"Em chỉ muốn hỏi chữ này viết thế nào thôi…"
Viết nhạc là một công việc tiêu hao rất nhiều sức lực. Hạ Tinh Lang cảm giác đến môi cũng sắp nứt ra rồi mà vẫn chưa luyện xong một đoạn. Anh không biết tình hình ở hai phòng học kia thế nào.
Kim Thừa Hiệp ngồi bên cạnh lắng nghe anh luyện tập, rồi đột nhiên nhận xét: "Tiểu Lang, phát âm của em rất chuẩn. Em có bí quyết gì để luyện tập không?"
Hạ Tinh Lang tự tin đáp: "Đương nhiên là có rồi! Em có một phương pháp luyện phát âm rất độc đáo."
Doãn Đông Hạo ngẩng lên hỏi: "Là gì?"
"Bắt chước tiếng kêu của động vật." Hạ Tinh Lang nói: "Ví dụ như chó sủa gâu gâu, bò kêu ụm bò, gà gáy ò ó o..."
Doãn Đông Hạo: "…"
Kim Thừa Hiệp thì lại có vẻ suy tư: "Thật ra cách này đúng là có thể điều chỉnh cách phát âm. Cảm ơn em."
Mấy thí sinh xung quanh nghe thấy cách luyện tập này liền tò mò hỏi có hiệu quả không. Hạ Tinh Lang nhất trí khẳng định rằng nó rất tuyệt vời. Thế là cả phòng học biến thành một sở thú, ai nấy đều thi nhau bắt chước tiếng kêu của động vật.
Doãn Đông Hạo nhìn một hồi, Hạ Tinh Lang lập tức rủ rê: "Anh có muốn thử không?"
Nhưng mà, Doãn Đông Hạo có hình tượng để giữ: "Không đời nào. Phát âm của anh vốn đã rất chuẩn rồi."
---
Đêm khuya, Hạ Tinh Lang thức dậy đi uống nước, bỗng nghe thấy mấy tiếng kêu kỳ lạ. Anh lặng lẽ đi ngang qua phòng luyện tập, liếc vào trong thì thấy đèn đã tắt, chỉ có ánh trăng rọi xuống một góc nhỏ.
Bên trong, Doãn Đông Hạo đang đeo tai nghe, lén lút luyện phát âm.
Hạ Tinh Lang lập tức đẩy cửa bước vào. Hai người bốn mắt nhìn nhau đầy ngượng ngùng.
"Anh Đông Hạo, anh đang tập bắt chước con gì thế?"
Doãn Đông Hạo nhất quyết không thừa nhận: "Anh không có học đâu."
Hạ Tinh Lang chỉ vào camera trong phòng: "Có thu âm đấy."
Doãn Đông Hạo: "Tôi đang học tiếng sói tru."
Hạ Tinh Lang: "?"
Mặt Doãn Đông Hạo hơi đỏ lên, xấu hổ hóa thành tức giận: "Cái phương pháp đó của em hoàn toàn vô dụng."
Hạ Tinh Lang nhìn lời bài hát mà Doãn Đông Hạo viết. Đó là câu chuyện về những ngày tháng làm thực tập sinh, dù mệt mỏi nhưng vẫn kiên trì theo đuổi ước mơ.
"Anh Đông Hạo, ước mơ của anh chỉ là đứng trên sân khấu thôi sao? Có phải hơi nông không?"
Doãn Đông Hạo: "Được đứng mãi trên sân khấu thì có gì không tốt? Anh thích sân khấu. Còn em thì sao?"
"Em à…" Hạ Tinh Lang cũng có ước mơ tương tự, nhưng anh muốn có nhiều người hơn nữa đến xem mình.
"Em cũng thích sân khấu."
Doãn Đông Hạo do dự một lúc rồi hỏi: "Chuyện em nói muốn lập đội với anh nữa, là nghiêm túc sao?"
Hạ Tinh Lang im lặng. Về lý mà nói, Kim Thừa Hiệp và Doãn Đông Hạo gần như chưa từng tách nhau ra, từ đầu chương trình đến giờ họ luôn chung một đội. Nếu anh muốn bán hủ với Kim Thừa Hiệp, thì nhất định phải lập đội với hắn.
Doãn Đông Hạo: "Không muốn thì thôi vậy."
Hạ Tinh Lang lập tức nói: "Tất nhiên là muốn rồi! Em muốn chung đội với anh Thừa Hiệp!"
Doãn Đông Hạo quay lưng lại với Hạ Tinh Lang, trước khi rời đi để lại một câu: "Ồ, vậy sao."
---
Chuyện bán hủ không thể chậm trễ, sớm muộn gì cũng phải bán. Sau một ngày theo sát Kim Thừa Hiệp quan sát không rời, trước khi ngủ, Hạ Tinh Lang đã lên kế hoạch chi tiết cho một kịch bản tương tác, đặt tên là Chiến dịch Son Dưỡng.
Vì thời tiết khô hanh vào mùa thu đông, môi rất dễ bị nứt nẻ, mà Kim Thừa Hiệp thì luôn mang theo một thỏi son dưỡng bên mình. Chỉ cần anh tranh thủ làm nũng, sau đó dùng chung một thỏi son, thế là gián tiếp hôn môi! Quá cao tay đúng không?
Thậm chí Hạ Tinh Lang còn tập luyện tình huống này trong mơ. Trong giấc mơ, khi Kim Thừa Hiệp thoa son cho anh, hai người lại gần đến mức gần như chạm môi. Hắn nói anh bôi bị lem, rồi cứ thế chầm chậm tiến sát lại...
Giấc mơ chân thực đến mức đáng sợ!
Dù sao cũng là con trai cả mà, hôn một cái cũng đâu có sao, chưa kể chắc chắn sẽ giúp tăng lượt xem. Biết đâu còn mở khóa được kim thủ chỉ (buff kỹ năng vàng).
--
Sáng sớm, khi bước vào phòng tập, Hạ Tinh Lang thấy Kim Thừa Hiệp đã đến từ sớm, đang tập luyện một mình trong góc. Anh nghĩ thầm: Không có thời điểm nào tốt hơn lúc này!
"Chào buổi sáng, anh Thừa Hiệp."
Kim Thừa Hiệp nhìn anh, quan sát một lúc rồi nói: "Tiểu Lang, môi em bị khô đấy."
*Nhanh vậy đã vào thẳng chủ đề rồi sao? Quá tuyệt vời! Không cần mình phải dẫn dắt gì luôn!
Hạ Tinh Lang đầy mong đợi, nhìn Kim Thừa Hiệp với ánh mắt long lanh: "Môi bị khô thì phải làm sao đây?"
Kim Thừa Hiệp suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Cốc nước của em đâu? Phải uống nhiều nước vào."
Hạ Tinh Lang: "..."
Kim Thừa Hiệp tiếp tục đề nghị: "Ở ký túc xá anh có kem vitamin E, để anh đi lấy cho em bôi một ít."
Hạ Tinh Lang sắp suy sụp đến nơi: "Không còn cách nào khác sao?"
Kim Thừa Hiệp: "Ngoài bổ sung nước ra thì còn cách nào khác không?"