Chương 23: Khởi kiện hình sự?

Khi Tô Duy Nam lững thững bước vào, cậu ta phát hiện không khí trong phòng bệnh không đúng lắm, cậu ta cảnh giác lùi lại một bước.

“Tình hình gì vậy?”

Ánh mắt nguy hiểm của Sở Diệc Hàn quét qua.

“Sao cậu lại giới thiệu Tiểu Diệp đến chỗ tôi làm hộ lý?”

Hừ, ban đầu anh không biết, giờ biết thân phận của Diệp Minh rồi sao lại không hiểu ý đồ của Tô Duy Nam? Nhà họ Diệp đối xử tệ bạc với Diệp Minh, cậu ta thấy không chịu được, đây là đang tìm cách đưa cậu đến chỗ anh.

Lời này vừa thốt ra, Tô Duy Nam liền biết anh đã biết hết mọi chuyện, nhưng cậu ta không hề sợ hãi mà giả vờ mơ hồ.

“Làm gì? Tiểu Diệp của chúng ta có chỗ nào chăm sóc không chu đáo sao?”

Mấy ngày nay tình trạng của Sở Diệc Hàn cũng đã ổn định lại, ống dẫn lưu ở ngực tuy chưa được rút ra nhưng cái đó thuộc về khoa ngoại l*иg ngực, tức là thuộc về bác sĩ Bùi Vân Dao quản lý, cậu ta theo bản năng có chút sợ Bùi Vân Dao nên mấy ngày nay đều đi làm đúng giờ, ngay cả thời gian đi thăm bệnh cũng tránh những người của khoa ngoại l*иg ngực, đương nhiên cậu ta cũng không biết vở kịch đã xảy ra ở khu nội trú ngày hôm qua, vẫn tưởng Diệp Minh như thường lệ xuống lấy bữa sáng cho Sở Diệc Hàn.

Sở Diệc Hàn nhìn cậu ta rồi thong thả lên tiếng: “Cậu ấy chu đáo đấy, nhưng bây giờ Tiểu Diệp chu đáo đó lại bị anh trai cậu ấy hại cho vào cục công an rồi, còn phải truy cứu trách nhiệm hình sự nữa.”

“Cái gì?”

Tô Duy Nam lập tức đứng thẳng người dậy.

“Cái gì mà trách nhiệm hình sự? Sao lại vào cục công an chứ?”

Cậu ta mới không đến bao lâu mà sao lại xảy ra chuyện lớn đến vậy?

Sở Diệc Hàn càng nhìn chằm chằm vào cậu ta thì cậu ta càng cảm thấy chột dạ.

“Cậu nhìn tôi làm gì? Người đâu phải do tôi bắt đi.”

“Cậu biết thân phận của Diệp Minh phải không? Giới thiệu một người học pháp y đến chỗ tôi thì thôi đi, quan hệ của cậu ấy với nhà họ Diệp cũng không nói cho tôi một tiếng?”

Nếu anh biết sớm thì đã không để Diệp Minh phải chịu thiệt thòi như vậy, Tô Duy Nam thấy anh căng thẳng vì Diệp Minh rồi, có anh che chở thì Diệp Minh sẽ không sao đâu, ngược lại cậu ta lại yên tâm và có tâm trạng trêu chọc.

“Này, tôi nói Tổng giám đốc Sở à, uổng cho cậu là người làm ăn kinh doanh, tôi giới thiệu hộ lý cho cậu thì cậu chỉ cần nói hộ lý này có đạt yêu cầu không, chăm sóc cậu có chu đáo không thôi chứ gì? Ồ, cậu dùng hộ lý còn phải điều tra hộ khẩu người ta, xem gia đình người ta làm gì, quan hệ với người nhà ra sao à? Đây là điều tra tận gốc à, tôi làm môi giới miễn phí cho cậu còn chưa thu tiền mà cậu lại muốn biết nhiều thế.”

Tô nhị thiếu gia thấy Sở Diệc Hàn xem trọng Diệp Minh là đã đạt được mục đích rồi, lập tức cả người vểnh đuôi lên, Tiểu Diệp giỏi lắm, đã giúp cậu ta ngẩng cao đầu, Sở Diệc Hàn nhìn cậu ta khẽ nheo mắt lại.

“Bây giờ dám la lối om sòm trong phòng bệnh của tôi rồi à? Sao sáng nay đi thăm bệnh không thấy bóng dáng bác sĩ Tô đâu, ngược lại bác sĩ Bùi lại tận tụy trách nhiệm. Tôi không trả phí môi giới cho cậu, nhưng tôi đã đầu tư không ít tiền cho bệnh viện đó, còn ủng hộ đội nghiên cứu của cậu nữa. Bác sĩ Tô đã phẫu thuật cho tôi, vậy mà lại vắng mặt trong buổi hội chẩn có phải là quá đáng rồi không?”

Cậu ta vì trốn Bùi Vân Dao nên mới vắng mặt buổi hội chẩn, nhưng người đến lại là đầu ngành của khoa Ngoại khoa Gan Mật, chẳng lẽ Sở Diệc Hàn anh còn bị thiệt sao, cậu ta lập tức trừng mắt tức giận.

“Cậu chỉ biết lấy chuyện này ra chọc tức tôi thôi à?”

Sở Diệc Hàn lại ung dung, thích thú lên tiếng: “Tô nhị thiếu gia làm chuyện thất đức như vậy, không chọc tức cậu thì chọc tức ai chứ? Ồ, đúng rồi, tối qua bác sĩ Bùi đến nhìn sắc mặt rất tệ, sau đó tôi nghe bác sĩ nội trú nói anh ta bị viêm dạ dày cấp tính tái phát, vậy mà vẫn kiên trì trực ban, đúng là tận tâm hơn cậu nhiều.”

“Anh ấy bị viêm dạ dày cấp tính tái phát sao?”

Tô Duy Nam có chút không ngồi yên được, Sở Diệc Hàn trực tiếp giơ tay làm một động tác mời, Tô Duy Nam nghi ngờ nhìn anh, cuối cùng vẫn quyết định đi thăm dò tình hình, bệnh dạ dày của bác sĩ ngoại khoa được coi là bệnh nghề nghiệp, cậu ta nhớ Bùi Vân Dao hồi đi học đã không rời thuốc dạ dày, nhiều năm như vậy nhìn cái tính cuồng công việc của Bùi Vân Dao e rằng cũng chẳng khá hơn là bao.

Sau khi cậu ta đi, Sở Diệc Hàn liền gọi một cuộc điện thoại đi.

“Tình hình bên Diệp Minh thế nào rồi?”

“Tổng giám đốc Sở, anh đoán không sai, Diệp Khải quả nhiên đã giở trò trên bản giám định thương tích, còn mời luật sư át chủ bài của công ty luật Hoa Sách chuẩn bị khởi kiện hình sự Diệp Minh nữa.”

Sắc mặt Sở Diệc Hàn lạnh xuống.

“Khởi kiện hình sự? Chuyện này Diệp Chấn Hoa có biết không?”

“Tối qua tôi đã cho người theo dõi Diệp Khải, anh ta không về nhà. Tôi đoán chuyện này Diệp Chấn Hoa vẫn chưa biết, Diệp Chấn Hoa rất coi trọng sự hợp tác với Tô thị, nếu biết thì tuyệt đối sẽ không cho phép Diệp Khải gây rối đến cục cảnh sát đâu. Tôi đoán là Diệp Khải tự mình nuốt không trôi cục tức này, đại thiếu gia của nhà họ Diệp này tính tình rất kiêu ngạo.”

Sở Diệc Hàn chưa từng gặp Diệp Khải, nhưng chỉ với hai câu nói hôm qua và hành động của hắn hôm nay là có thể thấy người này e rằng năng lực kém mà lại thích thể hiện, bình thường được người khác nâng niu quen rồi, trong mắt không có cục diện lớn mà chỉ có chút cảm xúc và được mất của bản thân, nếu hắn là người có thể nhẫn nhịn thì hôm qua đã không nói năng vô lễ, hôm nay càng không làm ra chuyện giở trò trên báo cáo giám định thương tích.

“Diệp Minh có phản ứng gì không?”

“Cậu ấy yêu cầu kiểm tra lại vết thương của Diệp Khải, không thừa nhận báo cáo giám định thương tích nhẹ của Diệp Khải, nhưng bên Diệp Khải đã từ chối. Cảnh sát cũng chỉ có thể tìm người khác để kiểm tra lại, người được tìm đến đó chắc là đã bị mua chuộc rồi.”