Không rõ nàng nói thế nào với Mã thị, nhưng kỳ lạ là Mã thị chẳng những không đối đầu với nàng, mà còn giao hết quyền hành trong phủ ra, một cô nương nhỏ xinh như nàng, vậy mà cũng có thể xử lý mọi việc đâu ra đó, khiến ông cũng phải bất ngờ.
Thế nhưng, ông vẫn cảm thấy nàng có chỗ nào đó không đúng.
Chính Mã thị có một hôm nói ra một câu, khiến ông chợt hiểu ra.
Mã thị bảo: “Tiểu phu nhân là đầu thai sai rồi, nếu sinh làm nam tử, e rằng cả đám đại gia các người sẽ hổ thẹn đến chết.”
Câu ấy của Mã thị quả thật không sai, nhưng nhìn dáng vẻ và tính tình của Liễu Liên Khanh, thật khó mà đánh đồng nàng với hai chữ "nam nhân", vậy mà một nữ tử mềm yếu như vậy, lại tuyệt không có chút ý muốn ỷ lại vào trượng phu của mình.
Tiểu vương gia lại cũng chẳng phân biệt được ra tới, hắn với lão Vương gia là cùng một kiểu người, vốn chẳng hề bận lòng đến những việc vặt vãnh giữa các nữ nhân.
Có lẽ vì Liễu Liên Khanh quá mức nhu thuận, khiến hắn chẳng sinh nổi hứng thú.
Một người lo việc trong, một người lo việc ngoài, thực sự là ứng với bốn chữ tương kính như tân.
Không biết vì sao, khi tiểu vương gia nói với ông rằng Vương phi không muốn để nàng lưu lại huyết mạch cho Vương phủ trước, ông lại sinh ra lòng tiếc thương nàng.
Vốn dĩ ngày nào ông cũng canh cánh sợ nàng gây ra phiền phức gì làm mất thể diện của Vương phủ, nhưng lúc này lại cảm thấy nàng thật đáng thương.
Có nữ nhân nào lại cam lòng làm thϊếp cho người ta chứ?
Dù là con cháu nhà quyền quý, những khó xử giữa nữ nhân với nhau cũng không sao tránh khỏi.
Có được một đứa bé để nương tựa, vậy cuộc đời này ít nhất cũng không đến nỗi quá gian khổ.
Nhưng có vẻ Liễu Liên Khanh cũng không quá để ý tới điều ấy.
Tiểu vương gia khí huyết đang thịnh, bên cạnh đương nhiên chẳng thiếu nữ nhân.
Dáng vẻ nàng lại xinh đẹp đoan trang, vậy mà chẳng hiểu sao lại không thể nắm giữ nổi trái tim của tiểu vương gia.
Đa phần thời gian, tiểu vương gia đều chơi với hai cái nha hoàn thông phòng.
Có một lần ban ngày ban mặt bị nàng vô tình bắt gặp, đến tiểu vương gia cũng phải đỏ mặt, vậy mà nàng lại có thể làm như không thấy gì, lặng lẽ ngoan ngoãn lui ra ngoài.
Ông nhìn thế nào cũng thấy nàng có điều gì đó không đúng.
Sau khi tiểu vương gia gãy chân, phải ở lại phủ tĩnh dưỡng, có lẽ vì thường xuyên gặp mặt, không hiểu sao hắn lại bắt đầu để tâm đến nàng.
Tiểu vương gia vốn là người không khéo, một khi đã để tâm, lập tức nhìn ra chỗ kỳ quặc của nàng.
Hễ rảnh là hắn lại gọi nàng qua bầu bạn, vậy mà nàng cũng dám tỏ vẻ phiền chán, còn lén sai người mua hai thị nữ hầu sách từ Phủ Ninh về để phục vụ tiểu vương gia đọc sách.
Sắc mặt tiểu vương gia chẳng khác gì thời tiết của biệt viện, thời tiết từ từ hôm ấy liền bắt đầu không bất thường rồi, đến cả công tử Ngu Văn Kỳ - bằng hữu thân thiết của tiểu vương gia - đến thăm cũng chẳng khiến hắn khôi phục lại bình thường.
Ngày ngày ông đều thấp thỏm lo sợ xảy ra chuyện, rốt cuộc vẫn là không tránh khỏi chuyện xảy ra.