Chương 7: Thị giác Phương Thù

Từ khi sáu tuổi Phương Thù đã bị bán vào Lưu Tiên Cư – kỹ viện lớn nhất thành Phủ Ninh.

Mẹ mìn nơi đó cẩn thận dạy dỗ nàng suốt mười năm, sau đó nàng bị một vị di nương chủ quản biệt viện của Đông Bình Vương phủ mua về, để hầu hạ tiểu vương gia “đọc sách”.

Nàng đương nhiên hiểu hàm nghĩa của cái gọi là “đọc sách” đó là gì.

Bích Ngưng – người bị mua về cùng nàng – lại càng từng trải, nhưng tiểu vương gia không phải hạng người dễ lấy lòng.

Hắn vì ngã ngựa mà gãy một chân, lúc ấy thương thế đã gần bình phục, chỉ là đại phu căn dặn chưa nên làm mấy việc gắng sức, bởi vậy vẫn lưu lại phủ tĩnh dưỡng.

Người mua các nàng về hầu hạ chính là vị thứ phu nhân Liễu thị của tiểu vương gia.

Phương Thù chỉ thoáng nhìn nàng ấy một cái liền sinh ra một loại kính sợ khó hiểu.

Liễu phu nhân đối với hai người các nàng rất khách khí, nhưng Bích Ngưng sau lưng lại âm thầm mắng nàng ấy thâm độc, nói rằng nàng ấy nhất định đã có người nam nhân khác.

Phương Thù lại không cảm thấy như vậy, bởi vì Liễu phu nhân quá mức điềm tĩnh.

Dưới ánh mắt sắc bén như dao của tiểu vương gia, chỉ có người trong sạch, không thẹn với lòng mới có thể bình tĩnh đến thế.

Phương Thù không có bản lĩnh như Bích Ngưng, cũng tự biết mình kém hơn nàng ta nhiều phần, cho nên khi hầu hạ tiểu vương gia, nàng luôn quy củ đúng chừng mực, bảo sao làm vậy, không dám vượt lễ.

Lạ là tiểu vương gia lại rất tò mò về nàng, thường dùng ánh mắt lạ lùng nhìn nàng.

Nàng ở viện hầu đọc sách đã lâu, cũng ít nhiều có hiểu biết về ánh mắt của nam nhân.

Trong mắt tiểu vương gia đương nhiên có thứ dục niệm giống như những người nam nhân khác, nhưng đồng thời lại luôn mang theo vài phần thăm dò.

Hắn đang muốn biết điều gì?

Một người có thân phận ti tiện như nàng thì có gì đáng để vị tiểu vương gia cao cao tại thượng kia phải tò mò tìm hiểu?

Càng thấy nàng dè dặt cẩn trọng ứng đối, hắn lại càng cảm thấy hứng thú.

Bích Ngưng bởi vậy mà oán hận nàng, khiến nàng luôn nơm nớp bất an.

Di nương ra ngoài hơn nửa tháng, đến khi trở về thì chân tiểu vương gia đã gần như hoàn toàn hồi phục.

Ngày di nương trở về, tốc độ tiểu vương gia bước đến Hành Vân Hiên nhanh đến độ khiến nàng và Bích Ngưng đuổi theo không kịp.

Hắn ngồi ở Hành Vân Hiên xem những lễ vật mừng năm mới mà di nương chuẩn bị dâng lên cho lão Vương gia và Vương phi.

Từ khi nàng và Bích Ngưng được mua về, đây là lần hiếm hoi thấy hắn tỏ ra vui vẻ như vậy.