"Hả?" Chú Chu ngập ngừng một lát: “Thưa cậu chủ, làm gì có sinh viên mới tốt nghiệp nào đã có hai năm kinh nghiệm ạ?"
Thẩm Tự Bạch ra hiệu bằng tay: “Chỉ nói là tốt nhất thôi, nếu tính cách tốt thì có thể cân nhắc tùy tình hình. Lương thì cứ trả một trăm triệu đồng một tháng."
Chú Chu im lặng một lúc, rồi khó khăn hỏi: “Có vẻ hơi nhiều quá ạ..."
"Tôi không muốn lại xảy ra chuyện như hôm nay nữa." Thẩm Tự Bạch lau tay: “Đương nhiên, với mức lương này, một sinh viên mới tốt nghiệp có trình độ cao vừa ra trường chắc chắn sẽ làm tốt công việc của mình, nếu không thì cô ta sẽ cảm thấy có lỗi với mức lương đó."
"Ồ, tất nhiên rồi." Thẩm Tự Bạch mỉm cười nói: "Nếu tiểu thiếu gia không thích cô ta, thì cũng sẽ thay người khác tốt hơn."
Nghe vậy, lòng những người giúp việc xung quanh đều rạo rực.
Chú Chu thở dài, quả nhiên cậu chủ Thẩm lúc nào cũng toát ra khí chất của một nhà tư bản.
Cũng không còn cách nào khác, nếu số tiền tiểu thư để lại mà cậu chủ không tiêu thì cũng là một sự lãng phí. Trong lòng chú Chu thậm chí còn cảm thấy xót xa cho cậu chủ nhà mình.
Cậu ấy không cần nhiều tiền, cậu ấy cần nhiều tình yêu.
Hy vọng nhóc con này có thể bù đắp tình phụ tử cho Thẩm Tự Bạch.
Thẩm Tự Bạch rất hài lòng với phản ứng của mọi người, quay đầu nhìn Cố Tà: “Ăn cơm đi."
Cố Tà nhìn chằm chằm anh một lúc, không động đậy. Cậu bé dường như nghe thấy câu "một trăm triệu đồng một tháng" nên tỏ ra đặc biệt bất an.
Nhưng cậu mím chặt môi, biết mình đang ở một môi trường xa lạ, chỉ có thể nghe lời người chú này. Hơn nữa, cậu còn nhỏ, lại thật sự đói bụng, dù có cảnh giác đến mấy thì lúc này cũng bị mùi vị và màu sắc hấp dẫn của thức ăn trước mặt làm cho thèm thuồng.
Cậu bé ban đầu ăn từng thìa cơm nhỏ, sau đó tốc độ càng lúc càng nhanh. Cậu ăn rất vội, nhai ít, đến nỗi Thẩm Tự Bạch sợ cậu bị nghẹn.
Cảm giác như đã mấy ngày không được ăn no bữa nào.
Nhưng qua thể trạng của Cố Tà cũng có thể thấy Cố gia chưa từng cho cậu bé ăn uống đầy đủ.
Mặc dù Cố Tà ăn rất nhanh và vội vã, nhưng cậu bé không hề ăn uống bừa bãi hay luộm thuộm, ngược lại, cậu ăn sạch bát cơm, môi cũng không dính chút thức ăn nào.
Cậu bé dường như không kén chọn món nào, vì Thẩm Tự Bạch đã ăn tối rồi, nên anh chỉ bảo bác gái làm ba món ăn và một bát canh, Cố Tà đều ăn sạch.
Thẩm Tự Bạch chống cằm, tâm trạng vui vẻ, đây là một đứa trẻ không kén ăn, rất tốt.
Cố Tà ăn xong mới hậu tri hậu giác mà căng thẳng. Cậu bé vốn đã cách Thẩm Tự Bạch một khoảng khá xa, thần sắc đờ đẫn, không còn hung hăng như trước, nhưng vẫn không muốn lại gần.
Thẩm Tự Bạch hâm nóng một cốc sữa cho cậu bé: “Cháu bây giờ còn nhỏ, đang tuổi lớn, uống xong sữa thì ngoan ngoãn ngủ một giấc."
Cố Tà không động đậy, nhìn chằm chằm vào cốc sữa trong tay anh.
"Cố Tà, cháu quên lời chú nói rồi sao?" Thẩm Tự Bạch cúi đầu, giọng điệu ôn hòa: “Nếu cháu muốn lớn lên, muốn có sức mạnh, muốn có thể chất cường tráng, thì cháu nên nghe lời chú."
Anh đưa cốc sữa đến trước mặt cậu bé: “Chú có thể cho cháu những gì cháu muốn."
Không biết có phải câu nói này đã chạm đến đứa trẻ hay không, vẻ mím môi cố làm người lớn của cậu bé thật đáng yêu.
Cố Tà cúi cái đầu nhỏ suy nghĩ một lúc, rồi đưa tay ôm lấy cốc thủy tinh, ngẩng đầu nhìn Thẩm Tự Bạch, đáy mắt sâu thẳm khó đoán, không thể nhìn ra cảm xúc nào.