Chương 10: Tầm nhìn nên xa hơn một chút

Từ ngày rời khỏi nhà họ Diệp, Diệp Minh không bao giờ quay lại nữa, trong lòng Diệp An cũng bắt đầu cảm thấy bất an, hắn biết Diệp Chấn Hoa rất coi trọng sự hợp tác giữa nhà họ Diệp và Tô thị, nhà họ Tô thế lực lớn, thực ra không quá nhiệt tình với việc hợp tác với nhà họ Diệp, việc gia hạn hợp đồng vào tuần tới chưa chắc đã diễn ra suôn sẻ.

Hắn tự nhiên có thể nhìn ra Tô Duy Nam nhìn Diệp Minh bằng ánh mắt khác, Tô Duy Cảnh nhìn là biết rất cưng chiều em trai, nếu Diệp Minh thực sự có thể bắt được mối với Tô Duy Nam thì e rằng thực sự có thể giúp được nhà họ Diệp, hắn vừa sợ Diệp Minh thực sự giúp nhà họ Tô, lại vừa sợ cậu cứ thế bỏ đi thì Diệp Chấn Hoa sẽ không hài lòng với hắn, vì vậy, hai ngày nay hắn đều lấy lý do hen suyễn tái phát để không ra khỏi phòng.

Khi Diệp Khải lên lầu tìm hắn, ánh mắt vô tình liếc nhìn phòng của Diệp Minh, mấy ngày nay cậu quả thực không về nhà, dưới lầu, Diệp Chấn Hoa vừa về đến nhà, sắc mặt âm trầm, Chu Mỹ Vân tiến đến đón lấy áo của ông ta.

“Mấy ngày nay công ty bận lắm sao? Sao về muộn thế này?”

Diệp Chấn Hoa liếc bà ta một cái, trong lòng bực bội không nói gì, hôm nay ông ta tiếp xúc với một người phụ trách dự án dưới trướng Tô thị, từ trong lời nói ông ta đều nghe ra đối phương không mấy hứng thú tiếp tục hợp tác, ông ta ngồi xuống sofa nới lỏng cà vạt.

“Diệp Minh đâu? Mấy ngày nay sao không thấy nó?”

Mấy ngày nay ông ta tuy ra ngoài sớm về muộn nhưng lại một lần cũng không nhìn thấy Diệp Minh, Chu Mỹ Vân nhắc đến Diệp Minh thì sắc mặt thay đổi.

“Mấy hôm trước Diệp Minh đã đẩy An An ngã, còn cãi nhau với Khải Nhi, Khải Nhi nói nó xách một cái túi rồi ra khỏi nhà, mấy hôm nay cũng không về. Tôi đoán là về trường rồi, nó cũng chẳng có chỗ nào khác để đi.”

Diệp Chấn Hoa đột nhiên ngẩng đầu.

“Chuyện khi nào? Sao không nói với tôi? Mấy ngày rồi?”

Cảm nhận được thái độ của ông ta không đúng, Chu Mỹ Vân nói chuyện cũng có chút thận trọng.

“Chắc cũng ba ngày rồi, có lẽ là giận dỗi thôi. Ông đột nhiên tìm nó làm gì?”

Mặc dù là con trai ruột, nhưng Chu Mỹ Vân thực sự không thể yêu thích tính cách của Diệp Minh, lại nghĩ đến việc cậu ngày ngày tiếp xúc với người chết thì càng thấy xui xẻo, con của nhà họ Diệp sao lại thành ra thế này? Rốt cuộc cũng là do cái nhà tiểu môn tiểu hộ đó nuôi dưỡng ra.

Sắc mặt Diệp Chấn Hoa thay đổi. “Gọi Khải Nhi và An An xuống đây, tôi có chuyện muốn hỏi bọn chúng.”

Diệp An nghe thấy dì đến gọi thì trong lòng vẫn có chút hoảng sợ, còn Diệp Khải thì vỗ vỗ hắn.

“Không sao đâu, chuyện này vốn dĩ không trách em.”

Diệp An bước xuống, mặt trắng bệch, thỉnh thoảng lại ho, Chu Mỹ Vân nhìn thấy sắc mặt hắn không tốt lập tức kéo hắn ngồi xuống.

“Ba, mẹ.”

“Khải Nhi, sáng hôm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao Diệp Minh mấy ngày nay không về nhà?”

Diệp Khải cũng cảm thấy có gì đó không ổn.

“Sáng hôm đó con vừa ra thì thấy Diệp Minh đẩy An An ngã, tức quá nên nói nó vài câu, ai ngờ nó lại nóng tính đến thế, ném cái thẻ bố đưa trước đó cho con rồi ra khỏi nhà.”

Diệp Chấn Hoa và Chu Mỹ Vân nhìn sang.

“Nó đưa thẻ cho con rồi sao? Tại sao nó lại đẩy An An?”

Sắc mặt Diệp An tái nhợt, trông đáng thương, lập tức nhận lỗi.

“Ba, là con sai, sáng hôm đó con nghĩ hôm trước sinh nhật có thể anh hai không vui, nên muốn đi xin lỗi. Anh ấy vừa hay đi ra ngoài, con không cẩn thận chạm vào mô hình xương tay anh ấy đang cầm, anh ấy chỉ theo bản năng chắn con một cái, là do con tự mình đứng không vững.”

Hắn nói chuyện hơi thở dốc rõ ràng, Chu Mỹ Vân lập tức vỗ tay hắn.

“Không trách con, con vốn dĩ là đi xin lỗi mà, Diệp Minh cũng thật là, vì một cái mô hình mà dám đẩy con thật.”

Diệp Khải lập tức lên tiếng. “Đúng vậy, con chỉ nói có mấy câu mà nó đã không vui rồi sao?”

Diệp Khải đương nhiên nhìn ra tình thế không ổn, ba đột nhiên hỏi chuyện, hắn đoán có thể là do hợp tác với nhà họ Tô không thuận lợi, nên đã giấu đi chuyện hắn đã đồng ý với Diệp Minh là không cho An An đến gần phòng cậu.

Diệp Chấn Hoa bình thường rất yêu thương Diệp An, nhưng tất cả những điều này đều không quan trọng bằng công ty, ông ta có thể thấy Diệp Minh là một người có chủ kiến, để lại thẻ chứng tỏ cậu không muốn về trong thời gian ngắn, nếu là bình thường, ông ta để mặc cậu tự mình va vấp bên ngoài thì cậu cũng sẽ biết xuống nước, nhưng bây giờ đang là thời kỳ quan trọng để gia hạn hợp đồng với nhà họ Tô, ông ta trầm ngâm một lát rồi nhìn con trai lớn.

“Diệp Khải, dù sao nó cũng là em trai con, hôm nay nó không về mà con lại không quan tâm gì sao?”

Diệp Khải nghẹn lời, trong lòng Diệp An cũng trầm xuống.

“Là con không tốt, ngày mai con sẽ đến trường thăm nó.”

Diệp Chấn Hoa nhìn chằm chằm vào hắn.

“Con là trưởng tử của nhà họ Diệp, tầm nhìn nên xa hơn một chút.”

“Vâng, ba, con hiểu rồi.”

Diệp Chấn Hoa đã ám chỉ hắn rồi, lần này Diệp Minh liên quan đến việc tiếp tục hợp tác với nhà họ Tô, dù có nhún nhường một chút thì có sao đâu, dù sao nhà họ Diệp sớm muộn gì cũng là của hắn, nghĩ vậy trong lòng Diệp Khải cũng thoải mái hơn một chút.

Hắn đi cùng Diệp An về phòng.

“An An, em đừng lo lắng, ba không trách em đâu. Cái tên Diệp Minh đó vớ được vận may chó má học pháp y mà còn có thể kết nối được với Tô Duy Nam. Lần này tìm nó về cũng là vì hợp tác với nhà họ Tô thôi. Em yên tâm, em mãi mãi là em trai của anh, thiếu gia của nhà họ Diệp.”

Diệp An gật đầu, hắn biết Diệp Khải một lòng hướng về mình, dù sau này Diệp Khải nắm quyền, Diệp Minh ở nhà họ Diệp cũng sẽ không đắc ý được.