Chương 15: Cái cứng cái mềm

Diệp Minh đã chăm sóc Sở Diệc Hàn nhiều ngày như vậy đương nhiên đã rất rõ về vết thương của anh, nhưng sự rõ ràng này và việc đưa vào báo cáo giám định thương tích lại khác nhau.

“Anh Sở, lát nữa em giúp anh thay thuốc nhé.”

Người nằm trên giường cười một tiếng, trêu chọc Tô Duy Nam: “Ừm, tiền chăm sóc của anh quả nhiên không uổng phí, bây giờ Tiểu Diệp còn làm cả việc của y tá nữa.”

Tô Duy Nam giả vờ nói nhỏ nhưng thực ra dùng giọng mà ai cũng có thể nghe thấy để nói “chuyện riêng tư” với Diệp Minh: “Cậu ta có nói một ngày trả cho cậu bao nhiêu tiền không?

Nhắc đến chuyện này trước mặt Sở Diệc Hàn, Diệp Minh có chút ngượng ngùng, khẽ lắc đầu, Tô Duy Nam tặc lưỡi: “Tôi nói Tổng giám đốc Sở này, cái này là cậu sai rồi đó. Tiểu Diệp của chúng ta tận tâm tận lực như vậy, Tổng giám đốc Tần sẽ không định quỵt tiền chứ?”

Tổng giám đốc Sở liếc nhìn người lúc nào cũng muốn châm ngòi ly gián, rồi vẫy tay với Diệp Minh, Diệp Minh ngoan ngoãn đi đến, anh khá thích trêu chọc cậu nhóc trước mặt này.

“Tiểu Diệp đã làm nhiều ngày như vậy sao không hỏi về lương bổng đãi ngộ gì cả?”

Lỡ như anh là một kẻ keo kiệt trả quá ít thì sao? Đã đi làm hơn một tuần rồi, cậu nhóc này chỉ chuyên tâm chăm sóc anh, thậm chí còn không có ý định thăm dò về lương bổng đãi ngộ từ bên ngoài, Diệp Minh nhìn anh, đôi mắt đen láy trong veo, khi nhìn chằm chằm vào một người luôn mang lại cảm giác vô cùng nghiêm túc.

“Anh không phải nói em không cần lo lắng sao?”

Câu nói hiển nhiên này khiến Sở Diệc Hàn sững sờ một chút, lúc này mới nhớ ra khi anh và Diệp Minh vừa gặp mặt thì hình như đã nói về vấn đề lương bổng thì không cần lo lắng, cậu nhóc này quá thật thà rồi, anh đột nhiên cười lên, kéo theo vết thương ở ngực, anh vừa ôm vết thương ở ngực vừa ho khẽ cười.

“Em không sợ anh lừa em sao, nếu sau này đi làm em bị sếp bán thì sao? Đứa ngốc này.”

Diệp Minh cũng cười, cậu đột nhiên cầm lấy cuốn sách pháp y trên bàn bên cạnh.

“Em thi biên chế, không có sếp nào bán em cả.”

Một câu nói khiến những người trong phòng bật cười, lần này, quả thực Diệp Minh là người thay thuốc cho vết thương trên người Sở Diệc Hàn, vì việc giám định thương tích yêu cầu mô tả chi tiết vị trí phẫu thuật, kích thước và hình dạng của vết thương, cậu lấy một cái thước trong suốt đo khắp người Sở Diệc Hàn, Tô Duy Nam cười gian tiến lại gần.

“Tiểu Diệp trước đây khi dùng thước đo đều là đo thi thể phải không, thế nào rồi? Hôm nay đo người sống có cảm giác đặc biệt gì không?”

Lời này vừa thốt ra, Sở Diệc Hàn đã cảm thấy chiếc thước dán trên da mình lạnh hơn hai phần, anh khẽ ngẩng mắt lên, vừa hay chạm phải ánh mắt của Diệp Minh cũng đang ngẩng lên.

Sở Diệc Hàn là người lên tiếng trước, khẽ nhướn mày: “Có khác biệt không?”

Diệp Minh trong lòng lẩm bẩm, đương nhiên có khác biệt rồi, đầu óc chưa kịp suy nghĩ đã nói ra: “Một cái cứng một cái mềm.”

Nói xong, căn phòng đột nhiên im lặng như tờ, Diệp Minh lúc này mới nhận ra mình vừa nói gì, sau đó căn phòng liền bùng nổ một trận cười lớn, Tô Duy Nam chỉ vào Sở Diệc Hàn cười ngả nghiêng: “Ha ha, cậu ấy nói cậu mềm, ôi trời, cười chết tôi rồi, cười chết tôi rồi...”

Sở Diệc Hàn hiếm khi mặt mày tối sầm, khẽ nheo mắt nhìn kẻ đầu sỏ bên cạnh, Diệp Minh trong phút chốc thậm chí còn cảm thấy gáy mình lạnh toát.

“Mềm đến mức nào? Hửm?”

Diệp Minh trong lòng đã kêu cứu rồi, tiếc là không ai nghe thấy.

“Anh Sở, là em nói bừa đó.”

Sở Diệc Hàn nửa thân trên để trần, trên người vẫn còn những miếng băng gạc lớn nhỏ, nhưng như vậy cũng không thể che giấu được vóc dáng săn chắc của anh, dáng người vai rộng eo thon có lẽ chính là đang nói người có vóc dáng như anh, Diệp Minh cúi đầu như chim cút, Sở Diệc Hàn nhìn đỉnh đầu đen nhánh của cậu, cố nhịn xúc động mới không đưa tay lên xoa đầu cậu.

Diệp Minh là lần đầu tiên giám định thương tích mà đỏ bừng mặt, buổi chiều cậu gọi điện cho thầy mình, nói sơ qua tình hình bên này.

“Thầy ơi, báo cáo giám định thương tích em đã điền xong rồi, ngày mai sẽ có người gửi đến thầy ạ.”

Vương Khánh Quốc đương nhiên không nói hai lời: “Nhóc con, con ở bệnh viện thế nào rồi? Gia đình này có dễ phục vụ không? Thầy nói cho con biết, nếu có tủi thân thì đừng có nén trong lòng.”

Vương Khánh Quốc sợ rằng tiểu đồ đệ nhút nhát của mình thực sự gặp chuyện lại cứ nén trong lòng không nói, Diệp Minh đương nhiên biết thầy lo lắng cho mình: “Thầy yên tâm đi ạ, không ai làm khó con đâu, ngày mai thầy đến xem là biết ngay thôi mà.”

Tô Duy Nam ở chỗ Sở Diệc Hàn dùng bữa trưa, sau bữa ăn, Bùi Vân Dao liền đến, cậu ta lập tức theo bản năng ngồi thẳng lưng, tiếc là đối phương không hề nhìn cậu ta lấy một cái, đi thẳng đến bên giường của Sở Diệc Hàn, phần dưới xương sườn bên phải của anh bây giờ vẫn còn nối một ống, phía dưới ống còn nối một chai dẫn lưu 800ml.

“Chai được thay từ sáng hôm qua phải không?”

Diệp Minh lập tức tiến lên nói: “Đúng vậy, được thay từ sáng hôm qua, bên trong vốn có 200ml dung dịch, bây giờ tính cả lượng dịch dẫn lưu từ khoang ngực ra tổng cộng khoảng 240ml.”

Nghĩa là dịch tích tụ trong khoang ngực đã ra được 40ml, Diệp Minh cũng không hiểu rõ lắm.

“Bác sĩ, số này có nhiều không? Tôi thấy ít hơn mấy ngày trước khá nhiều.”

Bùi Vân Dao gật đầu: “Ừm, phim chụp phổi hôm qua tôi xem rồi, phổi vẫn còn hơi bị chèn ép, nhưng so với trước thì đã hồi phục khá nhiều. Cái vận động bị động cậu giúp cậu ta làm hai hôm trước chắc vẫn có hiệu quả. Hôm nay quan sát thêm một chút, nếu ngày mai dịch dẫn lưu vẫn như hôm nay thì có thể xem xét rút ống rồi.”

Sở Diệc Hàn nghe thấy lời này thì trong lòng như bừng sáng.

“Cảm ơn bác sĩ Bùi.”

“Được, nghỉ ngơi thật tốt nhé, tối nay thử ngừng thuốc giảm đau một ngày được không?”

Dùng thuốc giảm đau quá lâu dễ bị phụ thuộc, Sở Diệc Hàn đương nhiên không có vấn đề gì, khi Bùi Vân Dao ra ngoài, ánh mắt anh ta vẫn không dừng lại một khắc trên người Tô Duy Nam, ngược lại, Tô nhị thiếu gia vừa nãy còn hứng thú bừng bừng như con khỉ nhảy múa lại có vẻ hơi héo hắt.

Sở Diệc Hàn liếc nhìn cậu ta: “Tự làm tự chịu.”

Diệp Minh mắt không nhìn tai không nghe, mấy ngày nay cậu cũng nhận ra không khí giữa Tô nhị thiếu gia và bác sĩ Bùi hình như không được bình thường, bác sĩ Bùi hình như không mấy để ý đến bác sĩ Tô, nhưng mỗi lần bác sĩ Tô nhìn thấy bác sĩ Bùi đều theo bản năng yên lặng lại, ánh mắt có chút phức tạp, hình như có chút chột dạ?

Tuy nhiên, cậu không phải là người thích tò mò chuyện riêng tư của người khác, nên chưa bao giờ nhiều lời.

Có lẽ vì ban đêm năng lượng của con người khó bị phân tán, nên cảm giác đau vết thương trong không gian yên tĩnh lại bị khuếch đại, thực ra so với mấy đêm đầu sau phẫu thuật thì đã đỡ hơn rất nhiều rồi, nhưng cơn đau này tuy không dữ dội nhưng lại dai dẳng và khó chịu, khiến người ta khó ngủ.

Tinh thần của Sở Diệc Hàn đã rất kém rồi, người cũng mệt mỏi rã rời, nhưng lại bị cơn đau giày vò mà không ngủ được, Diệp Minh vẫn là từ trên giường xuống.

“Anh Sở, đau lắm không? Hay là em đi hỏi bác sĩ Khương nhé, tiêm nửa mũi thì sao?”

Dù sao vết thương cũng chưa lành hoàn toàn, thuốc giảm đau cũng không thể nói dừng là dừng được, cảm giác buồn ngủ mà không ngủ được là khó chịu nhất, Sở Diệc Hàn đành gật đầu, Diệp Minh đi ra ngoài, nhưng không ngờ lần này đi ra ngoài, người trong phòng suýt nữa lại gặp nguy hiểm đến tính mạng.