Diệp Minh có chút xin lỗi nhìn sang, ánh mắt Sở Diệc Hàn vẫn còn chút mơ màng của người vừa tỉnh giấc.
“Xin lỗi, em làm ồn đến anh rồi.”
Sở Diệc Hàn khẽ lắc đầu, chống người ngồi dậy một chút.
“Không sao, ngủ đủ rồi.”
Những ngày ở bệnh viện gần như là khoảng thời gian anh ngủ nhiều nhất trong những năm qua, buổi chiều, anh bảo Diệp Minh đặt máy tính lên chiếc bàn nhỏ, nhưng chỉ xem vài email khẩn cấp xong thì đã thấy đầu óc choáng váng dữ dội, đành phải nhắm mắt nghỉ ngơi một lát.
Diệp Minh rót cho anh một cốc nước, Sở Diệc Hàn uống hai ngụm nước rồi ngước mắt nhìn cuốn sách Diệp Minh đang đọc, trên đó dường như là một sơ đồ giải phẫu cơ thể người, thực ra hai ngày nay anh hình như đã thấy mấy cái sơ đồ giải phẫu như vậy trên sách của cậu rồi, nghĩ đến việc học y đương nhiên là không thể tránh khỏi việc tiếp xúc với những thứ này.
Nước ấm làm dịu đi cơn ho ở ngực, nhưng giọng nói vẫn có chút khàn khàn.
“Đang ôn tập à?”
“Vâng, xem sách chuyên ngành ạ.”
Màn hình điện tử khiến cậu có chút không thoải mái, anh đưa tay lên.
“Cho tôi xem sách của em được không?”
Diệp Minh đương nhiên không có ý kiến gì, đưa tay đưa cuốn sách cho anh, Sở Diệc Hàn nhìn bìa ngoài, hóa ra là cuốn “Giải phẫu học”, cuốn sách này rất dày, nhìn có vẻ thường xuyên được lật dở, anh ngẩng đầu.
“Thi chuyên ngành còn phải thi giải phẫu học sao?”
Mặc dù anh không hiểu rõ lắm, nhưng kỳ thi ở bệnh viện không phải nên tập trung vào các môn lâm sàng sao? Diệp Minh cũng ngẩn người một chút, cậu thi pháp y, không thi giải phẫu thì thi gì? Cậu mở to mắt nhìn người trên giường: “Phải thi ạ, còn phải thi nhiều môn nữa.”
Cuốn “Giải phẫu học” này là cuốn cơ bản nhất, ngoài ra còn rất nhiều cuốn sách khác cũng sẽ liên quan, Sở Diệc Hàn cũng cảm thấy có gì đó không đúng, đột nhiên ánh mắt quét qua một cuốn sách bìa đỏ bên cạnh tay Diệp Minh, hình như ghi là “3000 bài tập trắc nghiệm hành chính”. Trắc nghiệm hành chính? Trắc nghiệm hành chính không phải là kỳ thi công chức sao? Anh có chút kỳ lạ hỏi: “Bây giờ thi vào bệnh viện còn phải thi trắc nghiệm hành chính nữa sao?”
Diệp Minh cũng dừng lại một chút rồi lên tiếng: “Em không có ý định thi vào bệnh viện ạ.”
Sở Diệc Hàn khẽ nheo mắt, nhận thấy có gì đó không đúng, ngày nào cũng thấy cậu đọc sách mà anh ấy còn không biết cậu học chuyên ngành gì.
“Tiểu Diệp học chuyên ngành gì vậy? Lâm sàng?”
Lời này khiến Diệp Minh cũng ngẩn người, Tô Duy Nam giới thiệu cậu đến đây mà không nói cho người này biết cậu học chuyên ngành gì sao? Liên hệ với những câu hỏi gần đây của Sở Diệc Hàn, cậu cảm thấy có lẽ người này thực sự không biết cậu học gì, nghĩ đến việc cậu là Tổng giám đốc Sở thị, lại nghĩ đến thái độ của người nhà họ Diệp đối với cậu, lòng cậu trùng xuống.
Sở Diệc Hàn rất tinh tế trong việc quan sát cảm xúc của người khác, cảm xúc rõ ràng có chút bất ổn của Diệp Minh đương nhiên anh cảm nhận được, trong lòng không khỏi có chút tò mò, cậu nhóc này học cái gì mà lại bí ẩn đến vậy? Anh không thúc giục, cứ dựa vào đầu giường nén cơn ho chờ đợi.
Một lúc sau, Diệp Minh mới ngẩng đầu, trong đôi mắt đen trắng rõ ràng đã không còn bất kỳ cảm xúc nào, đây là một sự phòng bị thầm lặng.
“Pháp y.”
Pháp y? Câu trả lời này rõ ràng là Sở Diệc Hàn cũng không ngờ tới, trong đầu lại một lần nữa vang lên lời của Tô Duy Nam: “Ài, nhắc đến cậu nhóc này thì cậu với cậu ta cũng coi như có duyên đó. Điểm thi đại học cũng là 721, học giỏi phẩm chất tốt... muốn tôi giúp cậu ta giới thiệu một công việc làm thêm, hay là cậu nhận đi, cậu yên tâm, tiểu sư đệ này của tôi chuyên môn không có vấn đề gì, chăm sóc cậu thì đúng chuyên ngành rồi.”
Pháp y, chuyên ngành này thực sự đúng chuyên ngành sao? Tổng giám đốc Sở hiếm khi bình tĩnh trước mọi biến cố mà trên mặt cũng không biết nên biểu lộ cảm xúc gì, thực ra trong lòng Diệp Minh, ấn tượng về Sở Diệc Hàn rất tốt.
Mặc dù cậu không hiểu rõ tình hình của các công ty lớn, nhưng cũng hiểu rằng nhà họ Sở và nhà họ Tô đều là những thế lực mà nhà họ Diệp muốn bám víu, nhưng Sở Diệc Hàn lại không hề có cái vẻ kiêu căng đó, cậu dừng lại một chút, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào người nằm trên giường.
“Anh có để bụng không?”
Sở Diệc Hàn rõ ràng nhìn thấy trong đôi mắt đen đó có vài phần cẩn trọng, anh xuất thân từ ngành luật, những năm đầu khi làm luật sư cũng từng tiếp xúc với pháp y, hiểu rằng ngay cả trong xã hội hiện tại, một số người vẫn có chút kiêng kỵ với nghề này, lập tức hiểu được sự phòng bị trong mắt cậu vừa nãy.
Anh không nhịn được liền dịu đi ánh mắt, giọng nói khẽ điều chỉnh: “Đương nhiên không để bụng? Pháp y thì sao? Người làm nghề kỹ thuật, là nhân tài.”
Lời nói của Sở Diệc Hàn vô cớ khiến lòng Diệp Minh thanh thản hơn rất nhiều, cậu không nhìn thấy sự lấp liếʍ hay dỗ dành trong đôi mắt đó, dường như trong mắt Sở Diệc Hàn, pháp y thực sự chỉ là một chuyên ngành, một nghề nghiệp, hóa ra không phải tất cả những người giàu có đều xem thường chuyên ngành pháp y.
Nghĩ vậy, khóe mắt cậu cũng giãn ra, vẻ ngoài của cậu không tinh tế, mà là tuấn tú và hào sảng, khi nhíu mày sẽ có một cảm giác nghiêm túc, nhưng khi cười thì ngũ quan sáng sủa lập tức toát lên một vẻ nắng ấm.
“Cảm ơn anh.”
Sở Diệc Hàn lăn lộn thương trường nhiều năm, từ vẻ mặt của Diệp Minh khi nhắc đến chuyên ngành vừa nãy liền đoán được cậu có thể đã trải qua chuyện gì đó, anh khẽ nâng người lên một chút, vỗ vỗ cánh tay cậu, ánh mắt sâu thẳm tuấn tú mang theo vài phần ý cười ôn hòa.
“Nếu em thực sự yêu thích chuyên ngành này thì cứ kiên trì, đừng bận tâm đến ánh nhìn của người khác. Pháp y càng cần dũng khí và chuyên môn. Những tiếng nói tiêu cực đó em không thể thay đổi, nhưng em có thể phớt lờ.”
Một đoạn dài lời nói khiến Sở Diệc Hàn có chút khó thở, vì dịch tích tụ trong phổi mà không khí không thể lấp đầy toàn bộ phổi, ngực anh giống như bị nhét một cục bông vậy, tắc nghẽn dữ dội, nhưng ánh mắt vẫn nhìn người thanh niên trước mặt.
Lần này Diệp Minh cười thật lòng, khẽ nhướn mày, lộ ra vẻ tràn đầy khí thế đúng với tuổi của mình.
“Em không sợ những lời nói của họ, em thậm chí còn không sợ lần đầu tiên vào phòng giải phẫu.”
Trong lời nói còn có chút ý giận dỗi, cậu thực ra không hề bận tâm đến ánh mắt của người khác, còn đối với người nhà họ Diệp, là do cậu đặt kỳ vọng quá cao, là do cậu kỳ vọng quá nhiều vào cái gọi là tình thân, nên mới bận tâm đến ánh mắt của họ.
Sở Diệc Hàn càng thích Diệp Minh như vậy, người trẻ tuổi thì nên có sức sống và năng động như thế, hai người đang nói chuyện thì Tô Duy Nam bước vào, Sở Diệc Hàn nhìn cậu ta bằng ánh mắt nửa cười nửa không, đã ở cùng anh nhiều năm như vậy, Tô Duy Nam theo bản năng cảm thấy nguy hiểm, lùi lại một bước, nhìn Diệp Minh một bên, giả vờ nói nhỏ với cậu: “Cậu chọc giận cậu ta à?”
Diệp Minh lắc đầu, đôi mắt phượng hẹp dài của Sở Diệc Hàn khẽ liếc nhìn người vừa bước vào cửa.
“Tiểu Diệp chăm sóc tôi đúng chuyên ngành, phải không, bác sĩ Tô?”
Tô Duy Nam lúc này mới biết là đã bị lộ tẩy, nhưng nhìn vẻ mặt của hai người thì cậu ta biết Sở Diệc Hàn nhất định sẽ không để bụng chuyện chuyên ngành của Diệp Minh, nên cũng không sợ gì cả.
“Tôi nói không đúng sao? Tiểu Diệp của chúng ta có chỗ nào làm không tốt? Là mát-xa cho cậu không đúng cách, hay là phục vụ không chu đáo? Người ta còn vì cậu mà đẩy dịch ứ trong ngực giúp cậu vận động bị động. Tổng giám đốc Sở đây là chê chuyên môn của người ta rồi sao? Tiểu Diệp, không sao đâu, nếu cậu ta chê cậu thì tôi giúp cậu đổi việc, sư huynh tôi đây có nhiều bệnh nhân lắm, không thiếu gì đại gia đâu, cậu ta không cần cậu thì cậu theo tôi.”
Sở Diệc Hàn nhìn vẻ mặt vội vàng muốn chống lưng của cậu định mở miệng, thì bị một trận ho dữ dội cắt ngang tiếng nói, tay anh ghì chặt vào vị trí tim, cảm giác ngạt thở do thiếu không khí trong phổi rõ ràng, sắc mặt đều có chút đỏ bừng, khóe mắt cũng bắt đầu đỏ hoe, nhưng vẫn cố gắng nhìn về phía Diệp Minh.
“Em, em, khụ khụ, đừng nghe cậu ta nói bừa.”
Diệp Minh vội vàng tiến lên giúp anh vỗ lưng, động tác vô cùng thành thạo.
“Em biết, em biết, anh Sở anh đừng vội.”
Trong mắt Diệp Minh đầy vẻ lo lắng, chỉ sợ anh bị sặc, Sở Diệc Hàn trong lúc ho hắt hơi ngẩng mắt, trong mắt rõ ràng mang theo sự xảo quyệt.
“Cậu bớt châm ngòi ly gián đi.”
Tô Duy Nam nhìn đôi mắt trong veo đó, rồi lại nhìn Diệp Minh vẻ mặt lo lắng giúp Sở Diệc Hàn vỗ lưng, khẽ nhe răng, cái tên vỏ ngoài trắng trẻo bên trong đen thui này, làm cho người ta mê mẩn chết đi được, cậu ta ngồi xuống cạnh giường.
“Vì thân phận của Tiểu Diệp của chúng ta đã được tiết lộ rồi, vừa hay giám định thương tích của cậu vẫn chưa làm, hay là tiện tay dùng Tiểu Diệp của chúng ta đi.”
Sở Diệc Hàn nhớ lại hôm đó Diệp Minh đã nói để anh tiến hành giám định pháp y, liền cười.
“Tiểu Diệp có tư cách giám định pháp y không?”
Diệp Minh lắc đầu: “Không, nếu không phải là pháp y chuyên nghiệp thì cần phải có kinh nghiệm làm việc năm năm, em vẫn chưa thể tự mình làm giám định tư pháp của pháp y.”
Sở Diệc Hàn gật đầu, cái này thì đúng là vậy, Diệp Minh bây giờ vẫn chỉ là một nghiên cứu sinh chưa tốt nghiệp ngành pháp y, bản giám định mà cậu làm không có hiệu lực luật pháp.
Tô Duy Nam cười như một con cáo già xảo quyệt: “Tiểu Diệp không có, nhưng thầy của cậu ấy có đó. Cậu đừng nghĩ Tiểu Diệp của chúng ta là một nghiên cứu sinh pháp y bình thường đâu nhé, cậu ấy là đệ tử chân truyền của Vương Khánh Quốc, người được mệnh danh là sách giáo khoa sống của khoa pháp y tại Đại học Y khoa Hoa Nam. Cậu ấy đã xem vô số thi thể, vết thương của cậu đối với cậu ấy thì không biết đã xem qua bao nhiêu rồi. Cứ để cậu ấy làm giám định, rồi bảo thầy cậu ấy ký tên là xong.”
Câu “xem vô số thi thể” khiến Diệp Minh chỉ muốn vùi mặt đi, mặt Sở Diệc Hàn khựng lại, đây là lần đầu tiên anh thấy người ta khen ngợi như vậy, liền cười rồi quay đầu nhìn người thanh niên trước mặt, giọng điệu trêu chọc: “Thất kính thất kính, hóa ra là cao đồ của đại sư, vậy thì nhờ pháp y Diệp làm giám định pháp y vậy.”
Một hai con cáo già đều bắt đầu trêu chọc Diệp Minh, khiến mặt Diệp Minh đỏ bừng cả lên.