Chương 2: Diệp Minh cực kỳ cứng rắn

Chu Mỹ Vân gượng cười lên tiếng: “À... Diệp Minh dạo này không khỏe, nên mới không xuống.”

Người bình thường thì có thể bị lời giải thích mơ hồ này đánh lừa, nhưng tiếc thay, Tô thiếu gia nổi tiếng là người nhiều chuyện, chẳng ngán phiền toái.

“Ôi chao, không khỏe tới mức không gặp ai được luôn sao? Tôi là bác sĩ đấy, hay để tôi lên xem thử đi, lỡ chậm trễ việc chữa trị thì phiền.”

Lông mày Diệp Khải khẽ nhíu lại: “Em ấy chỉ cần nghỉ ngơi một chút là được, không cần phiền đến Tô thiếu gia đâu.”

“Dù sao cũng là sinh nhật, không cho em ấy xuống thì thôi, nhưng tôi vừa nhìn bánh kem chỉ thấy mỗi tên Diệp An, nhà các người tổ chức sinh nhật lạ thật, lại bỏ con ruột qua một bên, anh thấy vậy có đúng không?”

Tô Duy Cảnh lập tức nhìn ra ý đồ của em trai mình, cái tật thích gây chuyện này vẫn không thay đổi. Tuy nhiên, em trai mình vẫn phải được bảo vệ trước mặt người ngoài.

Anh ta không thèm liếc Diệp Khải hay Diệp An, vì căn bản không đáng để anh ta đối thoại.

Ánh mắt Tô Duy Cảnh chuyển thẳng sang Diệp Hoa Chấn: “Đây là chuyện trong nhà của Tổng giám đốc Diệp, chúng tôi đúng là không tiện xen vào, nhưng hai đứa sinh cùng một ngày, sinh nhật chỉ tổ chức cho một đứa thì... hơi kỳ thật, nhà chưa yên thì bàn chuyện xa xôi cũng khó, ông thấy có phải không?”

Lời nói nhẹ nhưng sắc, ý tứ quá rõ: nếu trong nhà còn chẳng yên, thì lấy tư cách gì để hợp tác làm ăn?

Nhà họ Diệp đã đầu tư không ít tiền vào dự án hợp tác với nhà họ Tô. Diệp Hoa Chấn không hiểu tại sao hai anh em nhà họ Tô lại đứng ra bênh vực Diệp Minh, nhưng bây giờ không thể chậm trễ được.

“Tổng giám đốc Tô nói đúng, Diệp Khải, lên gọi em trai con xuống gặp mọi người đi, ra ngoài hít thở chút gió nắng thì mới mau khỏe.”

Trong phòng trên lầu, Diệp Minh đang lắp ráp mô hình xương tay, âm thanh ồn ào dưới lầu không hề ảnh hưởng đến thế giới của cậu.

Toàn bộ cơ thể người có 206 khúc xương, riêng một bàn tay đã có tới 27 khúc, chiếm hơn một phần tư tổng số xương, chúng tinh vi, phức tạp, đòi hỏi sự kiên nhẫn tuyệt đối, làm pháp y không chỉ cần chính xác, mà còn phải thật nhanh.

Pháp y thời bây giờ, khám nghiệm tử thi và giám định thương tật đã trở thành một khâu không thể thiếu trong việc kiểm nghiệm, điều tra và phá án. Đôi khi thời gian hiệu quả dành cho họ không nhiều, họ phải hoàn thành việc kiểm tra và phục hồi thi thể trong thời gian ngắn nhất có thể.

Khi Diệp Khải bước lên lầu, sắc mặt hắn không mấy vui, nói một cách công bằng, Diệp Minh... người mới được nhận về... quả thực khác hẳn với Diệp An, ngoài lần đầu tiên gọi hắn một tiếng “anh”, cậu chưa bao giờ mở miệng gọi thêm lần nào nữa, khiến hắn cảm thấy bị coi thường.

Vừa rồi đi gọi đã mất mặt, bây giờ lại phải đi nữa, chẳng khác nào tự chuốc bực, cứ như thể nhà họ đang phải cầu xin Diệp Minh vậy, nhưng nhà họ Tô thì tuyệt đối không thể đắc tội, ai mà biết hôm nay nhị thiếu gia Tô lại nổi hứng xen vào chuyện riêng của nhà khác như thế.

Tiếng gõ cửa vang lên, Diệp Minh ban đầu không để ý, nhưng tiếng gõ cứ dai dẳng, trên mặt cậu thoáng hiện sự khó chịu, tháo đôi găng tay trắng, đứng dậy ra mở cửa, lúc mở cửa, nét mặt đã trở lại vô cảm, thấy người trước mắt, cậu cũng không nói một lời, chỉ lặng lẽ chờ hắn lên tiếng, điều này càng khiến Diệp Khải khó chịu.

“Tiệc sinh nhật bên dưới đã bắt đầu rồi, em mau thay quần áo rồi xuống với anh.”

Diệp Minh lần này nhíu mày: “Vừa nãy tôi đã nói rõ rồi.”

Chẳng phải tiệc sinh nhật đó đã xong xuôi hết rồi sao? Sao giờ lại đến tìm cậu để bày vẽ tiếp?

Diệp Khải có chút khó chịu: “Em đang làm mình làm mẩy cái gì vậy? Nhà có hai người cùng ngày sinh nhật mà em không đi thì sao đây?”

Câu nói này lại làm cho Diệp Minh bật cười: “Anh không sao chứ? Mấy ngày nay các người đâu có chuẩn bị sinh nhật cho tôi, tôi đi hay không có gì quan trọng? Diệp An chẳng phải đã xuống rồi sao?”

Cậu thực sự không thể hiểu được suy nghĩ của Diệp Khải, vốn dĩ không phải tổ chức cho cậu, cứ lặp đi lặp lại đến làm phiền cậu làm gì?

Lời lẽ châm biếm này khiến Diệp Khải có chút khó chịu: “Vậy thì anh nói thật với em, nhị thiếu gia nhà họ Tô đã hỏi về em. Nhà họ Tô là đối tác quan trọng của chúng ta, bây giờ em phải xuống lầu với anh.”

Diệp Minh rất không thích thái độ của hắn, cái nhà họ Diệp này cậu cũng chẳng có ý định ở lâu.

Ban đầu nếu không vì còn chút ảo tưởng về cha mẹ ruột thì cậu cũng sẽ không đồng ý quay về.

Cậu nhìn thẳng vào người trước mắt: “Vì anh đã nói rõ thì chúng ta hãy nói thẳng đi, nhà họ Diệp bây giờ cần tôi ra mặt để ổn định cái gọi là đối tác quan trọng của các người, chứ không phải là vì sinh nhật tôi. Các người đang cầu xin tôi giúp đỡ, chứ không phải tiền đề là tổ chức sinh nhật cho tôi. Tôi hy vọng anh làm rõ điều này, Diệp Khải.”

Diệp Khải không ngờ cậu nói chuyện không chút nể nang, nỗi tức giận tắc nghẽn trong lòng không thoát ra được, bởi vì những gì cậu nói quả thực là sự thật, việc yêu cầu cậu xuống không phải là để chúc mừng sinh nhật cậu, mà chỉ vì lợi ích của nhà họ Diệp.

“Em rốt cuộc muốn gì?”

“Trong vòng một tuần tới Diệp An không được bén mảng lại gần phòng tôi trong vòng hai mét, đồng ý thì tôi sẽ xuống.”

Một tuần sau cậu chắc cũng sắp dọn khỏi nhà họ Diệp rồi, cậu thực sự không có thiện cảm với Diệp An yếu đuối nhưng mưu mô hơn ai hết.

“Được, anh đồng ý với em.”

Diệp Minh tựa vào cửa: “Hy vọng anh kiểm soát nổi đứa em trai quý hóa đó. Bớt lượn lờ quanh phòng tôi.”

Diệp Khải có ý muốn nói vài lời bênh vực Diệp An, nhưng dù sao bây giờ thời gian cũng eo hẹp.

“Em mau đi thay quần áo đi.”

Diệp Minh không đáp, quay người lấy đại một bộ vest trong tủ, đó là bộ cậu mua hồi đi phỏng vấn, chỉ vừa người chứ cậu cũng chẳng rành về vest.

Tô Duy Nam khoanh tay đợi bên dưới, thỉnh thoảng nghịch điện thoại, còn Diệp An bên cạnh thì vẫn giữ nụ cười ngoan ngoãn đó, cậu ta khá phục tài của hắn.

Hai người bước xuống từ cầu thang xoay. Người đi trước là Diệp Khải, trưởng tử nhà họ Diệp, vẻ ngoài của hắn cũng được coi là cao cấp, nhưng chỉ cần người phía sau xuất hiện, toàn bộ hào quang trên người hắn lập tức bị che mờ.

Người đi phía sau dáng người cao ráo, thẳng thớm, lông mày và đôi mắt sâu thẳm, ngũ quan không cần bất kỳ sự tô điểm thêm nào, xương lông mày đầy đặn, đường quai hàm sắc nét như được điêu khắc, phong thái lạnh nhạt nhưng rất đỗi độc lập, khiến người ta không thể rời mắt.

Bộ vest bình thường khoác trên người cậu như có linh hồn, không thừa nụ cười, không rụt rè, cũng chẳng nịnh nọt, cậu đứng đó, không kiêu ngạo, không tự ti, như tách biệt khỏi đám đông.

Tô Duy Nam vốn định xem kịch hay, nhưng không ngờ vị thiếu gia thật này lại thật sự khác biệt, cậu ta nhìn Diệp Hoa Chấn, có chút không tin ông ta lại có thể sinh ra một người con có khí chất tốt như vậy, thì Diệp Khải dẫn người đến.

Sau khi nhị thiếu gia nhà họ Diệp xuống lầu, ánh mắt của không ít người đều tập trung lại. Đây là con trai thật của nhà họ Diệp, bị ôm nhầm bao nhiêu năm, ai nấy cũng có chút tò mò.

Tưởng rằng đứa con vừa được nhận về này sẽ có chút không thích nghi được với những dịp như thế này, nhưng biểu hiện của người thanh niên vừa rồi lại không hề có chút rụt rè nào.

Đứng thẳng tắp, rõ ràng chỉ là một bộ vest bình thường nhưng lại mặc như đồ may đo cao cấp, và dưới sự tương phản với vẻ ngoài nam tính, sâu sắc như được điêu khắc, mày kiếm mắt sao như vậy, hai người nhà họ Diệp kia ngược lại có chút trông có vẻ kém hơn hẳn.

Vẻ đẹp của Diệp Minh mang dáng dấp nam tính, còn Diệp An mềm mại quá mức, một người càng đứng càng sáng, một người lại vô cớ trở nên nhỏ bé.

“Đây là Tổng giám đốc Tô Duy Cảnh, đây là nhị thiếu gia Tô Duy Nam nhà họ Tô.”

Diệp Minh liếc nhìn hai người đối diện, biết đây là đối tác quan trọng của nhà họ Diệp mà Diệp Khải đã nói.

Ánh mắt cậu dừng lại trên khuôn mặt của hai người này một lúc, gần như ngay lập tức, tỉ lệ ngũ quan và hình dạng sọ não của hai người đã được cậu phác họa trong đầu, hai người trước mặt thực ra không có vẻ ngoài giống nhau, nhưng sọ não lại rất giống, quả thực là anh em ruột.

Tô Duy Nam muốn đối mắt với cậu nhưng lại phát hiện người này chỉ nhìn mặt cậu ta và anh trai cậu ta, chứ không nhìn vào mắt họ.

Cậu ta cảm thấy có chút thú vị, cười lên tiếng: “Cậu đang nhìn gì vậy?”

“Các anh trông khá giống nhau.”

Lời này vừa dứt, Tô Duy Cảnh cũng khẽ nhướng mày. Tô Duy Nam nghiêng đầu nhìn anh trai mình một cái: “Cậu chắc chúng ta giống nhau không? Từ nhỏ đến lớn ít ai nói chúng ta giống nhau lắm.”

Diệp Khải khẽ nhíu mày, ngay cả sắc mặt Diệp Chấn Hoa cũng không tốt lắm.

Cách ứng xử của Diệp Minh thật sự thiếu khéo léo... một câu khách sáo cũng không có, nhưng cậu vẫn thản nhiên nói tiếp: “Diện mạo không giống, cốt tướng thì giống.”

Cách nói này lại khơi dậy sự hứng thú của Tô Duy Nam.

“Sao cậu nhìn ra được vậy? Cậu học chuyên ngành mỹ thuật à?”

Lời này vừa dứt, Diệp Chấn Hoa lập tức lên tiếng chữa cháy: “Tiểu Minh hồi nhỏ thích vẽ, có thể nhạy cảm với cái này hơn một chút.”

Tô Duy Nam cười: “Tôi hỏi chơi thôi, tôi cũng học y, có nghiên cứu một chút về cốt tướng, cậu cũng học đại học rồi chứ? Học gì vậy?”

Tô Duy Nam từ nhỏ đã có một tật xấu, đó là chuyện gì cậu ta muốn biết thì phải hỏi cho ra lẽ, phá nồi hỏi đến cùng, bao nhiêu năm nay, ngoài Sở Diệc Hàn cùng cậu ta lớn lên nhưng đẳng cấp cao hơn cậu ta nhiều, ít ai có thể thoát khỏi hàng táng câu hỏi khó đỡ của cậu ta.

Nghe cậu ta nhắc lại, Diệp Minh cũng không cần phải giấu giếm: “Pháp y.”

Hai chữ này cứ thế thẳng thừng buông ra, sắc mặt Diệp Chấn Hoa có chút thay đổi, Diệp An khẽ cúi đầu, trong mắt lại có chút đắc ý, trong hoàn cảnh như thế này, nói với những người này rằng mình là người học giải phẫu tử thi, để Diệp Minh xuống có lẽ thật sự là một chuyện tốt.

Trên mặt Diệp Minh không có bất kỳ cảm xúc dư thừa nào, nhắc đến chuyên ngành của mình cũng không hề né tránh, những người xung quanh đều có chút ngạc nhiên, không ngờ con trai mà nhà họ Diệp tìm về lại học pháp y.

Riêng Tô Duy Nam lại cười một tiếng: “Chúng ta coi như cùng trong ngành y rồi, năm đó tôi tốt nghiệp môn giải phẫu học với điểm tuyệt đối, cậu trường nào, khóa nào?”

Một người khám bệnh cho người sống, một người vừa khám cho người sống lại vừa khám cho người chết, chẳng phải là cùng trong ngành y sao?

Diệp Minh biết rằng việc nói ra chuyên ngành của mình có thể khiến một số người cười nhạo, khinh bỉ, nhưng không ngờ lại gặp được một người có cách nhìn khác biệt như vậy.

“Đại học Y khoa Hoa Nam, khóa 18.”

Tô Duy Nam không ngờ lại trùng hợp đến vậy, mắt cậu ta sáng lên: “Thì ra là tiểu sư đệ! Ngành pháp y của Đại học Y khoa Hoa Nam chúng ta đứng đầu cả nước, điểm đầu vào còn cao hơn cả lâm sàng. Năm đó tôi cũng muốn thử rồi, nhưng điểm chỉ đủ vào lâm sàng thôi. Cậu được đấy! Nói đi, tòa giải phẫu của khoa các cậu có được vào tự do không?”

Nhắc đến tòa nhà giải phẫu, mắt Tô Duy Nam như gắn bóng đèn, nhìn chằm chằm vào người trước mặt. Ngành pháp y của Đại học Y khoa Hoa Nam nổi tiếng nhất không phải là nói suông. Muốn học tốt ngành pháp y, một là phải có giáo sư giỏi, hai là phải có đủ kinh nghiệm. Kinh nghiệm từ đâu mà có? Đương nhiên là từ việc giải phẫu thi thể mà ra.

Trình độ và kiến thức khi giải phẫu một thi thể và giải phẫu một trăm thi thể sao có thể giống nhau được? Và Đại học Y khoa Hoa Nam nổi tiếng nhất trong ngành không phải vì có phòng thí nghiệm tiên tiến nào, mà là vì nó có một tòa nhà giải phẫu độc nhất vô nhị, nơi thu thập số lượng mẫu thi thể và chủng loại đầy đủ nhất cả nước.

Diệp Minh không hiểu tại sao cậu ta lại phản ứng mạnh đến vậy nhưng vẫn gật đầu: “Ừm, chỉ cần quẹt thẻ ra vào là được.”

Tô Duy Nam lập tức lục lọi trong túi áo, nhưng tìm mãi vẫn không thấy danh thϊếp, lúc này cậu ta mới nhớ ra, hôm nay đi dự tiệc sinh nhật, thay đồ gấp quá nên quên mang theo.

Thế là cậu quay sang lục trong túi áo của anh trai.

“Anh, cho em mượn tờ giấy với cây bút.”

Tô Duy Cảnh hơi bất đắc dĩ, đưa cho cậu cây bút máy cùng tấm séc lúc nào cũng mang theo.

Tô Duy Nam lật mặt sau tờ séc, chìa ra trước mặt Diệp Minh, động tác thoải mái mà dứt khoát.

“Viết số điện thoại của cậu vào đây đi.”

“Gần đây tôi có mấy thí nghiệm cần vào tòa nhà giải phẫu, đến lúc đó cậu dẫn tôi vào nhé.”