Chương 19: Diệp Khải tìm đến

Lời nói của ông khiến Diệp Minh cảm thấy ấm lòng, từ sau khi cha mẹ của nhà họ Diệp trước đây qua đời, thầy giáo là người thân cận nhất với cậu.

“Con biết rồi thưa thầy, thầy yên tâm đi ạ.”

Cậu tiễn Vương Khánh Quốc đến bãi đậu xe, nhưng không hề biết phía sau đã có một đôi mắt theo dõi cậu từ lâu, tiễn Vương Khánh Quốc xong, Diệp Minh thong thả chuẩn bị quay về phòng bệnh, nhưng không ngờ lại bị chặn lại ở hành lang phòng bệnh, người trước mặt mặc một bộ vest màu xám đậm, vẻ ngoài bảnh bao không phải ai khác chính là cái gọi là anh trai ruột của cậu, Diệp Khải?

Diệp Chấn Hoa thúc giục gấp gáp, Diệp Minh thì không chịu nghe điện thoại của bất kỳ ai trong nhà họ, Diệp Khải hai ngày nay chỉ có thể ở trường của Diệp Minh để hỏi thăm tung tích của cậu, nhưng mấy người bạn thân thiết của Diệp Minh lại càng kín tiếng, hắn vẫn cứ bám theo họ và tình cờ nghe được Diệp Minh lại đi làm hộ lý cho người khác, hắn còn tưởng cậu rời khỏi nhà họ Diệp với vẻ mặt cứng rắn như vậy thì có tài cán gì ghê gớm lắm, không ngờ lại đi làm công việc phục vụ người khác này, hắn từ tận đáy lòng khinh thường Diệp Minh, nhưng hợp đồng gia hạn với nhà họ Tô sắp đến hạn, lúc này hắn đương nhiên phải làm cho cậu trở về nhà họ Diệp trước đã.

“Diệp Minh, muốn tìm em thật không dễ chút nào.”

Tâm trạng tốt đẹp của Diệp Minh vừa nãy khi nhìn thấy Diệp Khải lập tức tiêu tan hết, cậu lại trở về với cái vỏ bọc lạnh lùng như khi còn ở nhà họ Diệp, có lẽ bản thân cậu cũng không nhận ra rằng khoảng thời gian rời khỏi nhà họ Diệp này cậu đã thư thái hơn rất nhiều, cậu không phải là thánh nhân, cậu không phải là không để ý đến ánh mắt của người khác, lời nói của người nhà họ Diệp há chẳng phải là đâm thẳng vào tim cậu sao, cho nên cậu chỉ có thể trở nên lạnh lùng, giả vờ như mình không hề để tâm mà thôi.

Và bây giờ cái mặt nạ đó lại một lần nữa được đeo lên mặt cậu khi đối diện với Diệp Khải.

“Có chuyện gì?”

Diệp Khải nghĩ đến mục đích đến đây, cố gắng xoa dịu bầu không khí giữa mình và Diệp Minh.

“Không có việc gì thì không thể đến tìm em sao, dù sao em cũng mang họ Diệp mà. Hôm đó em giận nhưng cũng đã qua nhiều ngày rồi, cũng nên bỏ qua đi chứ, làm gì có chuyện nhiều ngày không về nhà như vậy. Ba mấy ngày nay ngày nào cũng nhắc đến e,, về với anh đi.”

Đây gần như là lần Diệp Khải đối xử hòa nhã nhất với Diệp Minh, nhưng người trước mặt lại không hề bị lời nói của hắn làm lung lay, ngược lại còn nhếch mép cười, nhướn mày, cậu vốn dĩ có ngũ quan góc cạnh, khi nhìn chằm chằm vào người khác như vậy luôn khiến người ta có cảm giác áp bức.

“Tôi nhớ hôm đó anh từng nói, tôi ra khỏi cửa nhà họ Diệp thì đừng quay về nữa. Diệp đại thiếu gia tuổi không lớn mà đã bắt đầu mắc chứng hay quên rồi sao?”

Diệp Khải bị câu nói này chặn họng, mặt hắn lúc xanh lúc trắng, lời hắn nói hôm đó đương nhiên là cứng rắn, nhưng bây giờ lại bị ép buộc phải hạ mình cầu xin Diệp Minh quay về vì hợp tác với Tô thị, nghĩ đến đây trong lòng hắn càng thêm khó chịu, hắn cố gắng nén cơn giận trong lòng.

“Lần trước anh nói là lời nói trong lúc tức giận, chúng ta là người một nhà sao anh lại không cho em về nhà? Mẹ mấy ngày nay cũng nhớ em, đừng giận dỗi nữa, mau về nhà với anh đi.”

Diệp Minh nhớ lại ngày đầu tiên cậu vào nhà, cách đối xử khác biệt của Chu Mỹ Vân với cậu và Diệp An, nghe lời này suýt chút nữa bật cười thành tiếng.

“Tôi nghĩ tôi đã nói đủ rõ rồi, tôi sẽ không quay về đâu. Nhà họ Diệp vốn dĩ chỉ có anh và Diệp An là hai người con trai thôi. Sau này cứ như cũ, anh đi đường lớn của anh, tôi đi đường một mình của tôi.”

Diệp Khải nhíu mày: “Em nói vậy là có ý gì? Muốn tự lập môn hộ à?”

Diệp Minh vòng qua hắn định bỏ đi.

“Anh muốn giải thích thế nào thì giải thích đi.”

Diệp Khải càng kéo mạnh tay cậu, Diệp Minh đương nhiên không muốn dây dưa với hắn thêm nữa, muốn hất tay hắn ra, nhưng cánh tay lại bị Diệp Khải giữ chặt, ngọn lửa trong lòng cuối cùng cũng không kìm được nữa.

“Rốt cuộc em muốn làm gì? Không ở yên trong nhà họ Diệp tốt đẹp, lại đến cái bệnh viện này làm hộ lý hầu hạ người ta bưng phân bưng nướ© ŧıểυ, thể diện của nhà họ Diệp em không hề quan tâm chút nào.”

Những lời này khiến cơn giận đã tích tụ trong lòng Diệp Minh hơn nửa tháng bùng cháy dữ dội, cậu đột nhiên hất tay Diệp Khải ra, vẻ mặt đã lạnh lùng như băng, đôi mắt đen sâu thăm thẳm như dáng vẻ của một con thú sắp nổi giận nhìn chằm chằm vào người trước mặt, có cả tức giận lẫn chế giễu.

“Ha, anh không hiểu tiếng người sao? Tôi không định về nhà họ Diệp nữa. Nhà họ Diệp cứ coi như không có tôi là con trai đi. Chẳng phải điều này cũng toại nguyện ý muốn của các người sao? Bây giờ lại đến nói gì đó bảo tôi quay về, không thấy quá giả dối sao?”

Nhà họ Diệp không thích cậu thì cậu cũng đâu có cần coi trọng những hành vi của nhà họ Diệp, chẳng qua chỉ là một lũ người ích kỷ mà thôi.

Hai người họ tranh cãi trong hành lang yên tĩnh này càng trở nên rõ ràng hơn, người của Sở Diệc Hàn cũng đang canh gác ở tầng này, lúc này chú ý đến tình hình bên này, thấy người bên kia không phải hạng dễ đối phó, anh ta vẫn quay về phòng bệnh của Sở Diệc Hàn để báo cáo.

...