Chương 22

Cái gọi là “ngây thơ” của Dữu Dữu, chỉ là cô chọn sống trong thế giới riêng của mình. Nếu thật sự không hiểu đời, sao cô có thể biến bóng tối thành sắc màu, để mọi người phải kinh ngạc trước từng bức tranh của mình?

Cô hiểu tất cả, chỉ là không quan tâm.

Với bản tính nhạy cảm của một nghệ sĩ, Dữu Dữu có thể cảm nhận rõ cảm xúc của người khác. Giường dưới thân cô mềm mại, chăn bông nhẹ như mây, chất liệu xa xỉ. Chẳng qua cô không mấy để ý đến điều đó. Cô chớp mắt, chậm rãi ngồi dậy, chiếc chăn trượt xuống theo động tác kéo của cô.

Bên cạnh giường, chàng thiếu niên đang gục đầu ngủ bỗng giật mình tỉnh dậy. Thấy Dữu Dữu mở mắt, đôi mắt trong veo không chút hoang mang, cậu ta mới thở phào, dịu giọng hỏi: “Chị tỉnh rồi à? Muốn đi vệ sinh không? Có đói bụng không?”

Hai câu hỏi liền nhau nghe có hơi kỳ quặc, khiến Tống Thanh Hạc đỏ tai. Cậu ta thử đưa tay, nhẹ nhàng vén mấy lọn tóc rối sang sau tai cô. Tóc Dữu Dữu mảnh, vàng nhạt, càng khiến gương mặt nhỏ nhắn tăng thêm phần đáng thương.

Dữu Dữu gật đầu: “Đi vệ sinh.”

Tống Thanh Hạc vội cầm đôi dép bông màu hồng in hình thỏ con rồi mang đến. Chân Dữu Dữu quá nhỏ, dép này là cỡ chuẩn của thiếu nữ mười lăm tuổi, thế mà cô đi vào cứ như đứa trẻ đi giày của người lớn, bước đi phát ra tiếng lạch bạch.

Cậu ta có chút do dự, định đi theo nhưng khi Dữu Dữu dừng lại, hai tay nắm váy, nghiêng đầu nhìn mình, cậu ta mới sực nhớ Dữu Dữu là con gái. Vì cô quá nhỏ, cậu ta cứ quên mất.

Cậu ta hướng dẫn cô cách dùng vòi nước cảm ứng, sau đó đứng chờ ngoài cửa. Dữu Dữu làm xong, rửa mặt rồi bước ra, khuôn mặt vẫn còn ướt. Tống Thanh Hạc vội dùng khăn ấm lau giúp cô, động tác kiên nhẫn như chăm một đứa bé.

Dữu Dữu im lặng để mặc, còn cậu ta thì nhìn đồng hồ, cô ngủ suốt gần hai mươi tiếng. Dù vậy, gương mặt vẫn tái nhợt, môi hồng nhạt chứng tỏ cơ thể yếu. Cậu ta thức cả đêm, mắt vẫn còn sưng.

Dữu Dữu đưa tay chạm nhẹ lên mắt cậu ta. Đôi mắt họ khác nhau: Cô có mắt hạnh to tròn, còn cậu ta sở hữu mắt phượng dài, giống hệt bố.

Cậu ta khẽ cười: “Em đưa chị xuống ăn sáng nhé? Chị muốn ăn gì không?”

Dữu Dữu chỉ khẽ lắc đầu, đầu ngón tay vẫn lạnh ngắt. Cô ít nói, Tống Thanh Hạc đã quen với việc đó nên lập tức dắt tay cô xuống lầu.

Phòng khách chỉ có Tống Quý Đồng. Vừa thấy Dữu Dữu, ông lập tức đứng bật dậy, cười rạng rỡ đến mức suýt khiến cô giật mình: “Chào buổi sáng, bé cưng! Tối qua ngủ ngon không? Có nhớ bố không?”

Dữu Dữu sợ hãi nép sau lưng Tống Thanh Hạc. Mấy cụ già đang trốn sau vách ngầm quan sát đều suýt xông ra đập ông một trận. Có ai dọa con nít như vậy không hả?

Tống Thanh Hạc khẽ đẩy bố ra: “Bố, bố đừng lại gần thế, dọa chị ấy đó.”

Tống Quý Đồng cúi đầu nhìn con gái, thấy cô né tránh nên đành câm lặng đi theo phía sau.

Bữa sáng được chuẩn bị đủ loại, từ bánh mì, trứng, thịt xông khói, sữa đến cháo và rau. Dữu Dữu ngồi cạnh Tống Thanh Hạc, ăn rất ít. Cô không uống sữa, không ăn trứng, không thích mùi đậu nành mà chỉ uống nước lọc.

Cả bàn ăn đầy lo lắng nhìn cô ăn như chim, ai cũng xót. Cô không kêu đói, không tỏ vẻ khó chịu, chỉ lẳng lặng dừng lại sau vài miếng.

Ai nấy đều thầm rơi nước mắt. Tối qua đọc xong báo cáo điều tra, tất cả đều òa khóc. Tống Quý Đồng giận đến run người, đáng ra nên để họ chết cháy trong căn nhà đó mới đúng!