Sở Diệc Hàn ý thức vẫn còn tỉnh táo, chỉ là hô hấp càng ngày càng khó khăn, ống thở oxy đã được thay bằng mặt nạ oxy, Tô Duy Nam sốt ruột muốn chửi thề.
“Kiểm tra ra chưa? Rốt cuộc là thuốc gì?”
Diệp Minh nhìn thấy một bác sĩ trẻ tuổi mặc áo blouse trắng chạy như điên đến.
“Kiểm tra ra rồi, là một loại thuốc cầm máu mới, thường dùng trong cấp cứu cầm máu.”
Diệp Minh nghe thấy ở cửa, trong lòng thắt lại, thuốc cầm máu có thể thay đổi trạng thái lưu thông của máu, làm cho máu đông lại, nếu huyết khối di chuyển đến tim, gây ra nhồi máu cơ tim...
Cậu không dám nghĩ tiếp nữa, nắm chặt tay bên người, cậu đang nghĩ thì Sở Diệc Hàn đã được đẩy ra khỏi phòng bệnh, cậu bước tới một bước.
“Bác sĩ Tô, thế nào rồi?”
Trán Tô Duy Nam đầy mồ hôi.
“Thật suýt chết đó, may mà lượng thuốc vào cơ thể chưa nhiều, kịp thời phát hiện huyết khối và dùng thuốc tiêu sợi huyết. Tối nay cậu ấy phải vào phòng chăm sóc đặc biệt theo dõi một đêm?”
Viện trưởng bệnh viện nhìn Diệp Minh.
“Nghe nói Tiểu Diệp phát hiện ra người đó không đúng, thật quá nguy hiểm đó, đây là vì liều lượng thuốc ít, nếu thực sự đã truyền hết vào...”
Viện trưởng lắc đầu không nói tiếp nữa, liều thuốc đông máu lớn như vậy nếu tiêm vào thì dù người không bị nhồi máu cơ tim mà chết ngay, thì sau này cũng là những phiền phức vô tận.
Khi Diệp Minh đưa Sở Diệc Hàn đến phòng chăm sóc đặc biệt, cậu không rời mắt khỏi người trên giường, Sở Diệc Hàn lúc này vẫn còn ý thức, chỉ là trên người nối quá nhiều thiết bị giám sát nên có chút không nói được lời nào, nhưng vẫn liếc mắt một cái đã nhận ra sự căng thẳng và lo lắng của Diệp Minh.
Anh khẽ cử động ngón tay, Tô Duy Nam lập tức cúi đầu.
“Muốn gì?”
Chỉ thấy ngón tay tái nhợt thiếu sức sống đó vòng qua Tô Duy Nam chỉ vào người thanh niên bên cạnh anh, Diệp Minh đương nhiên nhìn thấy, anh chỉ vào mình, Sở Diệc Hàn khẽ gật đầu, Tô Duy Nam có chút khó chịu tránh ra.
“Thôi được, hai người cứ nói nhỏ với nhau đi.”
Mặc dù Diệp Minh đã xem vô số thi thể, không biết đã thấy bao nhiêu thi thể chết với đủ kiểu dáng khác nhau trên bàn giải phẫu, nhưng với tư cách là một pháp y thì điều đó cũng đồng nghĩa với việc khi cậu nhìn thấy những người này đều đã là thi thể rồi, cậu chỉ có thể thông qua các phương pháp giải phẫu để suy đoán họ đã trải qua những gì trước khi chết, họ đã gặp phải điều gì trong những giây phút cuối cùng, đối với cậu, những điều này đều có thể trở thành những dòng chữ lạnh lùng trong báo cáo khám nghiệm tử thi.
Nhưng Sở Diệc Hàn lại khác, hôm nay anh cứ như vậy mà không báo trước, nửa bước chân đã đặt vào ranh giới sinh tử ngay trước mắt cậu, đến tận bây giờ cậu vẫn chưa hoàn hồn, ngây người bước tới.
Sở Diệc Hàn nhìn thấy cậu bị dọa sợ, hoàn toàn không còn cái vẻ tinh thần lúc nãy khi vạch trần cô y tá giả mạo, anh khẽ ngoắc tay, Diệp Minh liền cúi người xuống, giọng nói của người đó qua lớp mặt nạ oxy gần như không nghe thấy: “Bị dọa rồi sao?”
Ba từ ngắn ngủi đó lại khiến tinh thần Diệp Minh thả lỏng hơn một chút, cậu rất thành thật không cố tỏ ra mạnh mẽ: “Vâng, nhưng anh sẽ không sao đâu.”
Sở Diệc Hàn khẽ nhắm mắt, hàng mi dày đặc khẽ rung động trước mặt Diệp Minh, khiến tim cậu cũng theo đó mà đập loạn.
Diệp Minh vừa từ phòng chăm sóc đặc biệt bước ra thì thấy hai cảnh sát đang đi tới, nhìn chừng ba mươi tuổi, bên cạnh còn có y tá trưởng.
“Vừa nãy nếu không phải Tiểu Diệp phát hiện ra thì thực sự đã xảy ra chuyện lớn rồi.”
Người cảnh sát lớn tuổi hơn nhìn sang, làm dịu đi vẻ mặt, rồi nhẹ nhàng lên tiếng: “Cậu là Diệp Minh phải không, có tiện về đồn làm biên bản lời khai không?”
Diệp Minh nhìn cánh cửa phòng giám hộ, dừng lại một chút rồi gật đầu, ngồi trên xe cảnh sát đi đến cục công an, đây không phải là lần đầu tiên cậu đến cục công an, trước đây cũng đã đi vài lần cùng thầy Vương, chỉ là lúc đó cậu đến trung tâm pháp y.
“Uống chút nước đi, đừng căng thẳng, chúng tôi chỉ muốn hỏi một chút về tình hình thôi.”
Một cảnh sát trẻ đặt một cốc giấy trước mặt Diệp Minh rồi cười nói, Diệp Minh không phải là nghi phạm, đương nhiên không cần vào phòng thẩm vấn để hỏi chuyện, nói chung, những cuộc hỏi chuyện mang tính chất lập biên bản như vậy hoàn toàn không cần đến cục công an, có thể làm biên bản ngay tại bệnh viện, nhưng khi Lưu Khoa nhìn thấy cô “Lưu Vy” giả kia thì lại kiên quyết muốn gặp Diệp Minh.
Bởi vì anh ta làm cảnh sát hình sự bao nhiêu năm rồi mà đây là lần đầu tiên anh ta thấy một kiểu “trang điểm” tài tình đến vậy, nếu không phải là người vô cùng quen thuộc thì nhìn kỹ cũng không thể phát hiện ra điều bất thường, ngay cả những người khác ở trạm y tá cũng không phát hiện ra cô ta có vấn đề gì thì đủ thấy, nhưng Diệp Minh tính ra cũng không quá thân quen với Lưu Vy, làm sao vừa chạm mặt đã phát hiện ra điều không đúng?
Diệp Minh lúc này đang ngồi trong phòng nghỉ, và người hỏi chuyện không chỉ có hai cảnh sát trước mặt cậu, mà còn vây quanh một vòng, Lưu Khoa thổi thổi lá trà trong bình giữ nhiệt, nhìn tuổi Diệp Minh cũng không lớn lắm, anh ta sợ làm người ta sợ hãi, cố gắng mỉm cười rồi lên tiếng: “Cậu đừng căng thẳng nhé, họ chỉ tò mò làm sao cậu phát hiện ra Lưu Vy đó có điểm không đúng thôi.”
Diệp Minh nhìn những cơ mắt căng cứng của người cảnh sát lớn tuổi này, liền biết người trước mắt này không thường cười, cậu rất muốn nói với anh ta rằng: Hay là anh đừng cười nữa.