệp Khải trong lòng đã có linh cảm không lành khi Dương Sĩ Lâm gọi điện cho hắn, Dương Sĩ Lâm không nghi ngờ gì là đối thủ mà hắn không muốn đυ.ng độ nhất, ngay sau đó là cuộc gọi của Lý Minh Huy truyền tin đến. Diệp Khải đến giờ vẫn chưa về nhà, nghe luật sư thuật lại vẻ mặt âm độc.
“Cái gì? Bảo tôi đến cục công an để khám nghiệm vết thương lại sao?”
Vương Khang trong lòng cũng có chút bất an.
“Vâng, người gọi điện đến là Dương Sĩ Lâm. Anh hẳn là biết, anh ta là luật sư át chủ bài của văn phòng luật Hoa Phương, giá trị cực cao, em trai anh sao có thể mời được anh ta?”
Vương Khang được coi là luật sư riêng của Diệp Khải, biết lần này hắn bị thiệt nên không chịu bỏ qua, cũng biết nhà họ Diệp căn bản không coi trọng Diệp Minh là con trai, cậu là một sinh viên chắc chắn rất dễ kiểm soát, Diệp Khải cũng không phải hoàn toàn mất lý trí, hắn chỉ muốn Diệp Minh sợ hãi, cuối cùng đương nhiên không thể thực sự đẩy cậu vào tù, chỉ cần cậu chịu cầu xin hắn có thể từ bỏ việc kiện tụng, nhưng bây giờ Vương Khang nói với hắn rằng tên nhóc đó có thể mời được luật sư át chủ bài của Hoa Phương sao?
“Anh có nghe nhầm không, nó sắp không có cơm ăn rồi mà còn mời luật sư?”
“Bây giờ không phải lúc để băn khoăn chuyện này, Dương Sĩ Lâm cực kỳ khó chơi, nếu để anh ta biết báo cáo giám định vết thương của anh có vấn đề thì e rằng không dễ giải quyết đâu.”
Ánh mắt Diệp Khải khẽ co rút.
“Anh không phải đã lo liệu rồi sao?”
“Tôi vừa nãy cũng hỏi Lý Minh Huy, nhưng anh ta không chịu tiết lộ người tái khám lần này có phải là người vẫn thường phụ trách việc giám định vết thương của đồn công an họ hay không, chỉ sợ đã đổi người rồi.”
Dù sao thì việc cảnh sát triệu tập vẫn phải đến, trên người Diệp Khải quấn băng bó nhiều chỗ, trên mũi còn có một miếng gạc dày, trông có vẻ rất nghiêm trọng, Vương Khánh Quốc đây cũng là lần đầu tiên nhìn thấy con trai cả của nhà họ Diệp, sắc mặt ông không được tốt lắm, Diệp Khải đương nhiên cũng không biết ông chính là thầy giáo của Diệp Minh, còn Vương Khang thì khi nhìn thấy Lữ Minh trong lòng lập tức chùng xuống, hắn không ngờ Lữ Minh lại đến, lòng bàn tay đã đổ mồ hôi lạnh vì căng thẳng.
“Ngồi đi, lần này gọi các vị đến là vì Diệp Minh không đồng ý với bản báo cáo giám định thương tích này, nên đồn đã mời chủ nhiệm Lữ của cục thành phố đến để tái khám, chủ nhiệm Lữ anh có thể xem rồi.”
Lữ Minh vừa định đứng dậy thì bị Vương Khánh Quốc kéo lại, Diệp Khải cảm nhận được ánh mắt của ông lão đối diện không mấy thân thiện với mình.
“Trước tiên không làm phiền anh, để Diệp Minh tự mình đến xem đi, cũng tiện đối chất tại chỗ.”
Diệp Khải lập tức nổi giận.
“Gọi nó đến làm gì? Chẳng lẽ lại để thằng đã đánh người đó khám nghiệm vết thương cho tôi sao?”
Thật là nực cười, hắn chưa từng nghe chuyện để kẻ đánh người khám nghiệm vết thương bao giờ, hắn nhìn sang Lý Minh Huy.
“Cảnh sát Lý, đồn cảnh sát của các anh sẽ không xảy ra chuyện thiếu chuyên nghiệp như vậy chứ?”
Nhưng người trả lời anh ta không phải Lý Minh Huy, mà là Dương Sĩ Lâm đang ngồi một bên.
“Anh Diệp, chúng tôi không nói để Diệp Minh đến khám nghiệm vết thương, nhưng như anh nói cậu ấy đã đánh anh, nên pháp y khi khám nghiệm vết thương có thể cho phép cậu ấy đối chất tại hiện trường. Từng vết thương được tạo ra như thế nào, từng chút một đều có thể khớp với nhau. Kẻ gϊếŧ người còn phải chỉ hiện trường, anh Diệp chắc sẽ không sợ đối chất tại chỗ chứ?”