Chương 24: Tối nay cậu sẽ cho cậu ra ngoài

Chuyện trên đời không phải chỗ nào cũng có công bằng tuyệt đối, dù sao tiền và thân phận khác nhau, trong lòng mỗi người đều có cán cân riêng.

“Tổng giám đốc Sở có muốn tôi đi nói chuyện với người kiểm tra lại đó không?”

Cái “nói chuyện” này không phải là nói chuyện bình thường nữa rồi.

Sở Diệc Hàn trầm ngâm một lát nhưng rồi lên tiếng: “Không cần, vì họ muốn giở trò trên báo cáo giám định thì cậu cứ trực tiếp tìm thầy giáo của Diệp Minh. Diệp Minh với tư cách là người liên quan có quyền nghi ngờ kết quả giám định. Những người sau này nếu thực sự giúp Diệp Khải giở trò thì cũng không cần khách khí. Vụ án làm giả báo cáo giám định thương tích này cậu có muốn nhận không?”

Diệp Khải mời luật sư, trong tay Sở Diệc Hàn nắm giữ văn phòng luật sư lớn nhất Thượng Thành, đã muốn chơi trò kiện tụng này thì cứ chơi với họ thôi.

Buổi chiều, một người đàn ông mặc vest đen, xách cặp tài liệu, nhìn chừng hơn ba mươi tuổi xuất hiện tại cục công an, Lý Minh Huy, người phụ trách vụ án này, nhìn thấy anh ta liền lập tức ra đón.

“Luật sư Dương, sao anh lại đến đây? Hôm nay có vụ án nào à?”

Dương Sĩ Lâm là luật sư át chủ bài nổi tiếng trong giới, logic chặt chẽ, giỏi khám phá chứng cứ mới, những người bị anh ta nhắm đến hầu hết rất ít khi thoát được, một người như vậy đương nhiên đã mang lại công bằng cho không ít người nhưng cũng sẽ đắc tội một nhóm người.

Anh ta hầu hết nhận những vụ án lớn với mức độ liên quan cực lớn, nghe nói cũng có người muốn ra tay với anh ta một cách riêng tư, nhưng từ khi anh ta thành danh đã bảy tám năm trôi qua mà anh ta vẫn sống tốt.

Dần dần mọi người cũng biết phía sau anh ta có những người không thể động vào che chở, nghe nói người đó chính là gia chủ đương nhiệm của nhà họ Sở, Sở Diệc Hàn.

Dương Sĩ Lâm cười một cách khuôn phép, lịch sự bắt tay Lý Minh Huy.

“Cảnh sát Lý, tôi đến tìm anh, thân chủ của vụ án mà tôi nhận đang nằm trong vụ án mà anh đang thụ lý đây.”

Lý Minh Huy khựng lại một chút, anh ta nhớ rõ đầu năm Dương Sĩ Lâm đã xử lý vụ tranh chấp xâm phạm bản quyền giữa Tập đoàn Đổng Phương và Điện lực Viên Thạc, vụ án cực kỳ phức tạp, số tiền liên quan lên đến hàng chục tỷ, giữa đó còn xen lẫn hai vụ án mạng.

Cuối cùng vụ án đó do cục thành phố trực tiếp chỉ đạo, giờ anh ta nói thân chủ của anh ta là vụ án đang nằm trong tay anh ta, anh ta sao có thể nhận được vụ án lớn đến vậy?

Anh ta hồi tưởng lại, gần đây những vụ án trong tay anh ta chỉ có vụ ẩu đả hôm qua liên quan đến thiếu gia nhà họ Diệp được coi là nhân vật có thân phận, nhưng luật sư của Diệp Khải đã đến vào sáng nay rồi mà, chẳng lẽ để đảm bảo ổn thỏa anh ta lại mời được tòa Phật lớn trước mắt này?

“Vụ án của tôi? Không biết thân chủ của luật sư Dương lần này là ai vậy?”

“Diệp Minh, là thân chủ của tôi. Cậu ấy bị cáo buộc gây thương tích nhẹ, tôi đến để gặp luật sư bên đối phương. Anh hẳn là biết Diệp Minh vốn là một pháp y, cậu ấy cũng không phải kẻ ngu ngốc, ra tay đương nhiên sẽ không tự mình dính dáng đến kiện tụng. Vì vậy tôi có lý do chính đáng để nghi ngờ bản giám định đó.”

Lý Minh Huy không ngờ Dương Sĩ Lâm lại là luật sư của Diệp Minh, luật sư đương nhiên có thể gặp thân chủ, Diệp Minh đã ở đây gần một ngày rồi, nhưng vẻ mặt vẫn rất bình tĩnh, cậu biết Diệp Khải chắc chắn đã dùng thủ đoạn gì đó, nhưng cậu luôn nhớ đến lời của Sở Diệc Hàn vào buổi sáng, dường như có lời của anh ở đó thì cậu thực sự kỳ lạ mà bình tâm lại.

Cho đến khi nhìn thấy “luật sư của cậu” đột nhiên xuất hiện, cậu có chút không chắc chắn hỏi: “Là Anh Sở bảo anh đến phải không?”

Dương Sĩ Lâm sau khi gặp cậu mới bỏ đi nụ cười khuôn phép trên mặt, lộ ra vẻ hòa nhã thân thiện.

“Đương nhiên rồi, Tổng giám đốc Sở của chúng tôi còn đang đợi cậu ra ngoài chăm sóc đó. Bên luật sư kia không đáng kể, cậu yên tâm, tối nay tôi sẽ cho cậu ra ngoài.”

Động tác của anh ta rất nhanh, lập tức thông báo cho thầy giáo của Diệp Minh, thầy Vương không ngờ chỉ trong hai ngày mà học trò mình lại vào cục công an nữa, ông đã tiếp xúc với cục công an nhiều năm rồi, ngay cả Lý Minh Huy cũng không ngờ vị giáo sư sống mà cục thành phố kính nể lại là thầy giáo của Diệp Minh, vụ án này ngay lập tức bị các bên liên quan chăm chú theo dõi.

Ông Vương không phải là nhân vật bình thường trong giới pháp y, ông trực tiếp liên hệ với người đã làm giám định cho Diệp Khải, mặc dù ông là thầy giáo của Diệp Minh, nhưng ông cũng là chuyên gia, để tránh bị đàm tiếu, ông không đưa ra ý kiến hay làm báo cáo giám định nhưng lại kéo Lữ Minh, Trưởng phòng Pháp y của cục thành phố đến.

Khi đến, ông kéo Trường phòng Lữ và cảnh báo nhiều lần: “Tôi nói cho anh biết, tôi chỉ có duy nhất một đồ đệ này thôi, truyền nhân trực tiếp, chính gốc. Nó có thể đánh người thì kẻ bị đánh tuyệt đối không phải hạng tốt lành gì. Hơn nữa, dù nó có ra tay thì cũng tuyệt đối là thương tích nhẹ, không thể nào là thương tích vừa được. Nếu lần này nó có chuyện gì thì anh cũng không cần bận tâm nữa, sau này đừng đưa bất kỳ ca bệnh khó nào đến chỗ tôi.”

Lữ Minh vừa theo ông nhanh chóng lên xe vừa kéo ông.

“Đừng mà, đừng mà, Tiểu Diệp đã theo ông mấy năm rồi đó, đó là mầm non tôi đã nhắm trúng và đang chờ để thu hoạch đó. Ông yên tâm, bản giám định đó chỉ cần có một chút gian lận tôi cũng sẽ moi ra cho ông, không thoát được đâu, ông cứ yên tâm một trăm phần trăm.”

Đùa gì vậy chứ? Đó là Diệp Minh đó, được ông Vương chân truyền, lại trẻ, làm việc tốt, mắt tinh, nếu về phòng pháp y của họ thì sẽ hiệu quả đến mức nào chứ, đến trong mơ ông cũng nghĩ đến việc kỳ thi công chức năm nay nhanh chóng tuyển dụng mầm non này vào, để khỏi phải mỗi lần đưa thi thể qua lại phải nhìn sắc mặt ông Vương.

...

Lời tác giả:

Tô nhị thiếu gia: Có thể đừng suốt ngày lôi Bùi Vân Dao ra nói chuyện được không?

Tổng giám đốc Sở: Tự mình làm chuyện gian dối mà không cho người khác nói à?

Tô nhị thiếu gia thấy Tổng giám đốc Sở lo lắng cho Tiểu Diệp liền không căng thẳng nữa.

Tổng giám đốc Sở ở phía sau đã tìm cả một đội ngũ để bảo vệ Tiểu Diệp.