Hắn còn đi xem ngựa chạy chậm mà di nương mua từ chỗ của người Hung Nô về.
Di nương lo lắng cho chân của hắn, bảo nàng và Bích Ngưng đỡ hắn trở về.
Hắn hơi nghiêng đầu, nàng và Bích Ngưng liền không dám động đậy.
Tiểu vương gia nói: “Chân ta đã khỏi từ lâu rồi.”
Di nương chớp mắt, cúi đầu khẽ “ồ” một tiếng, nhẹ nhàng nói: “Chúc mừng lão gia.”
Nàng ấy ngoan ngoãn đứng ở bên cạnh, không nói nhiều thêm một lời nào.
Phương Thù chợt hiểu ra vì sao tiểu vương gia lại cảm thấy hứng thú với nàng.
Di nương trước mặt hắn, quy củ thật sự đến mức không sai một một li nào.
Ánh mắt tiểu vương gia khi nhìn di nương cũng giống như lúc nhìn nàng, tràn đầy thăm dò.
Trước khi bị bán đi, bọn họ được mẹ mìn dạy rằng biệt viện của Vương phủ tuy mang danh biệt viện nhưng quy củ cũng lớn chẳng khác gì chính viện, bảo rằng chúng ta nhất định phải biết nhìn sắc mặt mà làm việc.
Tuy rằng mưu trí và thủ đoạn của nàng đều không bằng Bích Ngưng, nhưng nàng có tự mình hiểu lấy, biết rõ ràng bản thân là ai, hiểu được điều ấy rồi thì mới không dễ dàng làm chuyện ngu ngốc.
Tiểu vương gia tuổi trẻ anh tuấn, khí vũ hiên ngang, là kiểu nam nhân khiến nữ tử dễ dàng động lòng vì hắn.
Chỉ là với thân phận như các nàng, nếu quá phận thì chính là tự chuốc khổ.
Khi di nương đưa các nàng vào phủ đã từng nói một câu khiến nàng nhớ rất rõ ràng: “Về sau các ngươi có gì muốn đều có thể trực tiếp bẩm báo với ta. Đều là người hầu hạ lão gia, mỗi người chúng ta đều có bổn phận của mình.”
Thế nhưng đối với cái gọi là “bổn phận” này, mỗi người lại có cách hiểu khác nhau.
Theo kiến thức nông cạn của nàng, Bích Ngưng và cả di nương, bọn họ đều cho rằng bản thân đang làm tròn phận sự của chính mình.
Thế nhưng hiển nhiên, tiểu vương gia lại không nghĩ như vậy.
Tiểu vương gia đương nhiên là trời của cái phủ này, điều mà hắn nhận định thì chính là vương pháp trong phủ.
Chuyện của nàng tạm không nói tới, nói tới di nương đi, nàng ấy lo liệu mọi việc của toàn bộ biệt viện rất chu toàn, đối với tiểu vương gia lại một lòng cung kính, nhưng mà tiểu vương gia vẫn cảm thấy nàng ấy chưa đủ.
Còn Bích Ngưng dùng hết mọi sở trường để lấy lòng, ra sức hầu hạ hắn, hắn lại cho rằng nàng ta đã vượt giới hạn.
Kết quả là Bích Ngưng bị ném sang một bên, di nương cũng bị trách mắng mấy lần.
Trong lúc nhất thời, trên dưới toàn bộ phủ đều không biết phải làm sao, rốt cuộc phải làm thế nào mới có thể khiến tiểu vương gia hài lòng?