Diệp Minh chưa từng nghĩ chuyện bị ôm nhầm lại có thể xảy ra với mình. Chỉ sau một đêm, cậu đã trở thành thiếu gia thật của một gia đình giàu có. Rõ ràng là sinh cùng một ngày, nhưng để chăm sóc thiếu …
Diệp Minh chưa từng nghĩ chuyện bị ôm nhầm lại có thể xảy ra với mình. Chỉ sau một đêm, cậu đã trở thành thiếu gia thật của một gia đình giàu có.
Rõ ràng là sinh cùng một ngày, nhưng để chăm sóc thiếu gia giả ốm yếu, vào ngày sinh nhật đó, tất cả mọi người trong nhà họ Diệp đều vây quanh Diệp An.
“An An sức khỏe không tốt, con hãy thông cảm một chút.”
Cậu rõ ràng không làm gì cả, nhưng trong mắt mọi người, cậu luôn là kẻ giành giật với Diệp An.
“Diệp Minh, An An nhường nhịn em khắp nơi, tại sao em vẫn cứ không tha cho người khác, chẳng phải chỉ là một cái mô hình nát thôi sao mà con lại so đo như vậy, em còn đẩy người? Như vậy có ý nghĩa gì không?”
Diệp Minh nhìn cái mô hình xương tay vừa rồi “vô tình” bị Diệp An làm đổ, cuối cùng cũng cảm thấy không cùng chí hướng thì khó mà đồng hành.
Cậu cúi người nhặt từng đốt xương lên, ánh mắt lạnh như băng, cứ như đang nhìn một cái xác, một lúc sau, cậu khẽ cười: “Thật nhàm chán, tôi không so đo với người sống, các người đừng tự biên tự diễn tự ý thêm kịch cho mình.”
Ngày hôm đó, Diệp Minh rời khỏi nhà họ Diệp.
Gia chủ hào môn đỉnh cấp Sở Diệc Hàn bị tai nạn nhập viện, bạn bè giới thiệu một hộ lý: “Diệp Minh, sinh viên trường chúng tôi, vừa học vừa làm thêm, chăm sóc cậu là đúng chuyên ngành luôn.”
Sở Diệc Hàn tự nhiên không có vấn đề gì, tiểu hộ lý tận tâm tận lực, dinh dưỡng hợp lý, massage phục hồi chức năng, cái gì cũng biết, quan trọng nhất là còn ham học hỏi và tiến thủ. Lúc không có việc thì không chơi game, không xem video, mà chỉ làm bài tập.
Anh cuối cùng không nhịn được hỏi: “Tiểu Diệp học chuyên ngành gì vậy? Lâm sàng à?”
Cậu nhóc ngẩng đầu: “Pháp y.”
Sở Diệc Hàn: “...” Chuyên ngành này thực sự đúng chuyên ngành sao?
“Anh để ý không?”
Bị đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm: “Tất nhiên là không. Pháp y thì sao chứ? Ăn cơm bằng kỹ thuật, là nhân tài chứ bộ.”
Nhà họ Diệp cứ đợi Diệp Minh tự cúi đầu quay về nhận lỗi, Diệp An lại một lòng muốn len lỏi vào giới thượng lưu, nhắm vào Sở Diệc Hàn.
Nhà họ Diệp thậm chí còn dùng thủ đoạn trực tiếp đưa Diệp An lên giường Sở Diệc Hàn, nhưng vào phút cuối Diệp Minh phá cửa xông vào. Tay cậu véo vào chỗ khó nói của Diệp An, người đàn ông bên cạnh khẽ cười tỉnh dậy: “Cậu nhóc ra tay cũng không nhẹ đâu nhé.”
“Không nặng, chỉ là trầy xước. Mức độ thương tích nhẹ, không đủ để chịu trách nhiệm hình sự.”
Rất tốt, ngay cả tiêu chuẩn phân loại thương tích cũng nắm rõ trong lòng bàn tay.
Mọi người ơi truyện đã hoàn và setcombo nhé, hy vọng mọi người yêu thích và đón đọc, có sai sót gì mong mọi người bỏ qua cho, để lại bình luận bên dưới tôi check sửa lại nhé 🥰🥰🥰🎉🎉🎉