Bà ngoại Dư dịu dàng hỏi: “Dữu Dữu dậy rồi à? Có đói không? Có khát nước không? Bà ngoại rửa sẵn nhiều trái cây lắm, có cả dâu tây ngọt ngào nữa, mình ra ăn một chút nhé?”
Bà nội Tống cũng nhìn cô đầy mong đợi, trong tay còn cầm chiếc áo len đang đan dở, có lẽ cũng là chuẩn bị cho cô: “Đúng rồi đúng rồi, bà còn mua bánh kem cho con, ngon lắm! Mình ra ăn đi, đừng để cho anh trai hay em trai của con biết, tất cả bánh này là của Dữu Dữu hết nha!”
Dữu Dữu lật chăn ngồi dậy, chiếc váy ngủ rộng thùng thình khiến cô trông càng nhỏ bé. Mái tóc ngắn ngang vai hơi rối, cô xỏ dép vào, lại trở về dáng vẻ ngoan ngoãn, trầm lặng như thường ngày.
Hai bà cụ đích thân đưa cô vào phòng tắm rửa mặt. Một người nắm tay trái, một người nắm tay phải, cẩn thận dắt cô xuống cầu thang. Dưới lầu, hai ông cụ đang đánh cờ. Thấy cháu gái xuất hiện, ai nấy đều cười tươi rạng rỡ.
Bất kể cô đã trải qua chuyện gì, gia đình này không muốn để lo lắng hay khổ đau làm vẩn đυ.c thế giới của cô. Trước mặt Dữu Dữu, ai cũng dịu dàng, vui vẻ. Họ chỉ mong một ngày nào đó, Dữu Dữu cũng có thể mỉm cười hạnh phúc như vậy. Dù ngày ấy có đến muộn bao lâu, họ vẫn sẽ chờ.
Nhân lúc ba bố con Tống Quý Đồng chưa về, hai bà cụ bày đầy một bàn bánh ngọt và đồ ăn vặt mà họ đã chuẩn bị từ trước. Dù đã có tuổi nhưng họ vẫn không chịu ngồi yên, còn bàn nhau đi học một lớp nấu ăn để sau này ngày nào cũng có thể nấu món ngon cho Dữu Dữu.
Dữu Dữu ngoan ngoãn ngồi giữa hai ông cun, nhìn họ đánh cờ vây.
Ông nội Tống cầm quân trắng, ông ngoại Dư cầm quân đen. Hai ông cụ đều muốn nói chuyện với cô nhưng biết cô nhút nhát nên chỉ giả vờ chăm chú chơi, vừa đánh vừa nhẹ nhàng gợi chuyện:
“Em trai con, Thanh Hạc đó, là kỳ thủ cờ vây hạng chín đấy nhé, năm ngoái còn đoạt giải vô địch thế giới luôn. Phòng của nó đầy cúp với giấy chứng nhận, ai cũng nói nó là thiên tài cờ vây cả.”
Đôi mắt Dữu Dữu mở to đầy kinh ngạc, vẻ ngây thơ đó khiến hai ông cụ mềm lòng như tan chảy.
Thực ra, cả hai đều rất thích cờ. Hồi nhỏ, Thanh Hạc đã tỏ ra có năng khiếu đặc biệt với bộ môn này khiến gia đình nhận ra tài năng khác thường của cậu ta. Ông ngoại Dư còn đích thân dẫn cháu đến bái một đại sư cờ vây là Giang Tắc làm thầy. Trong giới cờ vây, cái tên Tống Thanh Hạc đã là huyền thoại nhỉ rồi.
Dữu Dữu chăm chú nhìn bàn cờ.
Ông ngoại Dư nhân cơ hội kéo đề tài về phía mình, giọng đầy tự hào: “Con đừng nhìn ông ngoại già thế này mà lầm nhé, ngoại đọc nhiều sách lắm! Lát nữa ông tặng mấy quyển sách do chính tay mình viết tặng con đọc nhé? Ông sẽ dạy con học, đảm bảo Dữu Dữu học giỏi hơn ai hết!”
Ông nội Tống vừa nghe đã vội vàng chen vào: “Ông nội sẽ dạy con cách kiếm tiền!”
Ông ngoại Dư chau mày: “Tiền sao bằng tri thức được! Tiền có mua nổi kiến thức đâu!”
Ông nội Tống cứng giọng đáp: “Có tiền mới có cơm ăn! Kiến thức ăn được à?”
“Dĩ nhiên là được!” Ông ngoại Dư đắc ý:
“Một người chỉ biết ăn với uống mà không bồi dưỡng tinh thần, thì khác gì con cá mặn? Sách là bậc thang tiến bộ của nhân loại, tri thức chính là sức mạnh! Có học mới biết đúng sai, chứ tiền bạc thì làm được gì!”
Hai ông cụ càng nói càng lớn tiếng, đến mức hai bà cụ cũng phải bước lại, quát to: