Đêm đó, Diệp Minh liên tục vận động cho Sở Diệc Hàn hơn một tiếng đồng hồ mới buông tay, nhìn người nằm trên giường khó nhọc hít thở từng hơi một, cậu cũng cảm thấy thật là đau khổ, máy đo huyết áp trên cánh tay Sở Diệc Hàn cứ mỗi giờ lại bơm khí đo một lần, y tá bên ngoài cũng mỗi giờ lại vào ghi lại dữ liệu theo dõi một lần.
Diệp Minh gần như mỗi lần y tá vào đều tỉnh dậy, người trên giường có lẽ quá mệt mỏi, cô y tá nhỏ nhẹ dặn dò Diệp Minh cần chú ý những dữ liệu nào, Diệp Minh gật đầu từng chút.
Ngày hôm sau, phòng bệnh không còn yên tĩnh như ngày hôm qua nữa, Diệp Minh xuống lầu lấy bữa sáng mang lên thì thấy cửa phòng đầy người, hơn nữa ai nấy đều veston lịch lãm, nhìn qua là biết thuộc giới tinh hoa, cô y tá nhỏ đêm qua vừa cầm sổ ra ngoài, mặt cũng có chút khó xử.
“Bác sĩ Tô nói hôm nay Tổng giám đốc Sở không tiện tiếp khách, quý vị có lẽ nên về trước đi?”
Chu Tùng Ba lên tiếng: “Chúng tôi cũng không muốn làm phiền Tổng giám đốc Sở, tôi cố gắng nói ngắn gọn được không? Rất nhanh thôi.”
Hôm qua anh ta đã đến rồi, trước đó Sở Diệc Hàn để anh ta đại diện quản lý công việc công ty thì không có vấn đề gì, nhưng bây giờ đã tra ra được thông tin liên quan đến vụ tai nạn giao thông, anh ta nhất định phải gặp Sở Diệc Hàn một lần.
Cô y tá nhỏ tuổi cũng không lớn lắm, lúc này mặt cũng có chút khó xử, thậm chí theo bản năng nhìn về phía Diệp Minh, Chu Tùng Ba cũng theo ánh mắt cô nhìn sang, lúc này mới nhớ ra hôm đó Tô nhị thiếu gia hình như nói đã tìm cho Tổng giám đốc Sở một người hộ lý chuyên nghiệp, chắc là người thanh niên này rồi.
“Tình trạng của Tổng giám đốc Sở thế nào rồi? Tôi thực sự có chút việc gấp, hay là cậu giúp tôi vào hỏi một chút nhé? Tôi tên là Chu Tùng Ba.”
Diệp Minh cũng không ngờ mình đột nhiên lại trở thành “cận thần của thiên tử”. Cậu nhìn những người phía sau, nhìn ai nấy đều là người có chức vị cao, chắc là thực sự có việc chính sự.
“Được, tôi vào hỏi thử.”
Khi Diệp Minh đi vào, Sở Diệc Hàn đang ngồi dựa lưng, đêm qua chịu đựng nên hôm nay sắc mặt cũng không tốt lắm, cậu đặt bữa sáng xuống, còn chưa kịp nói gì thì người nằm trên giường đã lên tiếng, giọng nói trầm thấp, khàn khàn: “Người công ty đến rồi sao?”
“Vâng, ngoài cửa có khá nhiều người, có một người tên là Chu Tùng Ba nói có việc gấp, anh có muốn gặp không? Nhưng em thấy bác sĩ Tô đã nhờ cô y tá Tiểu Mạnh chặn họ lại rồi.”
Sở Diệc Hàn biết rằng lúc này Chu Tùng Ba đến chắc chắn là có việc gấp, anh cố gắng chống người dậy, miễn cưỡng lấy lại tinh thần: “Để cậu ta vào đi.”
Diệp Minh lại nhìn thức ăn trên bàn: “Không ăn sáng trước à? Lỡ lát nữa anh ta mói chuyện lâu thì sao? Ăn sáng trước đi.”
Diệp Minh làm việc tận tâm tận lực, Sở Diệc Hàn vẫn gật đầu, anh nhìn người thanh niên tối qua cũng không ngủ ngon: “Em cũng ăn nhiều một chút, có thích gì thì cứ nói trực tiếp với tài xế.”
Chu Tùng Ba đi vào cầm theo mấy tập tài liệu, phía sau có mấy quản lý cấp cao, đây là lần đầu tiên Sở Diệc Hàn xuất hiện trước nhân viên công ty sau vụ tai nạn, Diệp Minh nhìn những tập tài liệu trong tay họ cũng cảm thấy cần tránh hiềm nghi nên dọn dẹp bàn rồi định đứng dậy ra ngoài, Sở Diệc Hàn ngẩng đầu khẽ chỉ ngón tay.
“Ở lại đi, giúp anh rót ly nước.”
Chu Tùng Ba nhìn thêm người thanh niên này một cái, rồi cũng không nói gì nhiều, khi ngẩng đầu nhìn người trên giường thì ánh mắt có chút chặt lại.
“Tổng giám đốc Sở, tài xế gây tai nạn hôm đó từng là khách quen của Kim Hoa Thiên Địa, mẫu nướ© ŧıểυ và máu xét nghiệm do cảnh sát thu thập ngay ngày hôm đó đều không có vấn đề gì. Kiểm tra trước đó anh ta cũng không có tiền án. Nhưng chúng tôi vẫn luôn theo dõi em trai anh ta, hai ngày nay có chút động tĩnh, anh ta vội vàng đóng cửa một quán cà phê tự kinh doanh, không hề có ý định bảo lãnh tại ngoại cho anh trai mình. Người của Triệu Đình Sơn đã có tiếp xúc riêng với anh ta, có vài người trước đây là con nghiện trà trộn ở Thành Bắc, bây giờ đang làm việc riêng cho Triệu Đình Sơn. Vụ tai nạn xe hơi lần này chắc chắn Triệu Đình Sơn không thể thoát thân được.”
Tập đoàn Bắc Sơn lần này vì dự án cải tạo Thành Bắc mà có sự xích mích rõ ràng với Sở thị, thành Bắc những năm đầu rất hỗn loạn, bây giờ tuy đã đàn áp một số, nhưng những kẻ còn lại chắc chắn là những kẻ có khả năng ẩn mình sâu hơn, đề xuất cải tạo của Sở Diệc Hàn đã động chạm đến quá nhiều người, đứng đầu là Tập đoàn Bắc Sơn, một tập đoàn ban đầu khởi nghiệp bằng cách giải tỏa mặt bằng cưỡng chế, sau đó kinh doanh các cơ sở giải trí.
Ánh mắt Sở Diệc Hàn hơi trầm xuống, đây là kết quả nằm trong dự đoán.
“Động tĩnh của cảnh sát thì sao?”
“Hôm qua tôi đã đến cục thành phố, cục trưởng Lý đích thân chỉ đạo vụ án này. Anh cũng biết một số cơ sở của Tập đoàn Bắc Sơn khá nhạy cảm, cục trưởng Lý sợ đánh rắn động cỏ, nên bây giờ vẫn chưa xác định vụ tai nạn xe hơi này là vụ án hình sự.”
Diệp Minh ngồi một bên trong lòng thầm kinh hãi, khi cậu đến chỉ nghĩ Sở Diệc Hàn chỉ là bị thương nặng do tai nạn giao thông đơn giản, vậy bây giờ xem ra đây rất có thể là một vụ cố ý gϊếŧ người? Có người muốn gϊếŧ Sở Diệc Hàn?
Ánh mắt Sở Diệc Hàn khẽ cụp xuống, hít một hơi rồi lên tiếng: “Những kẻ đóng đô ở Thành Bắc giống như khối u ác tính ẩn dưới vẻ ngoài hòa bình vậy. Lần này, khụ khụ, chúng bị đυ.ng đến chỗ đau rồi. Dự án cải tạo Ngõ Dục Bắc cậu cứ liên hệ bình thường với người phụ trách ủy ban quận, chú ý an toàn.”
Chu Tùng Ba đã theo Sở Diệc Hàn nhiều năm: “Tổng giám đốc Sở, người cần chú ý là anh đó, lần này rõ ràng đối phương nhắm vào mạng của anh, ở đây có an toàn không?”