Dương Thế Lan cúi thấp người, thu lại dải băng cũ.
Vết thương nằm nghiêng sát đường nhân ngư, chếch thấp về phía hạ thân. Đây là một vị trí khá nhạy cảm mà Dương Thế Lan đã không còn lạ lẫm. Cô từng xử lý không ít ca rách sâu, phức tạp hơn thế này nhiều lần trong phòng cấp cứu. Đối với cô, cơ thể người vốn chỉ là cấu trúc giải phẫu, không hơn không kém.
Nhưng lần này… lại có gì đó khác biệt.
Ngay khoảnh khắc ngón tay cô khẽ vén nhẹ lớp vải mỏng của chiếc qυầи ɭóŧ để xử lý vùng cạnh vết thương, ánh mắt vô thức lướt qua… rồi đột ngột khựng lại.
Dưới lớp vải… đường nét nổi bật như điêu khắc hiện rõ, đập thẳng vào thị giác.
Cô suýt thở hắt ra một tiếng, nhưng bản năng nghề nghiệp lập tức ghìm lại. Da mặt vẫn bình thản, không hồng, không tái. Nhưng trí óc trong một thoáng đã như rơi xuống hố trống rỗng.
Cô nhớ lại câu nói đùa từ đàn chị ở bệnh viện: “Không phải cứ bác sĩ là miễn dịch với mọi thứ đâu, cưng à. Có những thứ quá tầm chịu đựng, nhìn thấy thì tim vẫn loạn như thường.”
Lúc đó cô chỉ cười. Không ngờ hôm nay lại thấy câu đó đúng đến rợn người.
Dương Thế Lan mím môi, điều chỉnh nhịp thở. Ngón tay khẽ siết như để giúp bản thân ổn định lại đầu óc, bắt đầu khâu.
Kim chỉ sát miệng vết rách, động tác đều đặn. Nhưng khi luồn chỉ qua mô da, đầu ngón tay bất giác chạm khẽ vào lớp vải đang phồng lên.
Lần đầu, cô làm ngơ.
Lần thứ hai, bàn tay cô trượt nhẹ, cả mu bàn tay áp sát lên da thịt nóng rực của người đàn ông. Đầu mày cô nhíu lại, rốt cuộc hắn đã gây thù chuốc oán với ai mà bị thương ngay chỗ hiểm yếu thế này, cô có muốn tránh va đυ.ng cũng khó.
Yết hầu Damien trượt nhẹ trên cổ. Hắn liếc xuống nhìn bàn tay trắng nõn, thon dài và sạch sẽ đến mức đáng ghét cứ trêu chọc vào nơi nhạy cảm của mình.
Lúc nãy là dùng dao dí sát, giờ thì trực tiếp chạm vào luôn.
Da thịt người đàn ông mát lạnh nhưng mỗi lần chạm vào lại để lại dư vị nóng hổi như đυ.ng phải than.
Lần thứ ba, khi cô cúi thấp hơn để nhìn rõ đường khâu, một lọn tóc mềm mại từ sau vành tai khẽ rơi ra khỏi búi tóc, rũ xuống chạm vào phần hông hắn. Cùng lúc, đầu ngón tay cô vô tình cọ xát đúng vào vùng mẫn cảm nhất dưới lớp vải mỏng.
Damien siết mép giường, mắt khẽ nheo lại. Sợi dây nhẫn nại trong người hắn đã kéo căng đến cực hạn.
“Cô đang cố tình, có phải không?” Giọng hắn như bị đè nén từ cổ họng, vang lên có phần trầm khàn.
L*иg ngực Dương Thế Lan đập thình thịch, cô không ngẩng đầu mà chỉ khẽ đáp, giọng nhẹ tênh:
“Tôi đang khâu.”
Damien: “… Nhưng nó có phản ứng rồi.”
Dương Thế Lan: “Đó là việc của anh.”
Damien nhướng mày, ánh nhìn vẫn ghim chặt lên gương mặt nhỏ nhắn lấm lem của cô. Dù toàn thân cô lúc này chật vật, nhếch nhác, nhưng vẻ kiều diễm ẩn sau lớp bụi đất vẫn hiện rõ mồn một. Tựa như một viên ngọc chưa được mài giũa, càng bị vùi lấp càng thu hút ánh nhìn.
“Rõ ràng là cô khiến nó phản ứng, sao lại nói là việc của tôi?”
“Đồ vật ở trên người anh, là do anh kiểm soát. Anh không cho phép thì sao nó lại có phản ứng.”
Khun Jay đứng bên cạnh suýt chút không nhịn được phì cười. Cảm thấy cây súng trong tay trở nên dư thừa, anh ta thong thả thu lại, cài gọn vào bên hông. Đây là lần đầu tiên anh ta thấy một người con gái có thể thản nhiên bình phẩm vấn đề này với một người đàn ông mà tai không đỏ, mặt không đổi sắc như cô.
Đứa mù cũng nhìn ra người cố tình khơi mào chính là vị lão đại cao cao tại thượng của anh ta.
Rõ là thấy sắc liền nổi thú tính.
Ánh mắt Khun Jay đảo qua lại giữa hai người. Trên giường, khóe môi người đàn ông nhếch lên như thể có thứ gì đó vừa chạm đúng bản năng săn mồi trong hắn.
Dương Thế Lan nói xong thì không muốn để tâm đến hắn nữa. Đôi tay cô vẫn thuần thục khâu từng mũi, chỉ là sống lưng đã sớm căng cứng.
Cô nhanh chóng rạch một đường rạch phụ song song vết thương chính, dao mổ lướt nhẹ như lưỡi dao lụa, bộc lộ lớp cơ giập nát để mở rộng tầm quan sát điểm chảy máu chính.
Mũi kim mảnh xuyên qua lớp biểu bì, lướt dọc mô mềm sát cạnh bó mạch đùi - một vùng cực kỳ nhạy cảm về giải phẫu. Chỉ cần chệch một vài milimet, hậu quả có thể là xuất huyết nặng hoặc tổn thương thần kinh không thể phục hồi.
Máu phun thành tia nhỏ, đỏ tươi, đặc sánh. Dấu hiệu cho thấy động mạch vẫn còn nguyên chức năng.
Một tay cô dùng kẹp cầm máu ép sát mép mạch, tay còn lại nhanh nhẹn luồn sợi Vicryl 3-0 đã thấm Chlorhexidine qua lỗ kim cong, bắt đầu khâu cầm máu lớp sâu.
Bất giác, ánh mắt Dương Thế Lan lướt sang vùng vải đang phồng lên rõ rệt dưới ánh đèn. Đáy mắt cô cụp nhẹ, ánh lên một tia thờ ơ pha lẫn khinh miệt rất khẽ dành cho thứ phản xạ bản năng đáng lẽ nên bị triệt tiêu khi sinh mạng đang bị đe dọa.
Không nói lời nào, cô bình tĩnh với tay lấy một miếng gạc vô trùng trong khay dụng cụ.
Cô nhẹ nhàng đắp miếng gạc lên vùng đang "biểu hiện sinh lý" ấy, động tác thành thục vuốt thẳng từng mép gạc, căn chỉnh hoàn hảo để che đậy nó lại.
Nhưng càng che, nó lại càng nổi bật hơn.
Dương Thế Lan nhíu chặt mày.
Một nhịp thở trôi qua, tiếng cười trầm thấp của người đàn ông vang lên.
“Phản xạ sinh lý không đồng nghĩa với sự cho phép, cũng chẳng phải là thứ có thể kiểm soát.”
Damien cất giọng, chậm rãi và cố ý. Mỗi chữ như một mũi khoan gõ thẳng vào thính giác:
“Giống như cô bây giờ vậy, bác sĩ…”