Chương 22: Sở Diệc Hàn biết được thân thế của Diệp Minh

Diệp Khải tối qua không về nhà, cảm giác nhục nhã khi bị Diệp Minh đánh vào mặt khiến hắn gần như mất lý trí, hắn không màng đến nhà họ Diệp cũng không nghĩ đến sự hợp tác với nhà họ Tô, hắn phải bắt Diệp Minh phải trả giá.

Chỉ sau một ngày, Diệp Minh lại một lần nữa vào cục công an, chỉ là lần này không giống như lần trước là vào uống trà nữa, Diệp Khải đã tìm luật sư, thậm chí còn làm một bản giám định thương tích ngay trong đêm, kết luận của bản giám định thương tích là thương tích nhẹ, thương tích nhẹ có nghĩa là Diệp Minh phải chịu trách nhiệm hình sự về việc này, cậu còn chưa tốt nghiệp, một khi dính vào án hình sự là một chuyện vô cùng rắc rối.

Diệp Minh được đưa vào phòng thẩm vấn, đây là lần đầu tiên cậu bước vào nơi này, bên ngoài tấm kính trong suốt có hai cảnh sát mà cậu chưa từng gặp.

“Vết thương trên người Diệp Khải là do cậu đánh phải không?”

“Đúng vậy.”

Mặt Diệp Minh không có biểu cảm thừa thãi nào, trả lời rất dứt khoát, không hề do dự hay bào chữa, Sở Diệc Hàn đã bảo cậu phải hợp tác với cảnh sát điều tra, cậu hợp tác một cách triệt để, biết gì nói nấy, kể lại toàn bộ nguyên nhân và hậu quả của ngày hôm qua.

Chuyện này thực ra là do Diệp Khải đã xúc phạm cha mẹ của Diệp Minh trước đây, nói ra thì Diệp Khải cũng không phải hoàn toàn vô tội, một trong số các cảnh sát trẻ tuổi hơn thì khá hiểu cho cậu, nhưng luật pháp là luật pháp.

“Báo cáo giám định thương tích của Diệp Khải ngày hôm qua là thương tích nhẹ, anh ta kiên quyết truy cứu trách nhiệm của cậu. Thương tích nhẹ phải chịu trách nhiệm hình sự, bên anh ta đã mời luật sư để khởi kiện hình sự cậu.”

Diệp Minh nhíu mày, đây là lần đầu tiên cậu có biểu cảm rõ ràng trên mặt kể từ khi vào đây.

“Thương tích nhẹ? Thưa đồng chí cảnh sát, tôi yêu cầu được xem báo cáo khám nghiệm vết thương của Diệp Khải.”

Cậu biết rõ vết thương mình gây ra ngày hôm qua, tuyệt đối sẽ không đạt đến mức độ thương tích nhẹ.

Thương tích nhẹ thì không truy cứu trách nhiệm hình sự, cậu đoán Diệp Khải có thể đã giở trò với báo cáo giám định.

Cùng lúc đó trong bệnh viện, một người đàn ông mặc vest màu xám đậm cầm một tập tài liệu bước vào phòng bệnh của Sở Diệc Hàn, người này chính là Thiệu Dương, người hôm qua đi điều tra về Diệp Khải, cũng là trợ lý ở bên Sở Diệc Hàn lâu nhất, Diệp Minh đã vào cục công an, bên cạnh Sở Diệc Hàn không còn ai, anh cũng không muốn tìm thêm một hộ lý nữa, hôm nay đành để y tá tạm thời chăm sóc, nhưng anh cảm thấy không thoải mái chút nào, lúc này mới nhận ra người thanh niên kia trước đây ở bên cạnh mình đã tỉ mỉ đến mức nào.

“Đã điều tra rõ ràng hết chưa?”

Thiệu Dương gật đầu đưa tập tài liệu trong tay qua, Sở Diệc Hàn khẽ vẫy tay, lúc này anh hơi chóng mặt, không nhìn rõ chữ.

“Cậu nói đi, người hôm qua đến có quan hệ gì với Diệp Minh.”

Thật sự là người yêu cũ phiền phức sao?

Thiệu Dương nghĩ đến thông tin mình đã điều tra được hôm qua cũng thấy có chút cẩu huyết, anh ta ngồi xuống cạnh giường và một câu nói đã khiến Sở Diệc Hàn ngơ ngác.

“Người hôm qua tên là Diệp Khải, là anh trai của Diệp Minh, cũng là đại thiếu gia của Tập đoàn Diệp thị.”

Lông mày Sở Diệc Hàn không kìm được mà nhíu chặt.

“Là anh trai của Diệp Minh? Chuyện gì vậy?”

Gia đình họ Diệp còn chưa đến mức có thể giao thiệp với gia đình họ Sở, Sở Diệc Hàn cũng không phải là người sẽ quan tâm đến những chuyện tầm phào của các doanh nghiệp nhỏ. Chuyện nhà họ Diệp báo nhầm con thì anh thực sự không biết.

“Chuyện này nói ra thì đúng là kịch tính đó. Diệp Minh là con ruột của Tổng giám đốc Diệp Chấn Hoa của Tập đoàn Diệp thị. Năm đó khi phu nhân họ Diệp sinh con đã ôm nhầm con, Diệp An được đưa về không phải con ruột của họ, còn Diệp Minh thì lại bị một gia đình họ Diệp khác đưa về. Mãi đến mấy tháng trước mới phát hiện ra, Diệp Minh vì thế đã trở về nhà họ Diệp, nhưng nhà họ Diệp lại không đối xử tốt với cậu ấy lắm.”

Vẻ mặt Sở Diệc Hàn đã lạnh xuống, nói đến đây anh sao lại không hiểu chuyện gì đang xảy ra? Khi Tô Duy Nam giới thiệu Diệp Minh đến, cậu ta nói Diệp Minh sau khi tốt nghiệp còn không thuê nổi nhà, vậy mà đã được nhận về nhà họ Diệp, nếu gia đình đó thật lòng đối xử tốt với cậu, nhà họ Diệp cũng không phải là gia đình nhỏ bé gì, tại sao lại để Diệp Minh phải lo lắng về chuyện mưu sinh?

“Nhà họ Diệp đã làm gì? Diệp Minh có phải đã rời khỏi nhà họ Diệp rồi không?”

Thiệu Dương gật đầu: “Cậu con trai út của nhà họ Diệp từ nhỏ sức khỏe không tốt lắm, rất được cha mẹ nhà họ Diệp yêu quý. Sau khi Diệp Minh về thì hình như có chút mâu thuẫn với cậu ta, còn nhà họ Diệp...”

Lời của anh ta còn chưa nói xong thì giọng nói lạnh lẽo của Sở Diệc Hàn đã vang lên: “Người nhà họ Diệp đã đứng về phía cậu con trai út đó.”

“Vâng, người nhà họ Diệp đã làm quá đáng lắm. Tháng trước Diệp Minh và Diệp An cùng sinh nhật một ngày, nhà họ Diệp vậy mà chỉ chuẩn bị cho Diệp An, nói đến ngày nhà họ Diệp mừng sinh nhật Diệp An thì Tổng giám đốc Tô và Tô nhị thiếu gia cũng đến. Tô nhị thiếu gia hẳn là đã quen Diệp Minh vào ngày hôm đó. Ba ngày sau sinh nhật, Diệp Minh đã rời khỏi nhà họ Diệp, cậu ấy trực tiếp quay về trường, và cho đến bây giờ vẫn chưa quay về nhà họ Diệp nữa.”

Sở Diệc Hàn có thể nhìn ra, Diệp Minh là một người tính cách thẳng thắn không chịu khuất phục, khi rời khỏi nhà họ Diệp chắc chắn là đã không còn ý định quay về nữa rồi, nên mới đến mức bây giờ phải làm thêm, anh đột nhiên thương xót người thanh niên đó.

“Vậy còn cha mẹ nuôi của cậu ấy thì sao? Cậu ấy rời khỏi nhà họ Diệp không quay về với cha mẹ nuôi sao?”

Thiệu Dương thở dài: “Cha mẹ nuôi của cậu ấy đã qua đời vì một vụ tai nạn xe hơi ba năm trước rồi. Nhưng theo thông tin điều tra được hôm qua thì cha mẹ nuôi của cậu ấy rất mực yêu thương cậu ấy. Mẹ là giáo viên cấp hai, cha mở hai cửa hàng bán bánh rán, cậu ấy còn có một người anh trai nữa, gia đình tuy không phải đại phú đại quý nhưng cũng coi là khá giả. Anh trai cậu ấy cũng rất xuất sắc, tốt nghiệp Đại học Thanh Hoa, sau khi tốt nghiệp thì đi làm ở Viện nghiên cứu năng lượng Tây Bắc, đã chuyển khỏi Thượng Thành.”

Sở Diệc Hàn nghe xong khóe môi khẽ mím lại, Diệp Minh hẳn là đã từng có một gia đình ấm áp, nhưng bây giờ cha mẹ nuôi đã mất, anh trai cùng lớn lên từ nhỏ cũng đã rời khỏi Thượng Thành, chính vì vậy cậu mới quay về nhà họ Diệp sau khi biết được thân thế của mình, nhưng không ngờ, nhà họ Diệp lại đối xử với cậu như vậy, anh cúi đầu ho vài tiếng, giọng nói có chút khàn khàn.

“Tại sao hôm qua Diệp Khải lại đến tìm cậu ấy?”

Diệp Minh đã rời khỏi nhà họ Diệp, Diệp Khải còn đến làm gì?

“Diệp Khải hình như muốn tìm Diệp Minh về nhà.”

Sở Diệc Hàn nhướng mày: “Tìm cậu ấy về nhà? Lòng tốt đến vậy sao?”

Nếu thật sự thành tâm muốn tìm Diệp Minh về nhà thì đã không xảy ra những chuyện sau này rồi.

“Tập đoàn Diệp thị và công ty con của nhà họ Tô đã từng hợp tác trong nửa đầu năm, bây giờ hợp đồng có lẽ sắp hết hạn rồi. Nhà họ Tô dường như không có ý định gia hạn hợp đồng mấy. Trong buổi sinh nhật Diệp Minh và Diệp An lần trước, Tô nhị thiếu gia và Diệp Minh là bạn học cùng trường, ông ta đã nhìn Diệp Minh bằng ánh mắt khác. Tôi đoán nhà họ Diệp lúc này muốn tìm Diệp Minh về phần lớn là vì hợp tác với nhà họ Tô.”

Đâu có chút tình thân ấm áp nào đáng nói, chẳng qua chỉ là sự tính toán tỉ mỉ của nhà họ Diệp vì lợi ích mà thôi, tính toán đến cả đầu Diệp Minh. Sở Diệc Hàn ghét nhất những kẻ chăm chăm vun vén như vậy.

“Họ nằm mơ đi, khụ khụ, đi, đi gọi Tô Duy Nam lại đây.”

Sở Diệc Hàn một tay che miệng, thân thế của Diệp Minh Tô Duy Nam đã sớm biết, vậy mà lại giấu anh kỹ đến vậy, đúng là giỏi thật.

Thiệu Dương vừa đi ra vừa thầm than trong lòng cho Tô nhị thiếu gia, Nhị thiếu gia ơi, tôi cũng không còn cách nào khác.