Chương 1: Thị giác nam chính

Thẩm Kình còn nhớ rõ, lần đầu tiên Phúc bá nhắc đến Khanh Khanh với hắn, là khi hắn vừa mới đến Nhạn Biên nhậm chức Hổ Đô Vệ Tướng quân.

Khi tân hoàng mới đăng cơ, triều đình chìm trong máu tanh phong ba, lòng người kinh sợ bất an.

Hoàng thượng phái hắn rời kinh thành, một là để trấn an đám thuộc hạ của phế thái tử còn sót lại, hai là để hắn thu xếp cục diện dang dở ở nơi đó.

Hắn tin rằng, hắn sẽ chẳng ở lại Nhạn Biên quá hai năm, rồi sẽ được triệu hồi về kinh đảm nhận trọng trách.

Trước khi rời kinh, hắn vừa mới thành thân, tân nương chính là thiên kim của Lễ bộ Thượng thư đại nhân, dĩ nhiên không thể hạ mình theo hắn đến một nơi nhỏ bé như Nhạn Biên.

Mẫu thân bèn sai Phúc bá tìm cho hắn một thứ phu nhân ở gần đó, để tiện bề chăm sóc sinh hoạt và quản lý sản nghiệp.

Thuở trẻ, phụ vương cũng từng trấn thủ Nhạn Biên, Thẩm gia vẫn còn một khu biệt viện rộng lớn ở nơi này.

Lúc Tứ thúc tàn tật của hắn còn sống, vẫn luôn sinh sống ở Nhạn Biên, từ đó tới nay, sản nghiệp trong biệt viện vẫn do di nương Mã thị của Tứ thúc quản lý.

Kỳ thực hắn không thấy việc để Mã thị tiếp tục quản lý biệt viện có gì không ổn, chỉ là mẫu thân đã dặn dò, thì cứ thuận theo ý người là được.

Thứ phu nhân của tiểu vương gia phủ Đông Bình Vương cũng không thể là người có thân phận quá tầm thường thấp kém.

Phúc bá lựa chọn một thời gian, rồi đưa ra hai người để hắn cân nhắc. Một là trưởng nữ của Hồ Bắc Phong – thương nhân lớn nhất thành Phù Ninh chuyên buôn ngựa thồ, nghe nói dung nhan diễm lệ, lại rất giỏi quản lý gia sản, người đến cầu hôn đã giẫm mòn cả ngưỡng cửa.

Người còn lại là thứ nữ của Liễu Mạnh Thanh – Lại Bộ tư lang quan ở kinh thành, nàng vẫn ở lại quê nhà Phù Ninh để chăm sóc lão thái thái.

Nay trưởng tử trong nhà sắp cưới thê tử, không tiện để muội muội tiếp tục nắm quyền, nên cũng đang tìm nơi gửi gắm.

Hắn cảm thấy buồn cười, tẩu tử vừa vào cửa, không muốn tiểu cô nắm quyền trong nhà tiếp tục ở lại nhà nữa? Liễu gia rước được nàng dâu không phải hạng vừa nha!

Nghe khẩu khí của Phúc bá thì có vẻ nghiêng về tiểu cô nương họ Liễu kia, vậy thì chọn nàng đi.

Tuy Liễu Mạnh Thanh là kẻ bụng dạ thâm sâu, có điều nếu ông ta nghĩ mượn nữ nhi để lôi kéo quan hệ với hắn thì quả là vọng tưởng rồi.

Thẩm Kình hắn là người thế nào? Một tiểu cô nương thì có thể làm gì được hắn?

Hắn vốn tưởng mọi việc như thế là xong, nào ngờ hơn một tháng sau, Phúc bá lại có vẻ ấp a ấp úng đến hỏi: “Có cần chọn lại không?”

Hắn hơi có chút kỳ quái, Phúc bá úp mở nói hình như vị tiểu thư họ Liễu kia không chịu được ấm ức.

Hắn cũng chẳng để tâm, xem ra nề nếp Liễu gia đúng là không xứng đáng với danh xưng thế gia thư hương, sao nam nhân trong phủ không thể quản nổi nữ nhân vậy?