Sau khi Diệp Khải rời đi, Diệp Minh vẫn đứng tại chỗ, vẻ mặt ngây dại, những tia máu đỏ trong mắt vẫn chưa tan hết, Tề Ngọc Lỗi nhìn thấy vẻ mặt cậu cũng có chút không đành lòng, vừa định nói gì thì điện thoại của Sở Diệc Hàn đã gọi đến.
“Anh Sở.”
Hai chữ này dường như đã làm Diệp Minh tỉnh táo lại từ sự ngây dại, khi cậu hoàn hồn, vẻ mặt mới lộ ra vài phần lúng túng, cậu đã đánh nhau ngay trước cửa phòng bệnh của Sở Diệc Hàn, sau này có thể còn gây rắc rối. Tề Ngọc Lỗi vỗ vai cậu.
“Anh Sở bảo cậu vào.”
Vẻ mặt Diệp Minh nhanh chóng trở lại vẻ không biểu cảm như trước, nếu là người quen thuộc với cậu thì có thể nhận ra vẻ mặt này chính là khi cậu có chút phòng bị, cậu không biết Sở Diệc Hàn sẽ có thái độ thế nào, vì vậy cậu không ôm hy vọng, nếu anh ghét bỏ việc cậu gây rắc rối và không muốn dùng cậu nữa thì cậu cũng không quá thất vọng.
Sở Diệc Hàn chống người ngồi dậy một chút, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào cửa, cho đến khi người thanh niên im lặng kia xuất hiện ở cửa, anh lập tức vẫy tay.
“Tiểu Diệp, lại đây.”
Diệp Minh ngẩng mắt nhìn anh, trong mấy bước chân ngắn ngủi này, Sở Diệc Hàn đã đánh giá cậu từ trên xuống dưới một lượt, quần áo lộn xộn, tóc cũng rối bù, nhưng những chỗ khác thì không thấy vết thương nào.
“Có bị thương chỗ nào không?”
Câu nói đầu tiên này khiến Diệp Minh đột nhiên thả lỏng một chút, đôi mắt đen láy lúc này mới đối diện với ánh mắt của người đó, mắt của Sở Diệc Hàn rất đẹp, là loại mắt hai mí hơi hẹp dài, mắt lá liễu tiêu chuẩn, đồng tử anh rất đen, khi không biểu cảm gì thì có cảm giác sâu không lường được, khiến người ta không thể nhìn thấu, nhưng lúc này, sự lo lắng trong mắt đó không giống giả vờ.
Diệp Minh vừa nãy bị chạm vào mũi một chút, cậu đưa tay rút một tờ giấy lau đi nước mũi sắp chảy ra, giọng nói có chút khàn khàn.
“Không có.”
Sở Diệc Hàn nhìn vẻ mặt khổ sở của cậu rồi chỉ vào chiếc ghế bên cạnh, Diệp Minh ngồi xuống, Sở Diệc Hàn lúc này mới cười một tiếng.
“Thắng rồi chứ?”
Lời nói đùa có chút thoải mái này lập tức làm dịu đi không khí rất nhiều, Diệp Minh cũng cười gật đầu, coi như đã chấp nhận câu nói này, đánh Diệp Khải thì cậu vẫn có thể thắng được.
Sở Diệc Hàn tuy không nhìn thấy Diệp Khải, nhưng từ hai câu sau đó cậu nói thì anh đã biết đó là loại người như thế nào, bị thiệt lớn như vậy thì anh chắc chắn sẽ không bỏ qua, thân phận của người đó anh đã đi tra rồi, trước đó nghe Tề Ngọc Lỗi nói người đó ăn mặc không tầm thường, chắc hẳn có chút thân phận, về điểm này Diệp Minh là người chịu thiệt.
“Thắng là được rồi, người đó nghe có vẻ không dễ đối phó, nhưng em cũng đừng quá lo lắng chuyện sau này, anh sẽ tìm người đi hòa giải.”
Diệp Minh ngẩng mắt lên có chút kinh ngạc, anh ấy giúp mình hòa giải?
“Vừa nãy, vừa nãy là em ra tay trước.”
Sở Diệc Hàn sẽ không nghĩ là cậu bị bắt nạt chứ? Cậu nghĩ vẫn cần phải nói rõ ràng cho anh hiểu, tâm tư của người trẻ tuổi đối với Sở Diệc Hàn thì quá dễ để nhìn thấu, nhưng anh lại cảm thấy sự chân thành này quý giá, cho đến ngày nay, có quá nhiều người chỉ biết lợi dụng anh, tính cách không chịu khuất phục của Diệp Minh anh rất thích, còn trẻ như vậy mà có được tâm tính này thật hiếm có, anh nguyện ý bảo vệ tính cách của cậu, càng không muốn cậu vì những rắc rối mà phải cúi đầu trước người khác, hành động của Thiệu Dương sẽ không chậm, muộn nhất là sáng mai anh sẽ biết Diệp Minh và người kia có ân oán gì, anh có thể âm thầm giúp cậu giải quyết, nhưng vẫn không muốn Diệp Minh quá lo lắng về chuyện sau này, nên mới nói như vậy.
Diệp Minh lại vội vàng thêm một câu: “Nhưng em ra tay có chừng mực, anh ta sẽ không bị thương quá nặng đâu.”
Sở Diệc Hàn gật đầu, vẻ mặt luôn mang theo sự an ủi, anh có thể nhận ra rằng khí tức của Diệp Minh thực ra vẫn chưa hoàn toàn bình phục, anh không muốn hỏi tại sao cậu ra tay, anh biết rằng để Diệp Minh ra tay thì đối phương chắc chắn đã làm điều gì đó mà cậu không thể tha thứ, anh không muốn nhắc lại, lúc này anh chỉ muốn Diệp Minh bình tĩnh lại, nên động tác và thần thái giống như đang dỗ dành trẻ nhỏ.
“Anh biết, Tiểu Diệp của chúng ta là pháp y mà, nắm rõ vết thương nhất rồi, không sao đâu, yên tâm đi.”
Anh đương nhiên biết Diệp Minh không phải là người nóng nảy bốc đồng, cũng biết cậu đã học pháp y nhiều năm như vậy nên dù có ra tay đánh người cũng nhất định có chừng mực, nhưng cậu cũng còn quá trẻ, cậu chưa từng nhìn thấy mặt tối nhất của lòng người, chưa từng nhìn thấy đủ loại thủ đoạn dơ bẩn.
Nếu người kia thực sự có chút thân phận, thì để đối phó với Diệp Minh, một sinh viên không có chút nền tảng nào, có quá nhiều thủ đoạn hèn hạ có thể dùng, nhưng những điều này anh không muốn Diệp Minh biết, càng không muốn cậu phải trải qua, chỉ khẽ cười và nói về chuyện vừa nãy, an ủi một cách thầm lặng.
Sự thật chứng minh Sở Diệc Hàn nghĩ không sai chút nào, sáng hôm sau cảnh sát liền gọi điện triệu tập, yêu cầu Diệp Minh đến cục công an, ánh mắt Sở Diệc Hàn lóe lên tia lạnh lẽo, nhưng vẫn vươn người vỗ nhẹ vào cánh tay Diệp Minh.
“Nếu người đó thực sự muốn hại em, e rằng sẽ giở trò trên vết thương. Em cứ việc thật thà khai báo, hợp tác với cảnh sát điều tra, những chuyện khác cứ giao cho anh, đừng sợ.”
...
Lời tác giả:
Một câu “đừng sợ”, Tiểu Diệp không cần lo lắng gì nữa rồi.