“Giống như cô bây giờ vậy, bác sĩ…”
Tay Dương Thế Lan khựng lại một nhịp rất khẽ. Gần như không ai nhận ra nhưng chính cô lại cảm nhận được rất rõ.
Một luồng cảm giác lạnh buốt bất chợt men dọc từ gáy xuống sống lưng, tựa như có bàn tay vô hình đang lặng lẽ chạm vào. Dương Thế Lan mím môi khống chế hơi thở, không đáp lại. Vì càng phản ứng lại lời hắn, hắn sẽ càng vui.
Chuyển sang mũi khâu kế tiếp, lần này dùng chỉ khâu biểu bì loại silk, chuẩn xác từng nút theo đúng khoảng cách 5 mm.
Dưới đèn mổ tạm thời, ánh sáng trắng lạnh phủ lên làn da mịn màng một lớp tĩnh lặng mong manh, khiến cả khung cảnh giữa bầu không khí ngột ngạt bỗng trở nên hư ảo như có gì đó vừa thoát khỏi hiện thực.
Dương Thế Lan im lặng làm việc, giống như đang cố gắng khóa chặt cảm xúc của mình vào từng thao tác khâu.
Damien vẫn luôn không bỏ sót bất kỳ phản ứng nhỏ nào của cô. Ánh mắt hắn hạ thấp, rơi thẳng xuống chiếc cổ trắng ngần đang lấm tấm mồ hôi. Hắn nghiêng đầu quan sát, giọng trầm thấp cất lên như một câu đùa không rõ thật giả:
“Bác sĩ mà run tay, tôi phải kiện ai đây?”
Dương Thế Lan gần như mất hết kiên nhẫn, ngẩng đầu nghiêm túc nhìn hắn:
“Yên lặng nếu không muốn chảy máu thêm.”
Giọng cô lạnh nhưng không sắc, tựa như một cái tát phủ khăn lụa, không đau mà chỉ thấy ngứa.
Damien cười khẽ: “Giận rồi à?”
Dương Thế Lan không đáp nhưng ngón tay đang giữ chỉ hơi xiết lại, môi mím chặt. Cô xoay kim phẫu thuật, chuẩn bị bước sang khâu cuối cùng rồi đột ngột cúi người xuống gần sát bắp đùi Damien. Khoảng cách gần đến nỗi hơi thở hai người va nhau trong một khoảnh khắc mơ hồ.
Một tay cô chống nhẹ lên phần xương hông hắn để cố định vị trí. Tay còn lại khâu những mũi cuối cùng, từng đường khâu nhỏ mịn.
Lần này hắn im lặng.
Chỉ sau một nhịp thở, hàng mi Damien chậm rãi cụp xuống. Có điều, bàn tay đặt trên drap giường vẫn gõ nhẹ từng nhịp, thong thả như đang tấu lên một bản nhạc.
Không một biểu cảm đau đớn nào chạm tới khuôn mặt hắn, từ đầu đến cuối chỉ có sự tĩnh lặng, như thể đau đớn với hắn chỉ là một thứ cảm giác thừa thãi không đáng để nhắc đến.
*
Mũi khâu cuối cùng được thắt nút gọn ghẽ. Dương Thế Lan thở ra một hơi thật khẽ, như thể áp lực nặng trĩu đè lên l*иg ngực suốt quá trình vừa được rút đi. Cô nghiêng đầu kiểm tra lại đường chỉ.
Thẳng tắp, sạch sẽ. Không tụ máu, không phù nề. Cô cẩn thận đặt kim xuống khay, tháo găng tay thay đôi mới rồi lại cúi xuống cẩn thận kiểm tra lần nữa.
“Trong 24 giờ tới không được đứng dậy, không gồng chân, không mang vác. Và dĩ nhiên…”
Cô dừng lại một chút, liếc thẳng vào người đàn ông trên giường, lạnh nhạt nói tiếp:
“Không quan hệ. Nhưng nếu anh muốn vết khâu toác ra lần nữa thì cứ tùy ý.”
Câu cuối khiến Khun Jay suýt sặc. Anh ta giả vờ khẽ ho vài tiếng, lém đưa mắt nhìn lão đại.
Damien vẫn im lặng, mắt nhắm hờ, sống lưng thẳng tắp tựa như một con mãnh thú vừa tạm ngủ yên.
Dương Thế Lan chậm rãi đứng lên, đưa tay tháo khẩu trang.
Mái tóc dài rũ xuống hai bên má, vài lọn ướt mồ hôi bết lại nơi thái dương. Gương mặt cô tái nhợt, môi khô khốc như mất hết huyết sắc.
Suốt nhiều ngày bị giam lỏng, mắng chửi, bỏ đói rồi bị lôi ra làm bác sĩ tạm thời, nếu là người bình thường có lẽ đã sớm gục ngã. Trước kia cô từng trải qua những ca phẫu thuật kéo dài hàng giờ đồng hồ, từng bỏ bữa, thức trắng đêm, từng không ngơi nghỉ chật vật nhiều ngày liền trong bệnh viện... Nhờ những điều đó mới giúp tinh thần cô trụ vững được đến tận bây giờ…
Thế nhưng, dù là thép cũng có lúc mỏi mòn. Dù là ý chí sắt đá, cũng có lúc rạn nứt.
Cơn choáng nhẹ kéo đến khiến đầu óc Dương Thế Lan quay cuồng, mọi âm thanh xung quanh bỗng nhòe đi như vọng từ một nơi rất xa.
Cô quay sang Khun Jay, yếu ớt nói:
“Có thể cho tôi một chút nước không?”
Chưa đầy một phút sau tên lính bên ngoài đã mang vào một chai nước suối.
“Cảm ơn.”
Dương Thế Lan nhận lấy, mở nắp uống từng ngụm nhỏ. Nước mát trượt qua cổ họng khô rát như cơn mưa đổ xuống sa mạc khô cằn, hơi thở cô khẽ run lên rồi dần ổn định trở lại.
Cô đặt chai nước xuống, quay sang người đàn ông trên giường:
“Vậy bây giờ tôi có thể rời khỏi đây rồi đúng không?”
Damien không đáp, đôi mắt vẫn khép hờ cứ như thể vừa bị bơm thuốc mê, hoặc đã lặn vào cõi chết nào đó.
Dương Thế Lan nhíu mày quay sang Khun Jay chờ một lời giải thích.
Khun Jay tặc lưỡi, nở nụ cười nhạt:
“Hiện tại lão đại đang nghỉ ngơi. Cô nên đợi anh ấy tỉnh rồi hẵng nói tiếp. Tôi sẽ cho người đưa cô đi tắm rửa, ăn chút gì đó…”
Dương Thế Lan lo lắng hỏi: “Các anh có thể sắp xếp sớm đưa tôi về không? Không cần đưa về tận nơi, chỉ cần an toàn ra khỏi địa phận này. Ra đến thành phố lớn, tôi có thể tự về.”
“Chuyện đó…” Khun Jay chép miệng, lười biếng nói: “Phải đợi lão đại quyết.”
L*иg ngực Dương Thế Lan phập phồng dữ dội. Cô quay phắt lại nhìn Damien, hắn vẫn bất động như xác ướp.
Cô siết chặt tay, móng tay gần như cắm sâu vào da thịt. Cơn đau âm ỉ lan từ lòng bàn tay lên tận đỉnh đầu nhưng vẫn chẳng thể át đi luồng lạnh lẽo đang chạy dọc sống lưng.
Dù đã lường trước…
Thế nhưng khoảnh khắc nghe những lời kia phát ra từ miệng bọn họ, tim cô vẫn như bị nhấn sâu xuống đáy vực.
Cảm giác hụt hẫng và tuyệt vọng trào dâng, nghẹn ứ nơi l*иg ngực.
“Ý các người là gì? Muốn nuốt lời?”