Phúc bá ngoài miệng là để tiểu vương gia tự chọn, kỳ thực trong lòng sớm đã nhìn trúng Tứ tiểu thư Liễu gia.
Ông đã từng gặp qua đại tiểu thư Hồ gia, nhan sắc diễm lệ, lanh lợi hoạt bát, Hồ gia cũng tha thiết muốn làm thành chuyện hôn nhân này.
Thế nhưng ông lại cảm thấy vị tiểu thư Hồ gia ấy sẽ không lọt được vào mắt tiểu vương gia, sau này tiểu vương gia hồi kinh, thì có lẽ nàng ta cũng không thể lọt qua mắt Vương gia Vương phi.
Chưa kể là người của cả gia đình kia, với tính tình của nàng ta, sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra chuyện.
Bởi thế, vị Tứ tiểu thư Liễu gia – người nghe nói có tính tình dịu dàng an tĩnh – lập tức trở thành lựa chọn không thể tốt hơn.
Dù có phần vụng về trong việc quản lý gia đình, không trị nổi ả Mã thị đanh đá kia cũng không sao, quan trọng là phải khiến tiểu vương gia hài lòng.
Có thể tránh va chạm với Mã thị thì cứ tránh, tiểu vương gia cũng không ở lại Nhạn Biên lâu, sớm muộn gì cũng hồi kinh.
Biệt viện ở Nhạn Biên vốn dĩ cũng không lọt vào mắt Vương phủ, Vương phi thì cái gì cũng tốt, chỉ là lòng dạ quá hẹp hòi, lại hay so đo tính toán.
Nhưng sau khi đã quyết hôn sự rồi thì ông lại nghe được một tin khiến ông hối hận không thôi.
Vị Tứ tiểu thư kia nghe nói trong nhà muốn đưa nàng cho người ta làm thϊếp, liền bỏ nhà ra đi, thậm chí còn mang theo cả mẫu thân rời nhà trốn đi.
Phúc bá chỉ biết than thở mình mắt mờ nhìn nhầm người, việc kinh hãi thế tục như vậy mà nàng cũng dám làm, nàng nào có phải nữ nhân có thể bước chân vào Vương phủ.
Nhưng sính lễ đã đưa, Liễu gia cũng đã bắt được người về, ông muốn lui hôn, nhưng một câu của tiểu vương gia lại khiến ông không thể nói thêm gì được nữa.
Việc này không thể truyền ra ngoài, tiểu vương gia vừa mới bị giáng chức đến Nhạn Biên, nếu còn dính phải chuyện mắt mặt như vậy, e rằng lão Vương gia phải bị tức chết.
Bởi vậy, ông đành cắn răng chuẩn bị cưới Liễu Liên Khanh vào phủ cho tiểu vương gia.
Nào ngờ mấy ngày trước ngày làm lễ, lại có tin truyền đến, mẫu thân của Tứ tiểu thư để lại một phong thư cho Liễu đại nhân rồi tự vẫn.
Ngày làm lễ, lòng ông như treo lơ lửng, chỉ hận bản thân mắt mù, cưới phải một cái phiền toái như vậy cho tiểu vương gia, chỉ sợ đêm động phòng sẽ sinh ra chuyện không hay.
Nhưng có vẻ tiểu vương gia lại không cảm thấy tân nương có gì bất ổn, hôm sau, khi hắn bước ra từ tân phòng còn vỗ vỗ vai ông, bộ dạng dường như rất vừa lòng.
Dù sao cũng chỉ là cưới thêm một thứ phu nhân, tiểu vương gia chẳng mấy ngày lại quay về cuộc sống chạy qua chạy lại giữa quân doanh và khu vực săn bắn.
Liễu tứ tiểu thư cũng rất ngoan ngoãn an phận ở lại trong biệt viện.