Chương 20: Đừng để cậu ấy bị chịu thiệt

“Tổng giám đốc Sở, hộ lý Tiểu Diệp ở ngoài hình như đang tranh cãi với ai đó.”

Trong phòng bệnh, Sở Diệc Hàn vừa dùng thuốc xong, đang nhìn máy tính trên bàn nhỏ chuẩn bị xử lý vài văn kiện khẩn cấp, lúc này nghe vậy liền ngẩng đầu, lông mày khẽ nhíu lại, anh thấy tính cách của Diệp Minh cũng không phải là người tùy tiện gây gổ với người khác.

“Là ai vậy?”

“Tôi cũng không lại gần nghe rõ lắm, chỉ thấy người đến ăn mặc trông không phải người bình thường, Tiểu Diệp vừa thấy anh ta liền lạnh mặt.”

Hôm qua Diệp Minh có thể nói là đã cứu Sở Diệc Hàn, những người bên cạnh Sở Diệc Hàn bây giờ đều coi cậu rất thân thiết, lại thêm tuổi cậu không lớn, ai nấy đều bắt đầu gọi là Tiểu Diệp.

Sở Diệc Hàn khẽ trầm tư, ăn mặc không tầm thường, Diệp Minh vừa gặp đã lạnh mặt, đây là người yêu cũ sao? Anh nhìn ra ngoài cửa một lúc rồi lên tiếng: “Cậu ra ngoài canh chừng một chút, đừng để cậu ấy phải chịu thiệt.”

Cậu nhóc ở tuổi này khá dễ kích động, thấy Diệp Minh có vẻ có mâu thuẫn với người đó, nhưng theo anh thì với tính cách của Diệp Minh, nếu có mâu thuẫn thì chắc chắn là do người khác sai, mấy chuyện khác thì không nói làm gì, nhưng tuyệt đối không thể để Diệp Minh bị thiệt thòi ngay trước mắt mình.

Lời nói của Diệp Minh lập tức khiến Diệp Khải tức giận, theo hắn, Diệp Minh không có mấy năng lực mà lại còn muốn tranh một hơi, đánh sưng mặt mà vẫn cố làm ra vẻ, cứ thế đi làm hộ lý bưng phân bưng nướ© ŧıểυ mà còn nói không về nhà họ Diệp nữa, hắn nghe mà thấy buồn cười.

“Làm hộ lý bưng phân bưng nướ© ŧıểυ cho người khác chính là bản lĩnh của em sao? Đúng là không lớn lên ở nhà họ Diệp này, cái nhà bán bánh rán rách nát kia đã nuôi em thành ra cái vẻ nghèo hèn này sao? May mà họ chết sớm, nếu không anh nhất định sẽ đến tìm...”

Lời nói cay nghiệt còn chưa dứt, nắm đấm của Diệp Minh đã đột nhiên giáng thẳng vào mặt hắn, l*иg ngực cậu phập phồng dữ dội vì nhịp tim đập mạnh, trong mắt là vẻ lạnh lẽo chưa từng có, thậm chí có chút âm độc, ánh mắt hung dữ như muốn nuốt chửng Diệp Khải.

Diệp Khải hoàn toàn không có đề phòng, cú đấm này trúng thật mạnh, có một khoảnh khắc ý thức hắn đều mơ hồ, khi lấy lại tinh thần thì tai ù đi, mũi đau nhức dữ dội, nước mắt nước mũi chảy ra cùng lúc, hắn đưa tay quệt mũi thì thấy đầy máu dính nhớp nháp, máu tươi trên tay khiến sự tức giận và tủi nhục trong lòng hắn lên đến đỉnh điểm, từ nhỏ đến lớn cha mẹ hắn còn chưa động đến một ngón tay của hắn, Diệp Minh là cái thá gì mà dám đánh hắn?

Hắn lập tức như phát điên lao vào Diệp Minh, Diệp Minh đương nhiên biết hắn sẽ phản công, tránh né hai lần, nhưng không chịu nổi Diệp Khải lao đến như phát rồ, hai người cứ thế đánh nhau loạn xạ trong hành lang.

Tề Ngọc Lỗi vừa từ phòng Sở Diệc Hàn ra định đi xem tình hình bên Diệp Minh thì đã nhìn thấy cảnh tượng này, không suy nghĩ gì liền tiến đến giơ tay muốn kéo hai người ra, anh ta không nhìn thấy nguyên nhân và hậu quả, đương nhiên cũng không biết ai ra tay trước, nhưng Sở Diệc Hàn đã dặn dò không được để Diệp Minh bị thiệt, anh ta dù là can ngăn cũng là can ngăn thiên vị, anh ta có thể ở bên cạnh Sở Diệc Hàn vào lúc này đương nhiên là có bản lĩnh, anh ta vừa dùng hết sức ngăn cản Diệp Khải, vừa bảo vệ Diệp Minh ra phía sau mình.

“Tôi nói sai sao? Cậu nhìn cái vẻ của cậu xem, chỉ biết làm mất mặt ở ngoài, còn đi làm hộ lý cho người ta, người ta bố thí cho cậu được mấy đồng một ngày chứ?”

Giọng của Diệp Khải thu hút sự chú ý của tất cả mọi người trong hành lang, cửa phòng bệnh của Sở Diệc Hàn không đóng, nghe rõ mồn một câu nói này, nhớ lại câu đó nói về Diệp Minh, trong lòng anh một ngọn lửa bùng lên, trên mặt lập tức hiện lên một lớp sương lạnh, anh cầm lấy chiếc điện thoại bên cạnh bấm một phím tắt, giọng nói lạnh lẽo như băng: “Thiệu Dương, đi ra ngoài xem cửa có chuyện gì, là ai mà gan to như vậy dám ăn nói xấc xược với Diệp Minh ngoài cửa phòng tôi, điều tra cho rõ ràng.”

Đặt điện thoại xuống, anh cũng không còn tâm trí xem tài liệu trước mắt, nghe thấy tiếng động bên ngoài nhỏ dần, anh cũng biết chắc là Tề Ngọc Lỗi đã can ngăn rồi.

Mắt Diệp Minh đỏ hoe, cha mẹ nhà họ Diệp kia dù không phải cha mẹ ruột của cậu nhưng đã yêu thương cậu mười mấy năm, đến lúc qua đời vẫn còn không yên lòng về cậu và anh trai, đó là những người thân thiết nhất của cậu, Diệp Khải là cái thá gì mà dám nói họ như vậy?

Tề Ngọc Lỗi che chắn trước mặt Diệp Minh, nhìn người phía sau vẫn còn hung hăng như gà chọi muốn xông lên cũng thấy đau đầu, đây là thù hận lớn đến mức nào vậy? Tay Diệp Minh bị Diệp Khải cào xước một chút, tóc tuy hơi rối nhưng tình hình khác thì vẫn ổn.

Nhưng Diệp Khải thì không may mắn như vậy, mặt hắn bị Diệp Minh đánh từ nãy đã bắt đầu sưng tấy, vết máu trên khóe miệng và mũi vẫn chưa lau sạch, vừa nãy đánh nhau với Diệp Minh đã không chiếm được lợi thế gì, sau đó lại thêm Tề Ngọc Lỗi vào thì càng không được gì tốt đẹp.

Nhiều chỗ trên người vừa đau vừa tê, hơn nữa còn tức đến suýt ngất, ngón tay chỉ vào Diệp Minh, ánh mắt âm độc.

“Được, là cậu ra tay trước, cậu không phải thích cái chuyên ngành pháp y đó sao? Tôi muốn xem cậu còn tốt nghiệp được không.”

Lúc này, hắn đã bị những biến cố này làm cho mất lý trí, những lời cảnh cáo của Diệp Chấn Hoa trước đó và sự hợp tác giữa nhà họ Diệp và nhà họ Tô lúc này đã hoàn toàn bị ném ra sau đầu, hắn quyết định báo cảnh sát, hắn không tin cái gì mà trường Y khoa lại cho một người có tiền án tốt nghiệp, cậu không phải là khinh thường nhà họ Diệp sao? Hắn muốn xem cậu vào đường cùng rồi cuối cùng quay về cầu xin hắn như thế nào.