Chương 11

Cậu ta trông khoảng mười lăm, mười sáu tuổi. Vóc dáng cao lớn, ngũ quan tinh xảo, khí chất xuất chúng khiến Chu Chiêu Đệ đang bị mẹ túm tay cũng phải ngây người. Không hiểu vì sao, cô ta càng nhìn càng thấy quen mắt nhưng lại không thể nói rõ là đã gặp ở đâu.

Theo sau thiếu niên là một người đàn ông trưởng thành. So với sự non trẻ của cậu ta, ông mang trong mình vẻ trầm ổn, chững chạc của năm tháng. Bộ âu phục đen khiến dáng ông càng thêm phong độ, chỉ có ánh nhìn gấp gáp trong mắt là tiết lộ tâm trạng hiện tại.

Nếu nói lúc nhìn thấy thiếu niên, Chu Chiêu Đệ chỉ thấy hơi quen mà chưa hiểu vì sao thì khi nhìn đến người đàn ông ấy, cô ta lập tức hiểu ra.

Người đàn ông này... lại rất giống Lai Đệ!

Đặc biệt là chiếc mũi, gần như y hệt! Hơn nữa, thần thái giữa họ càng khiến người ta không thể không liên tưởng đến Dữu Dữu!

Nhìn kỹ lại, thiếu niên kia cũng có vài phần giống Dữu Dữu.

Chu Chiêu Đệ bắt đầu hoảng, vô thức quay sang nhìn mẹ nhưng thấy Tiền Xuân Hồng còn hoảng hơn, hai tay run rẩy khiến Chu Chiêu Đệ đau điếng. Dân làng xung quanh lùi ra xa vì sợ, chỉ còn nhà Tiền Xuân Hồng quá sợ hãi nên quên chạy, thành ra ba người họ lại là những người đứng gần nhất.

Người đàn ông bước tới, giọng dịu dàng:

“Xin chào, cho hỏi nhà Chu Phú Quý ở đâu?”

Nghe nhắc đến tên mình, Chu Phú Quý - người ở nhà thì hung hăng đánh vợ chửi con, ra ngoài lại nhát như cáy - cúi gằm đầu, không dám nói một tiếng. Mãi đến khi Tiền Xuân Hồng lắp bắp: “Cái... cái này...”

Ai đó trong đám đông hét lên: “Chính là ông ta! Còn người bên cạnh là vợ ông ta, Tiền Xuân Hồng!”

Ánh mắt người đàn ông dừng lại trên cô gái bị hai người kẹp giữa.

Lúc đầu, ông không để ý đến cô bé đó.

Đối phương trọc đầu, không lông mày, toàn thân quấn băng trắng, rõ ràng là bị thương nặng. Khuôn mặt cũng bị che gần hết, trông còn nhỏ tuổi lắm. Chẳng lẽ đây là đứa con gái mà họ đang tìm?

“Bố, không phải cô ta đâu.” Thiếu niên lên tiếng: “Con cảm nhận được, không phải cô ta.”

Khi nhìn thấy Chu Chiêu Đệ, cậu ta chẳng cảm thấy gì, thậm chí còn dấy lên sự chán ghét. Điều đó đủ chứng minh cô ta không phải chị song sinh của mình, hẳn là chị gái cũng rất ghét nhà này.

Người đàn ông lại hỏi: “Xin hỏi...”

“Anh đến tìm con gái phải không!” Tiền Xuân Hồng bỗng cắt ngang, giọng the thé vang lên.

Cả làng đều nghe thấy. Bà ta cười gượng:

“Nói chuyện này ở ngoài đường không tiện, chúng ta về nhà nói, về nhà nói. Ông nó, mau dẫn người ta về, tôi về dọn dẹp cái đã!”

Bà ta trừng mắt với Chu Phú Quý, ý bảo mau phối hợp.

Chu Phú Quý biết con bé Lai Đệ kia không phải con ruột, nhưng cụ thể là từ đâu ra thì chẳng rõ. Mười lăm năm trước, vợ ông ta vội vàng ôm về một đứa bé gái, nói là bên kia bỏ ra một trăm nghìn đồng. Có tiền, có gái đẹp nên ông ta còn gì để phản đối. Mà cô càng lớn càng xinh, ông ta không khỏi nảy sinh ý đồ xấu.

Thế mới nói, đúng là “không phải người một nhà thì không vào cùng một cửa.” Ông ta chẳng hiểu vợ đang tính toán gì, ấy vậy mà vẫn ngoan ngoãn làm theo.

Tiền Xuân Hồng cắm đầu chạy về nhà, trong đầu chỉ có một ý nghĩ: Phải giấu con khốn Dữu Dữu đi! Tuyệt đối không thể để hai bố con kia nhìn thấy nó! Nếu bị phát hiện thì xong đời!

Bà ta hận Dữu Dữu đến thấu xương, cho rằng cô nhỏ tuổi mà lẳиɠ ɭơ, bằng không thì sao chồng bà ta lại nhìn cô bằng ánh mắt đó. Đàn ông thì có lỗi gì, tất cả là tại Dữu Dữu dụ dỗ! Nếu Dữu Dữu đàng hoàng, hà cớ gì Chu Phú Quý lại như ruồi thấy mật!