Mẫu thân chỉ nhạt nhẽo nói một câu: “Đại danh thì thôi. Chỉ mong mai kia đứa nhỏ này không khổ như ta, nhũ danh cứ gọi là Liên Liên đi, mong rằng sau này nó sẽ được gả cho một người tốt. Nếu ngươi còn biết thương mẹ con chúng ta, thì đừng để nó phải làm thϊếp cho người ta. Dù có gả cho nhà nghèo, cũng không được để nó chịu uất ức.”
Khi ấy, phụ thân đương nhiên là hứa hẹn vô cùng chắc chắn.
Nàng là niềm trông đợi duy nhất của mẫu thân.
Khi biết tin phụ thân muốn gả nàng làm thϊếp cho Tiểu vương gia phủ Đông Bình Vương, mẫu thân liền đổ bệnh không dậy nổi.
Nàng lập tức quyết định đưa mẫu thân rời khỏi nơi này.
Sau khi mẫu thân của phụ thân mất, lão gia liền lập một vị thứ phu nhân lên làm chính thất.
Vị “nãi nãi” ấy lại rất thương cảm cho hai mẹ con nàng.
Trong phủ không có nữ chủ nhân nắm quyền, nãi nãi liền sớm dạy dỗ nàng, nói với tướng mạo của nàng, tương lai nàng sẽ được làm chủ mẫu, cần phải học quản gia từ sớm.
Về sau, nãi nãi tuổi cao, mọi việc trong nhà đều do nàng quán xuyến.
Chỉ tiếc khi ấy nàng không có tầm nhìn xa, không tích góp một chút bạc riêng, nếu không thì lúc ấy chạy trốn cũng không đến nỗi thảm hại như vậy.
Bởi vì thiếu bạc, lại còn phải tính toán đường sinh nhai sau khi rời khỏi Phù Ninh, nàng dắt mẫu thân đến mua cái xe ngựa cũ nát của Hoàng Tam ở đầu phố, rồi chạy xuống phía nam.
Không ngờ xe ngựa lại hỏng giữa đường.
Thân thể mẫu thân vốn đã yếu ớt, nay lại chậm trễ khiến bệnh tình trở nặng, không sao ngồi dậy nổi.
Phụ thân nhanh chóng lần ra được tung tích mà bắt các nàng trở về.
Mẫu thân bị đưa về biệt uyển, còn nàng thì bị giam trong Lưu Ảnh các chờ ngày xuất giá.
Mẫu thân rốt cuộc không đành lòng nhìn nàng bước theo con đường năm xưa của mình, đêm trước khi nàng xuất giá đã nuốt nhẫn vàng tự kết liễu đời mình.
Khi ấy nàng đã không còn nước mắt để rơi.
Nàng ôm linh vị mẫu thân, không khóc không nói, mặc cho các vị di nương đến trang điểm, sửa soạn cho nàng xuất giá.
Nàng chỉ nói với phụ thân một câu: “Linh vị mẫu thân ta phải mang đi, nếu không ta sẽ treo cổ ngay trong tân phòng, cho người xem trò hay.”
Phụ thân đứng sững nhìn nàng, rốt cuộc vẫn để nàng mang theo linh vị mẫu thân rời đi. Chuyện nhỏ như thế sao có thể làm hỏng đại sự của ông?
Nàng cũng không làm ông khó xử, linh vị bị giấu trong tấm chăn thêu, những món hồi môn phần nhiều cũng chỉ là hình thức, chẳng lẽ phủ vương gia còn cần dùng chăn nệm mà nàng mang đến? Đương nhiên sẽ không có ai động đến.
Nàng ngoan ngoãn lên kiệu, bị người ta đưa vào phủ từ cửa sau, an trí tại Hành Vân hiên.
Bên ngoài, trượng phu của nàng đang cùng nhóm bằng hữu trong quân mở tiệc chúc mừng hắn cưới được nàng làm thứ phu nhân.
Nàng không hận hắn.
Hắn chỉ cần một nữ nhân biết lo liệu việc nhà, hầu hạ hắn trong những năm tháng ở biên cương mà thôi.
Chẳng qua nàng quá xui xẻo, bị hắn nhìn trúng mà thôi.