Hôm đó, nàng mặc một cái váy xếp li màu hồng phấn, bên ngoài khoác một cái áo màu xanh nhạt, ngón tay trắng mịn đang lật giở sổ sách trong phủ, vừa xem vừa nói chuyện với hắn.
Ánh mắt Thẩm Kình rơi vào đôi môi hồng mềm mại như cánh hoa đào của nàng, trong lòng bỗng dưng trào lên một ý nghĩ kỳ quái - nàng chưa từng dùng đôi tay nhỏ kia vuốt ve hắn, cũng chưa từng dùng đôi môi kia hôn hắn một lần nào.
Mỗi lần bọn họ gần gũi, nàng đều chỉ nằm đó, nhắm nghiền mắt, ngón tay mảnh khảnh nắm chặt lấy chăn đệm, biểu cảm như thể muốn nói, nếu có thể, thì tốt nhất là ngay cả xiêm y cũng không cần cởi.
Thẩm Kình gọi nàng tới gần, giúp hắn xoa bóp cơ bắp trên đùi, nàng thoáng sững lại, nhưng rồi vẫn ngoan ngoãn bước tới.
Sức lực của nàng mềm nhẹ như nước, khiến hắn muốn lột sạch y phục của nàng, rồi ra lệnh nàng xoa bóp những chỗ khác.
Cả đôi môi kia nữa, hồng nhuận như hoa đào, trong khoảnh khắc ấy, hắn đã nghĩ ra không biết bao nhiêu cách để khiến bản thân thoải mái.
Nhưng Thẩm Kình bị ngã gãy chân, muốn cũng chẳng thể làm được gì, buồn chán cực độ, đành quay sang chơi đùa với mấy nha hoàn thông phòng hầu bên người cho khuây khỏa.
Chẳng hiểu sao trong lòng hắn lại không kìm được mà mang nàng ra so sánh, nhưng lại chẳng biết phải so sánh thế nào.
Những nữ nhân hắn từng gặp, chưa từng có ai như nàng.
Cho dù ban ngày đυ.ng phải cảnh hắn đang chơi đùa cùng nha hoàn, nàng cũng chỉ lạnh nhạt liếc mắt một cái, như thể chẳng phải chuyện gì lạ lẫm, mặt không chút biến sắc.
Hắn bỗng rất muốn giữ nàng lại, hỏi xem rốt cuộc có phải hắn mới là nam nhân được gả tới để nàng dùng không?
Hôm ấy, Ngu Văn Kỳ đến thăm hắn, nhưng lại gặp được Liên Khanh trước.
Bởi vì tên thư sinh kia muốn dựa vào bán tranh chữ để chu du thiên hạ, e rằng cả thành Nhạn Biên, cũng chỉ có không tới năm mươi người có thể nhận biết hết chữ trong bộ tranh chữ như mây trôi nước chảy của y.
Nếu vào mùa đông, đám ông chủ buôn ngựa kia mang hết gia sư bên người về quê ăn Tết, thì có lẽ còn không có tới hai mươi người có thể nhận biết hết mặt chữ y viết.
Vậy mà nàng đã mua một bức tranh chữ của y, còn đưa cho y năm mươi lượng bạc, khiến y thuận lợi tìm được đến biệt viện của vương phủ.
Thẩm Kình nghe chuyện ly kỳ ấy, suýt nữa cười đến vỡ bụng.
Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt Ngu Văn Kỳ dành cho nàng, trong lòng hắn lại trào lên một thứ cảm xúc kỳ dị, trong lúc Ngu Văn Kỳ khám bệnh cho hắn, hắn ngồi sau tấm rèm nghe bọn họ trò chuyện, thì thứ cảm xúc ấy hóa thành giận dữ.
Nàng cũng chẳng khác gì những nữ nhân ngoài kia? Nàng cũng có thể vì một câu nói của nam nhân mà cười như hoa nở, cũng có thể quan tâm xem buổi tối y muốn ăn gì, có cần chuẩn bị thêm củi lửa để sưởi ấm hay không.
Vậy là do trượng phu như hắn không giống nhau, hay là chữ viết của Ngu Văn Kỳ khiến nàng cảm thấy không giống nhau?